Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 333: Thấy lông nó đẹp quá nên tôi... nhổ thử hai cọng
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:11
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lập trình viên ma đích thị là thanh niên "4 ": Không tiền, xe, nhà, và cũng chẳng lấy mảnh tình vắt vai. Đã thế tuổi tác cũng còn trẻ trung gì, ngày ngày chỉ bấu víu công việc mệt nhọc và tay sếp dở .
Cuộc sống của cay đắng chẳng khác nào ngậm hoàng liên, khổ để cho hết.
Hồi mới c.h.ế.t, ấm ức lắm chứ. Dù cuộc sống vất vả, nhưng sống vẫn hơn c.h.ế.t mà. Thế nhưng khi c.h.ế.t, tuy ác quỷ sai sử, nhưng công việc của cũng chỉ quanh quẩn hù dọa vài , xét còn nhàn hạ chán so với hồi còn sống.
Nghĩ thông suốt, chẳng còn gì luyến tiếc nữa, ngày ngày chỉ việc trộn bầy quỷ mà sống qua ngày. Miễn ăn thịt là thấy thoải mái vô cùng .
"Kiếp thề thèm nữa, trâu ngựa còn sướng hơn vạn !"
Chứ nữa, xã hội bây giờ khối con trâu con ngựa sống nhàn hạ sướng cả đời, chẳng lụng nặng nhọc gì, chăng tuổi thọ ngắn ngủi chút thôi.
Làm ngựa còn đỡ, nhiều con ngựa còn con xem như báu vật chứ, ăn ngon mặc , hầu hạ tận răng, khi nào rảnh rỗi chỉ việc cõng dạo vài vòng là xong. Tất nhiên, đó là đối với những giống ngựa quý hiếm.
Rốt cuộc, ba con ma cũng Quân Uyên tiễn thẳng xuống Địa Phủ.
Không còn chiếc xe buýt ma ám quẻ, đoạn đường hầm cuối cùng cũng trở bình thường.
Thẩm Tu Nhiên thuận lợi lái xe thoát khỏi hầm.
Thẩm Mộ Dã vẫn còn đang hưng phấn tột độ. Mới nghỉ giải lao một lát, cảm thấy ngứa ngáy chân tay, kiếm cớ đ.á.n.h tiếp.
Thẩm Tri Âm thẳng tay ấn đầu đứa cháu loi choi xuống, hiệu cho Tư lấy chút nước.
Giọng Thẩm Mộc Cẩn vang lên phấn khích: "Đến đây!"
Tay bắt quyết, bài bản do bà cô nhỏ truyền thụ đấy.
Lần thứ nhất... Thất bại.
Lần thứ hai... Vẫn công cốc.
Thẩm Mộ Dã phá lên sằng sặc: "Anh hai đấy, há há há..."
"Bốp!"
Bị thằng em chế giễu, Thẩm Mộc Cẩn dẹp luôn chuyện bắt quyết, trực tiếp móc cái kèn Xô-na từ trong gian phang thẳng ót nó.
"Thấy mày , bình tĩnh ? Nếu thì tặng chú một bài hát nhé."
Thẩm Mộ Dã: "..."
"Bình tĩnh , em bình tĩnh . Anh hai bớt bớt , ngàn vạn đừng thổi nhé, xe còn bao nhiêu cơ mà. Anh mà thổi một bài thì khỏi cần Quân Uyên tay, cả xe chầu Diêm Vương luôn đấy."
Thẩm Mộc Cẩn hừ mũi lạnh lùng, tưởng mày trị chú .
Khuôn mặt Thẩm Mộ Dã nhăn nhó như ép uống t.h.u.ố.c đắng: "Bà cô nhỏ, chẳng bảo hệ Thủy chơi nhạc cụ sẽ tăng thêm sự quyến rũ ? Thế tới lượt ông của cháu biến thành phim kinh dị thế ?"
Thẩm Tri Âm: "... Chắc là, đột biến ."
Đừng hỏi , lĩnh vực rành, chứ.
Cuối cùng cũng về tới nhà họ Thẩm, Thẩm Mộ Dã bước xuống xe nhảy choi choi tìm cặp Hải Đông Thanh để tỉ thí.
Thằng nhãi năng lượng thừa thãi đến mức thể lao choảng với bất cứ thứ gì.
Hai con mèo mới nhận nuôi phóng vèo , bổ nhào lòng Thẩm Tu Nhiên, cất tiếng kêu "meo meo" nũng nịu, sức cọ cọ lấy lòng.
Chúng nó thích cái con nhất nhà!
"Bà cô nhỏ, nhà mới thêm một con gà."
Thẩm Ngọc Trúc tất tả chạy từ sân , một tay xách cây cuốc nhỏ, tay túm chặt cổ một con gà.
"Con gà trông mã phết nhưng mà hung dữ quá. Cháu tra thử , trong danh sách động vật quý hiếm cần bảo vệ , gà mần thịt ăn ạ?"
"Cục tác cục tác cục tác..."
Bị túm cổ lôi xềnh xệch, con gà huyễn cảnh kêu thất thanh, đập cánh bình bịch, hai chân sức cào cấu hòng vồ Thẩm Ngọc Trúc một cái cho bõ ghét.
Thẩm Tri Âm: "... Đừng ăn, cháu bỏ nó xuống ."
Thẩm Ngọc Trúc "ồ" lên một tiếng ngoan ngoãn thả nó xuống.
Con gà huyễn cảnh tha, phản xạ đầu tiên là lao tới mổ Thẩm Ngọc Trúc tới tấp.
Thẩm Ngọc Trúc trợn tròn mắt, tiện tay túm chặt cổ nó thêm nữa.
Thẩm Ngọc Trúc: "Bà cô nhỏ, nó hung dữ quá."
Giọng dịu dàng êm ái của thanh niên lúc pha chút uất ức đáng thương.
"Ơ... cháu gì nó ?"
Thẩm Ngọc Trúc chớp chớp mắt: "Cháu thấy lông nó quá nên... nên nhổ thử hai cọng."
Cậu giơ hai ngón tay thon dài tuyệt lên biện minh: "Cháu tính dùng lông của nó kết thành chuông gió tặng cho bà cô nhỏ, lông con gà lắm, nhổ hai cọng vẫn đủ, đang tính nhổ thêm cọng thứ ba thì..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-333-thay-long-no-dep-qua-nen-toi-nho-thu-hai-cong.html.]
Nhìn hai cọng lông đuôi rực rỡ nhất của con gà huyễn cảnh cánh mà bay, Thẩm Mộc Cẩn ôm bụng bò.
Cậu trêu: "Hai cọng đủ thì ba cọng chắc chắn đủ đúng ?"
Thẩm Ngọc Trúc ngượng ngùng đáp: "Thực ... chắc vẫn đủ ."
"Cục tác cục tác cục tác!!!"
Con gà huyễn cảnh rống lên một tràng kêu t.h.ả.m thiết. Cái tên rắp tâm vặt sạch sành sanh bộ lông đuôi lộng lẫy của nó đây mà!
Có trời mới nó vất vả lắm mới tỉnh dậy, hóa thành hình dạng chim huyễn cảnh rời khỏi mặt nước. Còn đang mải mê soi bóng xuống mặt ao sen ngắm nghía nhan sắc tuyệt trần của , thì bỗng dưng cái đuôi ai đó thó mất hai cọng lông nhất.
Mang tiếng là loài huyễn thú thượng đẳng, mà nó thậm chí còn chẳng mảy may cái tên nhân loại lẻn lưng từ lúc nào.
Nhìn hai cọng lông đuôi tuyệt mỹ đáng lẽ yên vị nay gọn lỏn trong tay kẻ , con gà huyễn cảnh tức lộn ruột, giận đến run , quên xừ mất cả việc dùng thần thông, chỉ cắm cúi mổ lấy mổ để tay Thẩm Ngọc Trúc.
con gà rù kịp mổ mấy phát bóp nghẹt cổ.
Và Thẩm Ngọc Trúc xách diện kiến Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm đưa tay nhận lấy con gà huyễn cảnh đen đủi .
"Đây là linh thú khế ước của đấy."
Thẩm Ngọc Trúc: "Hả?"
"Là... là linh thú khế ước của bà cô nhỏ á?"
Thẩm Ngọc Trúc luống cuống tay chân: "Cháu , cháu xin ."
Cậu chân thành nhận , chìa hai cọng lông đuôi tuyệt hỏi ngập ngừng: "Cái ... dán ạ?"
Con gà huyễn cảnh rống lên tiếng kêu chói tai phẫn nộ.
Lấy lý trí, nó toan há mỏ c.h.ử.i rủa Thẩm Ngọc Trúc một trận trò, nhưng Thẩm Tri Âm gõ mạnh một cú lên đầu.
"Đây là cháu trai của ."
Giọng phần đe dọa.
Thằng cháu ba ngoan ngoãn của cô cố ý, cái con gà huyễn cảnh thì giỏi cái trò c.h.ử.i xéo, lỡ mà nó c.h.ử.i cho thằng bé Ngọc Trúc nhà cô nhè thì khổ.
Gà huyễn cảnh: ...
Chủ nhân kiểu vứt cho !
Thẩm Ngọc Trúc cũng thấy áy náy khôn nguôi: "Hay là... cháu đền bù cho mi nhé."
Cách đền bù của Thẩm Ngọc Trúc là trổ tài vẽ hàng loạt hoa văn tinh xảo, mắt cho con gà huyễn cảnh xem.
"Mi ưng mẫu nào, sẽ tự tay vẽ lên mi."
Ban đầu con gà huyễn cảnh còn vẻ khinh khỉnh, nhưng khi liếc mắt xem qua...
Mê , mê tít luôn, cái nào nó cũng ưng!
Cái nè, cái cũng xịn xò quá...
Mắt con gà huyễn cảnh sáng rỡ.
Biết tỏng tính tình điệu đà của con gà , Thẩm Ngọc Trúc chọn vẽ mấy họa tiết cổ điển, phức tạp và lộng lẫy. Con gà huyễn cảnh to con hơn gà thường khá nhiều, thêm phần lông trắng tuyết tinh khôi ngoài đuôi , lúc phản chiếu ánh sáng sẽ tạo nên hiệu ứng ngũ sắc lung linh.
Nếu tô điểm thêm những họa tiết , trông nó sẽ càng thêm phần huyền bí và kiêu sa.
ngay chóc sở thích của con gà huyễn cảnh.
Thấy nó khoái chí, Thẩm Ngọc Trúc liền đề nghị: "Hay vầy , mỗi ngày sẽ dùng loại màu vẽ tẩy , vẽ cho mi một mẫu khác , ?"
Con gà huyễn cảnh gật đầu lia lịa, lập tức quên béng luôn mối hận nhổ lông đuôi khi nãy. Nó nhảy lon ton đến mặt Thẩm Ngọc Trúc, dùng ánh mắt giục giã liên hồi.
'Vẽ mau vẽ mau.'
Thẩm Ngọc Trúc ôm con gà lòng, vẻ mặt đầy nghiêm túc, đắm chìm công cuộc sáng tác.
Cậu việc cực kỳ tâm huyết, hề chút hời hợt nào. Những nét cọ tỉ mỉ nhuộm màu cho bộ lông gà trở nên lộng lẫy, họa tiết đầu tiên là những đường vân rực lửa uy dũng.
Tác phẩm thành, con gà huyễn cảnh như biến hình thành chim Phượng Hoàng d.ụ.c hỏa trùng sinh. kỹ thì Phượng Hoàng, mà mang một vẻ huyền bí, tráng lệ đến khó tả.
Tóm là góc c.h.ế.t.
Con gà huyễn cảnh khoái chí ngắm trong gương, xoay xoay trái uốn éo liên tục, vẻ ngắm mãi chán.
Cái bộ hoa văn còn hơn cả bộ lông đuôi của nó nữa!
Nó quyết định , từ nay về tên nhóc sẽ là họa sĩ ngự dụng độc quyền của nó!