Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 343: Đây có phải đồ ăn tôi gọi không vậy?
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:22
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường Cục Quản lý Đặc biệt cử tới, Thẩm Tri Âm ngự thanh kiếm gỗ đào lượn lờ chao liệng khắp nơi, y hệt như đang lên cơn tăng động .
Độc Cô Vũ cùng mấy tên t.ử mỏi cổ ngửa mặt lên theo bóng dáng chao lượn của cô bé, vì trời tối đen như mực, lúc Thẩm Tri Âm bay xa tít tắp là họ chỉ còn thấy mờ mờ ảo ảo.
Kỳ thực... Thẩm Tri Âm đang bận rộn lùng sục mấy con vật nhỏ thể đột nhập Tứ đại môn phái để thu thập thông tin tình báo.
Và , cô tóm một tổ kiến.
Bên trong tổ kiến cư ngụ một con kiến chúa mang huyết mạch đặc biệt, khả năng giao tiếp.
Thẩm Tri Âm mang viên thức ăn dụ linh thú - Tự Linh Đan - huơ huơ cửa tổ kiến để chài mồi, cuối cùng cũng dụ khị con kiến chúa chui ngoài.
Tiếp đến là màn đàm phán giao kèo rôm rả.
Con kiến chúa bự cỡ ngón tay út lớn, đám kiến thợ xung quanh thì đen bóng, còn ả mang màu hồng nhạt khá điệu đà.
Nhìn cũng xinh xắn phết.
Kiến chúa ngửi mùi thơm mê hồn từ Tự Linh Đan, nó thừa hiểu món quà vặt bổ dưỡng nhường nào. Nhận lời phái vài con kiến thợ thám thính tin tức để đổi lấy ba viên đan d.ư.ợ.c bồi bổ, kèo quá hời, nó vui vẻ nhận lời tắp lự.
Sau cùng, Thẩm Tri Âm chìa một ngón tay , kiến chúa cũng vươn một chiếc chân đặt lên đó, một một kiến trịnh trọng thực hiện màn "bắt tay" giao kết.
"Hay là mi chuyển nhà ? Chứ tìm mi lặn lội tới đây thì phiền toái lắm. Chỗ của bao điều kiện sống lý tưởng, mi chắc chắn sẽ khoái cho xem."
Kiến chúa trầm ngâm một lát, dùng cặp râu cọ cọ lên ngón tay cô bé.
"Mi khảo sát môi trường sống ? Vậy cũng , hôm nay mi theo về nhà , nếu ý thì đích đưa mi về."
Kiến chúa gật gù đồng ý, men theo ngón tay leo tót lên lòng bàn tay Thẩm Tri Âm. Hai con kiến thợ bự chảng khác cũng lẽo đẽo bám theo, án ngữ hai bên như hai vị thần hộ mệnh của kiến chúa.
Ra là , hai gã chắc hẳn là Tả Hữu hộ pháp của nữ vương kiến đây mà.
Kiến chúa phát mệnh lệnh, một đoàn kiến đen ngòm mấy trăm con lũ lượt rời khỏi tổ.
Thẩm Tri Âm: "Lên kiếm hết , sẽ đưa các ngươi đến tận nơi."
Tiện tay, cô bé ban luôn một miếng thịt khô phần thưởng khích lệ tinh thần cho đám kiến thợ. Chẳng nhẽ nhờ vả để họ công.
Miếng thịt khô là thịt lợn rừng đặc sản cô nhặt ở đảo mang về đấy, trong gian của cô vẫn còn một mớ.
Nhắc mới nhớ, cô thèm thuồng đàn lợn rừng nhỏ xíu hòn đảo đó ghê gớm, tiếc là hôm nọ tóm con nào đem về.
Thẩm Tri Âm dặn dò: "Ba ngày sẽ phái một con chim lớn tới đón các ngươi nhé."
Thanh kiếm gỗ đào nhỏ xíu lúc nhúc kiến đen ngòm Thẩm Tri Âm vung tay ném , bay vút trung một cách êm ru.
Kế hoạch diễn thật hảo!
Điện thoại reo vang, là Đường Tứ gọi tới.
Biết của Cục Quản lý Đặc biệt đến nơi, Thẩm Tri Âm mang theo kiến chúa và cặp hộ pháp, ngự kiếm gỗ đào bay sơn động.
Bên trong sơn động, Đường Tứ và vị đạo trưởng râu dê đang mải mê hàn huyên với trưởng lão Trường Không mới tỉnh .
Vừa ló mặt , Thẩm Tri Âm bắt gặp nụ hệt như mụ sói già đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ của vị đạo trưởng râu dê.
"Tiểu hữu Thẩm đến đấy ."
Độc Cô Trường Không cũng sang , đây mới xem là màn chạm mặt chính thức đầu tiên giữa ông và Thẩm Tri Âm.
Lúc tẩn cho bất tỉnh nhân sự, ông nào cơ hội ngắm dung nhan thật sự của vị tiểu cao thủ .
Nhìn qua một lượt, Độc Cô Trường Không bỗng cảm thấy Thẩm Tri Âm trông vẻ gần gũi.
Trông quen mắt lắm, nhưng ngẫm thì chẳng tài nào nhớ nổi gặp ở .
"Độc Cô Trường Không xin đa tạ ân cứu mạng của tiền bối."
Ông lảo đảo dậy, cúi hành lễ thành tâm cảm tạ Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm xua tay gạt : "Chỉ là giao dịch thôi, mấy cũng trả thù lao mà."
Cô chằm chằm Độc Cô Trường Không: "Vụ cái bí cảnh đó vẫn còn hiệu lực chứ?"
"Bí cảnh?!!"
Giọng Đường Tứ và đạo trưởng râu dê lạc cả vì sửng sốt.
"Bí cảnh nào cơ?"
Mắt đạo trưởng râu dê sáng quắc. Đã Thẩm tiểu hữu hoạch toẹt mặt họ, ắt hẳn ý giấu giếm, thế nên ông cứ mạnh dạn hỏi thẳng.
Độc Cô Trường Không khẽ thở dài, tuy xót xa đứt ruột nhưng với thực lực hiện tại của nhánh ông, mò đó chắc chỉ đường một trở .
"Đương nhiên là vẫn tính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-343-day-co-phai-do-an-toi-goi-khong-vay.html.]
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Vậy các tự thương lượng với Cục Quản lý Đặc biệt , chỉ xin vài suất bí cảnh là ."
Đường Tứ và đạo trưởng râu dê xong liền nhận ý đồ của cô, nhất thời dám tin tai .
Bí cảnh đấy, là bí cảnh thật đấy, thế mà cô bé hào phóng nhượng cho họ xử lý ?
Trên trời rơi xuống miếng mồi ngon nhường , còn là miếng mồi béo ngậy nữa chứ!
Hu hu hu... Bà cô nhỏ nhà họ Thẩm bụng quá mất, Cục Quản lý Đặc biệt của bọn họ áy náy c.h.ế.t luôn.
Chuyện báo cáo ngay lên cấp mới . Mặc dù mắt thể báo đáp cô bằng vật chất, nhưng ưu ái chăm sóc cho gia đình họ Thẩm thì dư sức.
Ví dụ như, ưu tiên tạo điều kiện cho doanh nghiệp của ông Thẩm Khoan hợp tác trong các dự án cấp quốc gia chẳng hạn.
Độc Cô Trường Không cũng sững ngạc nhiên. Thấy ánh mắt Thẩm Tri Âm trong veo, một tia tham lam, lòng ông trào dâng nỗi nể phục sát đất.
Nhánh nhà Độc Cô Ly dùng một bí cảnh để đổi lấy sự che chở của Cục Quản lý Đặc biệt, tất nhiên là đôi bên cùng lợi.
Đạo trưởng râu dê mừng rỡ, hận thể nắm tay Độc Cô Trường Không gọi tiếng "đạo hữu" thương.
"Ngài cứ yên tâm! Cục Quản lý Đặc biệt hiện giờ tuy lớn mạnh bằng ai, nhưng cũng chẳng là quả hồng mềm cho ai nắn thì nắn!"
Họ cả một bộ máy quốc gia hùng hậu chống lưng cơ mà, đám Bốn đại môn phái dù lợi hại đến cũng dám hó hé đối đầu trực diện với chính phủ.
Dù đám đó giở trò ruồi bu muỗi c.ắ.n thì phiền phức thật đấy, nhưng lực lượng của Cục cũng đang ngừng lớn mạnh.
Mọi chuyện thu xếp thỏa, nhánh nhà Độc Cô Ly nối gót theo Cục Quản lý Đặc biệt rời , Thẩm Tri Âm thì lon ton về nhà.
Lúc gần 4 giờ sáng. Với tư cách là tu luyện, dù thức trắng đêm nhưng cơ thể cô bé vẫn tràn trề sinh lực, tinh thần sảng khoái.
Trên đường bay về, cô nàng gặm ngon lành trái táo bự chảng, thưởng cho ba con kiến mỗi con một quả nho mọng nước thơm lừng.
Khi tới nhà họ Thẩm, ánh đèn biệt thự vẫn còn hắt sáng.
Khỏi cần đoán cũng cú đêm nào giờ vẫn chịu ngủ.
Cô nàng vênh váo bước nhà, đập mắt là cơ man nào gà rán, khoai tây chiên, hamburger, coca đang bày la liệt bàn. Mắt sáng rỡ, cô lập tức sán tới.
"Uiss, cả tôm hùm đất nữa , thơm nức mũi!"
Quân Uyên chỉ bức ảnh hiển thị điện thoại, thắc mắc: "Mấy mạng bảo món ngửi thì thối mà ăn thì nghiện, thật ?"
Thẩm Tri Âm chúi mũi xem, hóa là món bún ốc Liễu Châu.
Cô chớp mắt khẳng định chắc nịch: " thế! Ngon nhức nách luôn á."
Nghe bùi tai, Quân Uyên – thanh niên giác ngộ chân lý đặt đồ ăn qua app – liền "chốt đơn" hai phần.
Tuy nhiên, shipper phép giao hàng tận cửa, chỉ thể giao ở cổng khu biệt thự, đó nhờ lấy.
Cả Quân Uyên và Thẩm Tri Âm đều đang dính chặt lấy ghế, chẳng ai lết xác .
Hai trân trân .
Quân Uyên hất cằm: "Cô , cô bay nhanh mà."
Thẩm Tri Âm ườn ẹo ườn giường, ngọ nguậy như con sâu béo mập, giọng điệu phản đối mặt.
"Không , công chuyện về mệt lắm, tốc độ bay chả kém , tự mà lấy."
Quân Uyên hừ mũi, điệu bộ khinh khỉnh: "Có tí xíu thức ăn mà cũng đến tay bản tôn trận ?"
Anh búng tay một phát, Hắc Bạch Vô Thường lập tức mặt ở phòng khách.
"Đế quân."
Quân Uyên lệnh: "Ra cổng lấy đồ ăn cho ."
Hắc Bạch Vô Thường: ...
Ngài đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà!
họ dám hó hé nửa lời, đành cun cút theo lệnh.
Anh shipper xách hai hộp bún ốc đợi cổng khu biệt thự dành cho giới siêu giàu: ...
Cái quái gì trời? Tên đại gia nào ở khu nửa đêm nửa hôm rảnh rỗi sinh nông nổi gọi bún ốc về ăn thế ?
Vì trong, đang loay hoay lôi điện thoại tính gọi báo, thì bất thình lình một giọng lạnh lẽo cất lên ngay lưng.
"Đây đồ ăn gọi ?"
Giọng âm u, sặc mùi âm khí giữa đêm hôm khuya khoắt, xung quanh vắng tanh vắng ngắt, dọa shipper giật b.ắ.n , suýt nữa thì đ.á.n.h rơi cả chiếc điện thoại đắt tiền.