Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 340: Bà cô đây ngứa mắt nhất là kẻ nào dám phách lối hơn mình

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:18
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đêm mưa tầm tã, sấm chớp rạch ngang trời. Thẩm Tu Nhiên đang chập chờn giấc ngủ thì bất ngờ nhận một cuộc điện thoại.

đầu dây bên tìm .

"Muốn tìm bà cô nhỏ của ?"

Giọng Độc Cô Vũ vang lên đầy vẻ mệt mỏi: " hợp tác với Cục Quản lý Đặc biệt, dùng một tin tức về bí cảnh để thành ý trao đổi. Chúng cũng thể giao dịch riêng với nhà họ Thẩm, điều kiện là bảo vệ cho hơn hai mươi trong nhánh của chúng ."

Vốn dĩ là hơn ba mươi cơ, nhưng hiện tại... chỉ còn lác đác hơn hai mươi .

Độc Cô Vũ cùng những trong nhánh mơ cũng chẳng ngờ, nhà họ Độc Cô cả gan cấu kết với các môn phái khác để dồn họ chỗ c.h.ế.t.

Bí bách quá, gã đành đ.á.n.h liều tìm đến nhà họ Thẩm. Hơn nữa, qua biến cố , gã tinh ý nhận tu vi của Thẩm Tri Âm chắc chắn thuộc hàng cao thủ, lợi hại hơn nhiều so với bề ngoài.

Thẩm Tu Nhiên khựng một nhịp: "Để hỏi ý kiến ."

Anh tìm Thẩm Tri Âm.

Lúc , Thẩm Tri Âm mới luyện đan xong. Thấy đói bụng, cô bé bèn chui về phòng, ôm tảng thịt sấy khô gặm ngon lành.

"Có chuyện gì thế?"

Thấy Thẩm Tu Nhiên bước , Thẩm Tri Âm đầu chớp mắt hỏi.

Sau khi Thẩm Tu Nhiên thuật bộ sự việc, Thẩm Tri Âm bắt đầu thấy hứng thú thật sự.

"Bí cảnh ? Biết là loại bí cảnh gì ?"

Giọng của Độc Cô Vũ cất lên từ đầu dây điện thoại.

"Hình như là bí cảnh của một vị luyện d.ư.ợ.c sư, thảo d.ư.ợ.c bên trong mọc bạt ngàn, nhưng cũng rình rập ít hiểm nguy. Hiện giờ phần lớn trong nhánh của chúng đều là bình thường, tuyệt đối dám mạo hiểm bước . Vốn dĩ đây là bí cảnh do gia chủ vô tình phát hiện , ngài mới trở về, kịp bẩm báo tin vui cho gia tộc thì kẻ gian ám toán, trúng độc dính ngải mà rơi hôn mê."

Thẩm Tri Âm chốt hạ: "Được , sẽ móc nối cho với Cục Quản lý Đặc biệt."

Tuy cô cũng ham hố cái bí cảnh , nhưng nghĩ đến chuyện kè kè bảo vệ khác thì thấy phiền phức vô cùng, chi bằng cứ ném phăng cục nợ cho Cục Quản lý Đặc biệt lo liệu. Còn mấy suất bí cảnh, cô dư sức dùng đan d.ư.ợ.c hoặc mấy món đồ chơi khác để đổi chác.

Độc Cô Vũ kịp ừ hử thì một tiếng nổ kinh thiên động địa chợt dội đến từ đầu dây bên .

Ngay đó, một giọng già nua nhưng đầy uy lực vang lên rành rọt.

"Lũ phản đồ nhánh Độc Cô Ly, bản tôn xem các còn thể trốn đằng trời nào!"

Giọng Độc Cô Vũ truyền qua điện thoại, gấp gáp và hoảng hốt.

"Phiền đến đón chúng một chuyến ."

Thẩm Tri Âm chậc lưỡi. Cô đây còn thèm tự xưng là "bản tôn" nhé, cái tên phách lối gớm, nắm đ.ấ.m nhỏ của cô bắt đầu ngứa ngáy đây.

Độc Cô Vũ nhanh nhảu báo một địa chỉ. Cúp máy xong, Thẩm Tri Âm liền xỏ giày .

"Đi thôi, oánh lộn!"

Đôi chân ngắn ngủn bước với phong thái hùng hổ, chuẩn "lục bất nhận".

"Thôi nhóc ở nhà , đến đó cũng chẳng giúp ích gì, một là đủ."

Vừa bước xuống lầu, cô chạm mặt Quân Uyên đang ngả ngớn ghế sofa cày game. Anh liếc cô bé một cái, thuận miệng hỏi lệ.

"Đi đấy?"

Thẩm Tri Âm đáp gọn lỏn: "Oánh lộn."

Quân Uyên ồ lên một tiếng: "Lúc về nhớ mua cho phần gà rán, kem ốc quế, coca với sữa nữa nhé."

Thẩm Tri Âm: ... Anh tính bay lên giời luôn hả? Thế mà gọi là "một phần" á?

"Anh tự xách m.ô.n.g mà mua, còn bao giờ mới về ."

Quân Uyên uể oải: " lười ."

Đã lười còn lười một cách chính đáng.

Thẩm Tu Nhiên thở dài sườn sượt: "Để bảo hầu mua , thực mấy món đầu bếp nhà cũng mà."

Thẩm Tri Âm & Quân Uyên đồng thanh: "Không! Đồ ăn nhà linh hồn!"

Thẩm Tu Nhiên: ...

Cái khoản thì hai tâm đầu ý hợp gớm nhỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-340-ba-co-day-ngua-mat-nhat-la-ke-nao-dam-phach-loi-hon-minh.html.]

Thẩm Tri Âm phóng vèo ngoài, trực tiếp ngự thanh kiếm gỗ đào bay vút lên trung, tốc độ xé gió nhanh hơn cả máy bay, chớp mắt mất hút.

Trận mưa bão trút nước xối xả chẳng khó cô bé. Bóng dáng bé nhỏ đạp thanh kiếm gỗ lao vun vút về một hướng ngoại ô thành phố.

...

"Độc Cô Trường Không, nhánh của các phản nghịch, trái với lời thề Tiên minh. Nay chúng trời hành đạo tiêu diệt lũ phản đồ, tất cả đều do các tự chuốc lấy!"

Độc Cô Trường Không, chính là vị trưởng lão thuộc nhánh Độc Cô Ly, liền gằn.

Ông thở hổn hển, bê bết những vết thương rỉ m.á.u do trận kịch chiến pháp thuật , bộ dạng thê t.h.ả.m khôn tả.

"Bớt lấy cớ đường mật vĩ đại . Lời thề Tiên minh cái nỗi gì, đám các chỉ giỏi coi là cái rốn vũ trụ! Độc Cô Vinh, đồ tiểu nhân đê tiện, đừng tưởng những chuyện nhơ nhuốc mi ai !"

Độc Cô Vinh tủm tỉm , ánh mắt xảo quyệt: "Trưởng lão Trường Không thế là oan uổng cho , ăn sách mách chứng. Ông cứ há miệng ngậm miệng vu khống bản gia chủ mà chứng cứ, chư vị ở đây mà tin cho nổi."

Một vị trưởng lão phái Nam Sơn hừ mũi lạnh lẽo: "Nhiều lời gì? Giao nộp Độc Cô Ly đây, các ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội chịu trói thì chúng còn chừa cho một con đường sống, bằng ..."

Gã quắc mắt Độc Cô Trường Không đầy thâm độc: "Thể xác và hồn phách của các sẽ là nguyên liệu luyện quỷ tuyệt hảo đấy!"

Độc Cô Trường Không trừng mắt gã trưởng lão: "Ngươi dám!"

"Đã rượu mời uống uống rượu phạt, thế thì xuống suối vàng mà ngậm miệng . Các thật sự hoang tưởng giấu Độc Cô Ly mà chúng đào ?"

Vừa dứt lời, gã trưởng lão phái Nam Sơn rút một thanh Kim Tiền kiếm, nhắm thẳng Độc Cô Trường Không đ.â.m tới.

Độc Cô Vinh nhắc nhở: "Chư vị, giải quyết nhanh gọn lẹ kẻo đêm dài lắm mộng."

Trưởng lão phái Luyện Hỏa hừ mũi khinh khỉnh: "Độc Cô Vinh, đây là chuyện nhà của ông, bớt coi phái Luyện Hỏa bọn là lũ bù . Việc còn mấy tự giải quyết lấy."

Đại diện phái Bắc Cốc là một mỹ phụ trung niên, bà liếc xéo gã trưởng lão phái Luyện Hỏa.

gã trưởng lão phái Luyện Hỏa mặc kệ, phất áo bỏ thèm ngoái đầu .

Nếu ba bên ép uổng, phái Luyện Hỏa bọn họ còn lâu mới thèm chui đầu cái Tiên minh c.h.ế.t tiệt , họ chỉ một lòng cắm cúi nghiên cứu chế tạo pháp khí thôi.

Mỹ phụ lúng liếng đưa mắt Độc Cô Vinh: "Độc Cô gia chủ chớ để bụng, phái Luyện Hỏa bao năm nay cái nết vẫn y xì đúc ."

Độc Cô Vinh hòa hoãn: "Đương nhiên là chấp nhặt với gã ."

Nói đoạn, ông lao tấn công Độc Cô Trường Không.

Mỹ phụ đảo mắt, rút một thanh nhuyễn kiếm từ thắt lưng : "Để giúp ông một tay!"

Độc Cô Trường Không một chọi ba cao thủ, chỉ chống đỡ vài chiêu đ.á.n.h văng xa, gục ngã gượng dậy nổi.

"Trưởng lão!"

Độc Cô Vũ và mấy t.ử chạy tới, mắt nứt toác vì phẫn nộ.

Trưởng lão phái Nam Sơn phá lên ngạo nghễ: "Đến đúng lúc lắm, đỡ mất công bọn tìm."

Gã khẽ vung thanh kiếm tay phóng . Để đối phó với đám t.ử tép riu , gã chẳng thèm phí sức tự tay.

Độc Cô Trường Không cố gắng bò dậy, nhưng sức cùng lực kiệt. Đôi mắt hằn vằn tia m.á.u của ông hừng hực ngọn lửa oán hận ngút ngàn.

Bzzzzzz...

Ngay khoảnh khắc thanh Kim Tiền kiếm sắp đ.â.m xuyên qua Độc Cô Vũ và đám tử, một vật thể tựa như mai rùa đột nhiên lù lù xuất hiện, chặn mũi kiếm c.h.ế.t chóc.

Hai luồng sức mạnh va đập dữ dội tạo những tiếng rít chói tai.

Thanh Kim Tiền kiếm bật ngược trở .

"Vui thế, một đám già xúm bắt nạt bọn trẻ ranh, thấy nhục ."

Một giọng trẻ con non nớt vút lên từ cao. Cả đám đồng loạt ngẩng đầu , trong đó kẻ cay cú, điên tiết nhất chính là gã trưởng lão phái Nam Sơn.

"Kẻ nào to gan dám phá hỏng chuyện của bản tôn!"

Vèo một tiếng, một cô bé bụ bẫm xinh xắn đầy năm tuổi đáp thẳng xuống mặt gã, thuận tay giáng một cái tát trời giáng mặt gã.

Gã trưởng lão kịp trở tay, đúng hơn là gã chẳng thèm để mắt đến đối thủ nhí . Sự chủ quan khiến gã lĩnh trọn cú tát trời giáng của Thẩm Tri Âm, văng tung tóe xa.

Thẩm Tri Âm hừ lạnh một tiếng, hai tay chống nạnh hất cằm: "Oai phong lẫm liệt gớm nhỉ, bà cô đây ngứa mắt nhất là kẻ nào dám phách lối hơn , đ.á.n.h là đáng!"

Độc Cô Vinh và mụ mỹ phụ chứng kiến cảnh đó mà kinh hãi tái mặt.

Gã trưởng lão tu vi rành rành ở mức Luyện Khí tầng 9 cơ mà, thế quái nào... thế quái nào một đứa bé con tát bay một cách dễ dàng như trở bàn tay !

 

Loading...