Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 344: Anh shipper xui xẻo

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:23
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh shipper cứng đờ cả , chẳng dám ngoái đầu , khẽ run rẩy.

Bất thình lình, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai .

Anh shipper hét lên một tiếng thất thanh: "Á á á!"

"Cậu gào cái quỷ gì thế, đồ ăn của chúng ?"

Một giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn vang lên từ phía .

Bấy giờ, shipper mới dám run rẩy , đập mắt là hai đàn ông mặc âu phục.

Một đen, một trắng. Dưới màn đêm tĩnh mịch, làn da của cả hai trông nhợt nhạt đến đáng sợ, quầng thâm mắt đen sì hệt như thiếu ngủ trầm trọng.

"Đ-Đây ạ."

Anh shipper luống cuống lấy hai hộp bún ốc , giọng vẫn còn run rẩy vì cú hù dọa ban nãy.

Nhận lấy đồ ăn, Bạch Vô Thường híp mắt , liếc shipper một cái đầy ẩn ý.

"Đi đêm cẩn thận chút nhé, coi chừng gặp ma đấy."

Anh shipper: ...

thể rằng hai trông giống ma lắm ?

"Nể tình chúng duyên, tặng chút quà ."

Bạch Vô Thường giơ ngón tay điểm nhẹ lên trán shipper, khiến lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ đỉnh đầu xuống.

Đến khi shipper định thần , hai đàn ông kỳ quái biến mất tăm tích.

là tà môn!

Anh vội vã rồ ga phóng xe chuồn mất.

Trên đường , shipper nhận thêm một đơn hàng nữa, điểm đến là một khu chung cư ở trung tâm thành phố.

Lần cẩn thận soi kỹ địa chỉ mới dám nhận. Chứ thêm một cuốc xa tít tắp nữa thì dù trả bao nhiêu tiền cũng xin khiếu.

Xách đồ ăn bước khu chung cư, giữa đêm khuya thanh vắng, cả khu im lìm đến đáng sợ. Chút ánh sáng nhợt nhạt hắt từ ngọn đèn đường những xua tan bóng tối mà còn tăng thêm vẻ u ám, lạnh lẽo.

Anh shipper cũng chẳng bận tâm lắm, vì chuyện giao đồ ăn vặt lúc nửa đêm thành cơm bữa đối với .

Lúc bước thang máy, ánh đèn trần cứ chớp tắt liên tục.

Chẳng hiểu trong lòng bỗng trào dâng một nỗi bất an khó tả.

Đến cửa căn hộ, hít một thật sâu gõ cửa.

"Chào quý khách, đồ ăn của quý khách giao đến đây ạ."

Bên trong im lìm một lúc lâu, đành với tay ấn chuông thêm nữa.

Đang định lôi điện thoại gọi, thì bên trong bỗng vang lên tiếng động sột soạt. Âm thanh giống tiếng bước chân, mà y hệt như vật gì đó đang lôi xềnh xệch sàn nhà.

Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, cánh cửa kêu 'lạch cạch' hé mở.

Một bàn tay thò qua khe cửa. Anh shipper định đưa hộp đồ ăn cho khách, thì chợt khựng khi nhận bàn tay ánh đèn hành lang nhờ nhợt. Đó là một bàn tay thon dài gầy guộc, móng tay nhọn hoắt và dính đầy vết m.á.u loang lổ.

"Á á á á á!!!!"

Tiếng thét kinh hoàng x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch, nhưng cả khu chung cư vẫn im lìm chìm trong giấc ngủ, chẳng một ai đ.á.n.h thức.

Anh shipper vứt toẹt đồ ăn xuống đất, sợ hãi vắt chân lên cổ mà chạy. Từ phía lưng vọng những âm thanh 'đùng đùng' nặng nề xen lẫn tiếng nhai nhồm nhoàm rợn tóc gáy.

Anh ngoái đầu , và chỉ một cái liếc mắt đó thôi cũng đủ khiến hồn xiêu phách lạc.

Đó là một con quái vật mang hình hài con nhưng cao đến hơn ba mét, hình gầy nhom lòng khòng, cái bụng thì to phình . Nó còng lưng, một tay đang lôi xềnh xệch một thi thể, thỉnh thoảng đưa lên miệng c.ắ.n xé một miếng.

Đôi mắt nó lúc đang trừng trừng dán chặt shipper.

Bên tai văng vẳng tiếng lầm bầm the thé của nó.

'Đói quá... đói quá...'

Trong cơn hoảng loạn, định lao thang máy tẩu thoát, nhưng phát hiện thang máy đang xuống, nếu thì chờ.

Thế nhưng, thể chờ , chứ con quái vật mà chờ!

Chẳng còn cách nào khác, đành vội vã lao xuống cầu thang bộ. vì hai chân nhũn như bún, mới chạy vài bậc, trượt chân lăn lông lốc xuống cầu thang.

Anh shipper kêu lên t.h.ả.m thiết, cố nén cơn đau ráng gượng dậy chạy tiếp. Bất thình lình, một luồng khí lạnh buốt ập đến từ phía .

Anh cứng đờ cả cổ, run rẩy đầu . Khuôn mặt của con quái vật kề sát ngay gáy , cái miệng ngoác rộng , để lộ những chiếc răng nhọn hoắt dính đầy m.á.u thịt.

"Á á á!!!"

Thế nhưng, tiếng thét chói tai phát từ miệng của shipper. Giữa cơn sợ hãi tột độ, á khẩu thốt nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-344-anh-shipper-xui-xeo.html.]

Đầu óc trống rỗng, chỉ đờ đẫn con quái vật mới sấn tới định c.ắ.n , thoắt cái một luồng ánh sáng hất văng xa.

Trước mặt hiện một bóng ảo ảnh mặc bộ đồ trắng kỳ lạ, đầu đội chiếc mũ cao.

"Đám ma đói nhà mi từ chui hả?"

Bóng ảo ảnh cất lời.

Ngay khi thấy Bạch Vô Thường, con quái vật lập tức sợ hãi vắt chân lên cổ tháo chạy.

Màn rượt đuổi một nữa tái diễn, chỉ khác là kẻ đang cuống cuồng bỏ mạng chính là con quái vật .

Bạch Vô Thường vung tay, sợi xích câu hồn mượn từ ông bạn Hắc Vô Thường bay vút , dài vô tận, tóm gọn lấy con ma đói.

Sau cùng, sợi xích siết chặt lấy cổ con quái vật, lôi xệch nó trở .

"Gào!"

Con ma đói rống lên một tiếng, chạy trời khỏi nắng, nó bèn chống trả, thò cặp vuốt nhọn hoắt hòng vồ lấy Bạch Vô Thường.

Bạch Vô Thường tiện tay vung luôn cây tang đập xối xả lên đầu lên cổ nó.

"Láo xược! Còn dám tấn công bổn quan nữa cơ !"

Con ma đói vội vàng rụt vuốt , đập cho ôm đầu chuột nhắt lùi xa.

Sau đó, Bạch Vô Thường trói gô nó trông khác gì đòn bánh tét.

Kéo lê con ma đói theo , Bạch Vô Thường sang shipper vẫn còn đang đờ đẫn vì quá sợ hãi.

"Đã dặn mà, đêm cẩn thận chút kẻo gặp ma đấy. Về nhà năng phơi nắng cho khỏe , từ nay về đừng giao đồ ăn lúc nửa đêm nữa nhé."

Nói xong, một hố đen chợt xuất hiện mặt Bạch Vô Thường. Y thẳng chân đạp con ma đói lăn lông lốc trong, đủng đỉnh bước theo.

Rất lâu , shipper mới hồn, lẩy bẩy rút điện thoại gọi cảnh sát.

Chuyến giao hàng đêm nay quá đỗi ám ảnh, từ nay về thề sẽ cạch mặt nghề giao đồ ăn!

Cùng lúc đó, tại biệt thự nhà họ Thẩm cũng xuất hiện một hố đen tương tự. Con ma đói trói như đòn bánh tét rơi rầm một tiếng xuống sàn nhà.

Bị Bạch Vô Thường lôi kéo, đá đ.ấ.m suốt dọc đường, nó lúc trông như cái xác hồn.

Thẩm Tri Âm cái thứ quái gở xuất hiện trong nhà, khinh khỉnh chê bai.

"Con ma xí quá mất."

Trông chẳng còn giống hình nữa, chẳng khác gì một cục thịt nhão nhoét.

Quân Uyên đồng tình: "Đã vị của đám ma đói còn dở tệ nữa chứ."

Thẩm Tri Âm: ...

Món đó mà cũng xơi thì quả là bái phục!

Bạch Vô Thường ném trả xích câu hồn cho Hắc Vô Thường.

"Điều tra ? Chui từ ngóc ngách nào ?"

Hắc Vô Thường giữ nguyên vẻ mặt vô cảm: "Địa Phủ ghi chép gì về tên , con ma đói là do con nuôi."

Thẩm Tri Âm thốt lên: "Cái trò gì ? Đứa nào thất đức nuôi cái thứ tởm lợm thế, bọn chúng nuôi quỷ mà thèm mặt ?"

Hắc Bạch Vô Thường lắc đầu ngao ngán, vụ ngoài thẩm quyền của bọn họ .

Tuy nhiên: "Con vẫn thường tự chuốc lấy họa như thế."

Giống như việc thừa ô nhiễm môi trường gây hại cho sức khỏe, nhưng nhiều vì chút lợi ích cá nhân mà vẫn cứ vô tư xả rác, đầu độc môi trường, chẳng màng đến hậu quả.

Thế giới vốn quái vật hại , thì chính con tự tay nhào nặn mấy thứ ác quỷ kinh tởm .

Thẩm Tri Âm: Không liên quan tới !

"Thế xử lý con giờ?"

Thẩm Tri Âm cầm thanh kiếm gỗ đào nhỏ nhắn chọc chọc con ma đói.

Quân Uyên đáp lạnh lùng: "Dễ thôi..."

Anh dậy, ánh mắt hoảng loạn tột độ của con ma đói, hai tay tóm chặt lấy nó, nhẹ nhàng x.é to.ạc đôi hệt như xé một mảnh giẻ rách.

Thế nhưng, trái với tưởng tượng, cảnh tượng đó chẳng hề đẫm m.á.u gớm ghiếc. Khi đôi trong tay Quân Uyên, con quỷ đói biến thành hai quầng năng lượng màu xám xịt.

Sau đó, Quân Uyên tiện tay tọng cả hai quầng năng lượng miệng luôn.

Hắc Bạch Vô Thường dường như quen với cảnh nên chỉ lùi một bước, tránh xa một chút.

Dẫu bọn họ tuy mang danh quỷ sai nhưng bản chất cũng vẫn là quỷ, nhỡ sếp lớn đang ăn tiện miệng hứng lên nếm thử mùi vị cấp thì nguy to.

 

Loading...