Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 342: Cô nhóc giận thật rồi!

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:20
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh mắt soi mói của Thẩm Tri Âm, hai cứng đờ mặt mũi.

loại chuyện mờ ám bọn họ dám thừa nhận .

"Tiền bối cứ đùa, chúng chỉ là đạo hữu bình thường thôi."

Độc Cô Vinh nghiến răng ken két, nếu đ.á.n.h , ông thực sự xông tới nghiền nát con nhãi ranh mặt bã.

Trời mới trong bụng ông lúc đang ôm một cục tức to cỡ nào, bực nỗi là thể phát tiết .

Thẩm Tri Âm tặc lưỡi chê bai: "Không thì thôi."

Tiếc là mấy con ma thể đến gần những kẻ tu vi , cứ gần là phát hiện ngay. Thế nên cô vẫn khai quật cái drama nào về các môn phái tu chân cả.

mà...

Đám cấm cửa ma quỷ, chứ mấy con vật bé tí tẹo mon men gần thì mà phát hiện ?

Mà dù phát hiện, với cái thói kiêu ngạo của bọn họ, chắc chắn cũng chẳng thèm để mắt tới dăm ba con sâu cái kiến gì.

Mắt Thẩm Tri Âm đảo quanh một vòng, trong đầu manh nha một kế hoạch. Thôi thì cứ về nhà cái .

Ngay lúc cô định lưng, lão trưởng lão phái Nam Sơn đột ngột mở bừng mắt, ném thẳng một vật thể đen sì tròn vo về phía Thẩm Tri Âm.

Vật thể đó chạm đến gần Thẩm Tri Âm phát nổ dữ dội.

Sóng năng lượng khủng khiếp bùng nổ, quật ngã luôn mấy cây cổ thụ xung quanh.

Đến mức Độc Cô Vinh và mụ mỹ phụ cũng dư chấn hất văng một đoạn. Tuy trong lòng cũng hậm hực vì vạ lây, nhưng sự hả hê lấn át tất cả.

Quả b.o.m chắc chắn sẽ lấy mạng con nhãi đó.

"Há há há há..."

Lão trưởng lão phái Nam Sơn ngửa cổ sằng sặc như một gã điên, trong mắt ánh lên sự tàn nhẫn và độc địa.

Tuy nhiên, nụ của lão kịp tắt vụt tắt lịm. Đôi mắt lão mở to trừng trừng về phía như thể đang chứng kiến một điều kinh hoàng thể tin .

Khói bụi tan , Thẩm Tri Âm bình an vô sự vững mặt đất, tay nắm chặt một mảnh ngọc bội hộ vỡ nát, khuôn mặt chút cảm xúc.

Cô nhóc giận thật !

Đồng t.ử của Độc Cô Vinh và mụ mỹ phụ cũng co rụt vì khiếp sợ.

Chuyện... chuyện thể!

"Không thể nào, mày ư, mày bình yên vô sự !" Trưởng lão phái Nam Sơn gào lên, hai mắt đỏ ngầu vằn tia máu.

Thẩm Tri Âm lười phí lời với lão, cô xách thanh kiếm gỗ lao vụt tới, tung một cước đá văng lão lên trung, cú đá trúng ngay cằm lão.

Kèm theo đó là tiếng xương hàm gãy rắc kinh hãi, trưởng lão phái Nam Sơn đau đớn đến mức tiếng la hét cũng tắc nghẹn trong cổ họng.

Thế nhưng, cơn ác mộng vẫn dừng . Giây tiếp theo, Thẩm Tri Âm thoắt cái xuất hiện trung, vung thanh kiếm gỗ giáng mạnh một đòn sấm sét xuống lão.

Ầm ầm...

Trưởng lão phái Nam Sơn đập mạnh xuống đất, tạo thành một hố sâu hoắm, nền đất nứt toác.

Đòn đ.á.n.h khiến lão nội thương trầm trọng, hộc một ngụm m.á.u tươi lênh láng.

Thẩm Tri Âm giữ nguyên khuôn mặt xinh xắn nhưng lạnh lùng, rõ ràng mang vẻ ngoài của một bé gái đáng yêu, nhưng toát khí thế của một tiểu ma vương thứ thiệt.

Cô giẫm một chân lên lão.

"Cái đồ vô liêm sỉ, tao tha mạng cho mày mà mày còn dám c.ắ.n trộm . Tại mày mà tao hỏng một miếng ngọc bội hộ đấy, cái đó tính giá cũng mấy triệu lận!"

Cứ mỗi phun một chữ, cô giẫm mạnh xuống lão một cái.

Lần thì trưởng lão phái Nam Sơn thực sự sợ hãi tột độ, một nỗi kinh hoàng tột cùng đối với Thẩm Tri Âm dâng lên trong lòng.

"Xin..."

Lão cầu xin tha mạng, nhưng Thẩm Tri Âm giáng một đ.ấ.m mạnh xuống, đ.á.n.h ngất lão luôn.

Đôi mắt to tròn của Thẩm Tri Âm chằm chằm cái kẻ la liệt mặt đất, ngợm xương cốt vỡ vụn, nội tạng nát bét, m.á.u me be bét. Đòn chốt hạ, cô nhắm thẳng đan điền của lão mà đấm.

Tuy hủy bỏ tu vi của lão ngay tức khắc, nhưng từ nay về , tu vi của lão sẽ chẳng thể nhích thêm nửa bước, thậm chí còn tuột dốc phanh giống hệt tình trạng của Độc Cô Ly.

Xong xuôi chuyện, Thẩm Tri Âm vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ nhắn: " là thứ ngứa đòn."

Cái thứ mà cô ghét cay ghét đắng nhất đời chính là đ.á.n.h lén lưng và trò phản bội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-342-co-nhoc-gian-that-roi.html.]

Nói đoạn, cô phóng ánh mắt sắc lẹm lườm hai còn .

Độc Cô Vinh và mỹ phụ bất giác lùi hai bước.

Tàn nhẫn quá, một đứa trẻ mang khuôn mặt thiên thần thế thể tay độc ác, dã man đến mức cơ chứ!

Lần Thẩm Tri Âm dẫn theo nhóm nhánh Độc Cô Ly rời , Độc Cô Vinh và mỹ phụ cạy miệng cũng dám phản đối nửa lời.

Chỉ sợ rước họa , biến thành cái xác hồn thứ hai như lão trưởng lão phái Nam Sơn.

Đợi bọn họ khuất bóng, nét mặt Độc Cô Vinh mới biến thành vẻ u ám, nham hiểm.

"Con nhãi đó rốt cuộc là ai? Tu vi cao thâm cỡ đó, nhưng trong những cao thủ các môn phái , chẳng nào đặc điểm trùng khớp với nó cả."

Mỹ phụ, tức vị trưởng lão của phái Bắc Cốc, sắc mặt cũng xám ngoét.

"Ta cũng moi thông tin gì về nó, lẽ nào nó của Tứ đại môn phái?"

Độc Cô Vinh siết chặt nắm đấm: "Ngoài tứ đại môn phái chúng , giới còn tu tiên giả nào khác ?"

Trong lòng ông lúc cồn cào ngọn lửa bực dọc pha lẫn nỗi lo âu. Chuyện đám nhánh Độc Cô Ly cách nào mà quen với một cường giả lợi hại như thế mới là điều khiến ông hoang mang nhất.

Giờ đây ông thực sự hối hận xanh ruột, vì màng đến sĩ diện và chút danh hão mà tay thanh trừng sạch sẽ Độc Cô Ly và cái nhánh c.h.ế.t tiệt từ sớm.

"Qua xem tình hình của lão già phái Nam Sơn ."

Mỹ phụ bước tới kiểm tra thương thế cho vị trưởng lão phái Nam Sơn, đút cho lão vài viên đan dược. khi kiểm tra xong, sắc mặt mụ càng trở nên khó coi hơn.

Độc Cô Vinh phát hiện điểm bất thường liền vội hỏi: "Sao thế?"

"Kinh mạch và đan điền của ông phá nát tươm, từ nay về những chẳng thể thăng cấp tu vi mà e là... tu vi sẽ ngày một lụi tàn."

Kinh mạch và đan điền của trưởng lão phái Nam Sơn bây giờ hệt như một chiếc bát nứt, những chẳng chứa linh khí mà còn rò rỉ thất thoát. Đã thế, hễ cứ gượng ép tu luyện là đau đớn như xé ruột xé gan.

Dù Thẩm Tri Âm trực tiếp phế bỏ tu vi của lão, nhưng cái cảm giác trơ mắt tu vi của ngày một giảm sút, biến thành phế nhân, còn những cơn đau hành hạ dai dẳng, quả thực còn khiến tuyệt vọng hơn gấp trăm ngàn .

Quá độc ác.

Đó là suy nghĩ chung lóe lên trong đầu Độc Cô Vinh và mụ mỹ phụ lúc .

Độc Cô Vinh nhắm nghiền mắt , cố gắng kìm nén cảm xúc lộn xộn trong lòng: "Trông chừng đưa ông về ."

Trong lúc đó, tại một diễn biến khác. Sau khi lui về một hang động trú ẩn, Độc Cô Vũ và Thẩm Tri Âm thu xếp mua một ít đan d.ư.ợ.c trị thương.

Trưởng lão Trường Không uống đan d.ư.ợ.c xong liền khoanh chân nhắm mắt điều tức hấp thụ d.ư.ợ.c lực. Rất nhanh, đều nhận thấy tình trạng của ông đang dần hồi phục.

Độc Cô Vũ và những khác đều thở phào nhẹ nhõm.

Mắt họ đỏ hoe, vẻ mặt bơ phờ mệt mỏi, dường như chợp mắt bao lâu chẳng rõ.

"Đa tạ tiền bối."

Lúc Độc Cô Vũ đinh ninh Thẩm Tri Âm chắc hẳn là một vị đại năng nào đó "cưa sừng nghé", nên tiếng gọi "tiền bối" cất lên vô cùng thành kính.

Thẩm Tri Âm liếc trưởng lão Trường Không đang đả tọa, ngáp một cái lầu bầu.

"Bao giờ thì ông mới khỏe đây, còn về nhà nữa."

"Với , mấy định bây giờ?"

Độc Cô Vũ ngập ngừng, vẻ mặt ngượng ngùng: "Chuyện ... chúng thể theo tiền bối ? Giờ Độc Cô Vinh đang ráo riết lùng g.i.ế.c chúng , e là cũng chẳng an ."

Thẩm Tri Âm bĩu môi: "Thế thì để dắt mấy đến Cục Quản lý Đặc biệt ."

Độc Cô Vũ mừng rỡ rối rít cảm tạ: "Đa tạ Thẩm tiền bối."

"Xin tiền bối đợi một lát, chúng đưa tộc trưởng ngoài."

Độc Cô Vũ cùng nhóm hối hả sâu trong hang, khiêng một cỗ quan tài.

Chiếc quan tài đó tạc từ một khối ngọc thạch đặc biệt, hoa văn tinh xảo lộng lẫy, nhưng chẳng thể thấu bên trong.

Thẩm Tri Âm dứt khoát rút điện thoại gọi cho phía Cục Quản lý Đặc biệt, bảo họ điều một chiếc xe tải cỡ lớn đến chở quan tài.

Đường Tứ đang nửa đêm ngủ say thì dựng dậy bởi tiếng chuông điện thoại réo ầm ĩ: ...

Tuy nhiên, khi tin gia tộc họ Độc Cô đang đấu đá nội bộ và Thẩm Tri Âm "điều chuyển" vài nhân tài sang cho cục, Đường Tứ lập tức tỉnh như sáo, hừng hực khí thế việc.

nhà họ Độc Cô linh căn để tu tiên nữa, thì chí ít bọn họ cũng là những võ sư thiện chiến.

Tuyển mộ đám về huấn luyện viên cho các thành viên trong đội thì đúng là xài phí của. Suy cho cùng, cục quản lý của gã ai cũng mang trong linh căn tu luyện .

 

Loading...