Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 345: Thuần phong mỹ tục, trẻ nhỏ không được xem

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:24
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vị ?"

Thẩm Tri Âm trân trân Quân Uyên vài giây tò mò hỏi.

Quân Uyên vẻ trầm ngâm trong chốc lát: "Hôi hơn bún ốc một tí, nhưng bù chẳng mùi vị gì sất."

Nói xong, vươn vai lười biếng: "Thứ ăn là năng lượng từ linh hồn của quỷ, nhóc thu ngay cái ánh mắt đó cho nhờ."

Thẩm Tri Âm bĩu môi: " mà con quỷ đó gớm ghiếc quá, đổi thì cho kẹo cũng chả nuốt nổi."

Quân Uyên khẩy: " còn từng ăn con gớm hơn thế nữa kìa, nuốt chửng luôn cơ."

Giọng điệu mang theo chút tự hào, thật khó hiểu.

Thẩm Tri Âm giơ ngón tay cái, vẻ bái phục sát đất.

Hắc Bạch Vô Thường bên cạnh âm thầm cảm thán về cách chuyện của hai một lớn một nhỏ . Quả nhiên đời vẫn e sợ uy nghiêm của Đế quân nhà họ.

"Đế quân, chúng thuộc hạ xin phép lui ạ?"

Quân Uyên phẩy tay: "Đi ."

Làm ầm ĩ một trận thì trời cũng sáng bảnh mắt. Thẩm Tri Âm chẳng màng đến giấc ngủ nữa.

Cô nhóc hì hục bê hai bao tải quặng ngọc bích to tướng – "chiến lợi phẩm" tích cóp dạo gần đây – rinh từ trong phòng lạch bạch vác tới chỗ đám trúc T.ử Linh.

Chỉ bằng một tay, cô nhóc nhấc bổng hai bao tải quặng nặng ngót nghét bảy, tám trăm cân lên trung.

Một cái dáng bé tẹo teo đội cả quả núi vai, trông thật kỳ dị.

Lúc ngang qua cửa, đụng Thẩm Tu Nhiên và Thẩm Ngọc Trúc cũng thức dậy. Cả hai thấy cảnh tượng đều sững mất hai giây.

tỏng sức lực bà cô nhỏ vô cùng siêu phàm, nhưng cứ mỗi thấy cô bé nhấc bổng mấy thứ nặng đến phi lý như thế, họ vẫn kiềm cơn sốc tập.

"Chào buổi sáng nhé hai đứa."

Cô nhóc còn thong dong vẫy tay chào hỏi bằng tay rảnh rỗi.

"Chào buổi sáng bà cô nhỏ."

"Người đang định ?"

Thẩm Tri Âm khệ nệ với quặng tay: "Ta chôn mấy khối ngọc bích nguyên thạch ."

Thẩm Ngọc Trúc dụi dụi mắt cho tỉnh táo: "Cháu với ."

"Lâm Duyệt ?"

"Chắc giờ vẫn còn đang ngủ nướng đấy ạ."

Ngoài sân, lúc Thẩm Tri Âm đang hì hục đào hố cạnh khóm trúc thì ba con kiến cũng ton ton chạy tới.

Con kiến chúa vẻ háo hức, hai chiếc râu nhỏ liên tục gõ nhịp nhịp lên ngón tay của Thẩm Tri Âm.

"Mấy đứa định an cư lập nghiệp ở đây ?"

Từ hồi dọn đến nhà họ Thẩm, kiến chúa cứ rảo quanh dẫn hai hộ pháp dò la chỗ ở mới.

thám thính đến khu tổ ong, nhưng diện tích nhà họ Thẩm rộng, cộng thêm Tụ Linh đại trận, linh khí ở đây dồi dào gấp bội.

Khóm trúc T.ử Linh là một vị trí đắc địa, bởi vì ngay lòng đất là linh thạch đang trong quá trình hình thành. Khi vô vàn khối ngọc bích nguyên thạch hội tụ, năng lượng chúng tỏa cực kỳ to lớn. Lũ kiến dù chỉ tổ ngoài rìa thôi cũng hưởng lợi vô cùng .

"Mi chọn chỗ đấy."

Kiến chúa như nịnh nọt, sức cọ cọ cái đầu bé xíu ngón tay cô bé.

Thẩm Tri Âm gật đầu cái rụp. Lũ kiến xây tổ lòng đất cũng chẳng gây tổn hại gì đến linh thạch và ngọc bích.

Nói là , ngay khi kiến chúa ưng ý chỗ mới, Thẩm Tri Âm liền sai cháu thứ ba lái xe trở địa điểm hôm qua, đưa bộ đàn kiến về.

Thế là từ nay đàn kiến chính thức trở thành "nhân khẩu" nhà họ Thẩm. Dù lượng đông đảo nhưng chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, một hệ thống tổ ngầm khổng lồ thành hình.

Thực hiện theo kế hoạch định sẵn, Thẩm Tri Âm thưởng cho vợ chồng chim Hải Đông Thanh mấy viên Tự Linh Đan phí "vận chuyển", nhờ một con bay sang nhà Độc Cô đón bầy kiến còn về.

Có điều chuyến chỉ mang về dăm ba con, phần lớn vẫn còn lưu bên đó.

Ngắm nghía bầy kiến đen nhỏ đang tíu tít trao đổi thông tin với kiến chúa, Thẩm Tri Âm chống cằm suy nghĩ, liệu nên tìm cách nâng cấp huyết mạch cho bầy kiến .

Bất luận hóa thành linh trùng , thì ít nhất cũng trâu bò hơn bọn kiến bình thường chứ.

Chứ tình hình hiện tại, đám kiến tự lực cánh sinh trèo non lội suối sang chỗ tứ đại môn phái thì nguy hiểm quá, đường sá xa xôi khi ngỏm củ tỏi giữa đường cũng nên.

Mượn sức vợ chồng chim Hải Đông Thanh hoài cũng bất tiện, nhất là để lũ kiến tự vận động, mở đường riêng mà .

Công thức đan d.ư.ợ.c cải thiện huyết mạch cho thú thì cô thừa, nhưng ngặt nỗi thiếu mất một loại linh d.ư.ợ.c then chốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-345-thuan-phong-my-tuc-tre-nho-khong-duoc-xem.html.]

Thôi thì cứ lượn qua bí cảnh một chuyến xem gom .

Đang mải suy nghĩ, kiến chúa lân la đến gần Thẩm Tri Âm, hai chiếc râu nhỏ liên hồi khều khều tay cô.

Đó là thứ ngôn ngữ đặc trưng của loài kiến.

Dăm ba thông tin đơn giản thì Thẩm Tri Âm còn luận , chứ truyền đạt lắm thứ rườm rà thế , dù cô bé cũng Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, ráng hiểu quả là hại não thật.

"Khoan, mi chậm chút."

"À... đoạn lọt tai lắm, xem nào."

Thẩm Tri Âm nhíu mày gãi tai gãi gáy. Ôi dào, chuyện với cái bọn côn trùng đúng là thử thách giới hạn mà!

Ăn dưa hóng chuyện thì mê thật đấy, nhưng mà biến nó thành bài thi hiểu thì thôi xin kiếu.

Bất lực, Thẩm Tri Âm đành bỏ dở câu chuyện. Phải chạy vô nhà uống ngụm sữa nạp năng lượng cho mấy nơ-ron thần kinh mới .

Liếc thấy Quân Uyên đang thảnh thơi nhàn nhã mà cạp cho một cái.

Cô nàng ôm theo con kiến chúa chạy tới: "Anh rành tiếng thú ?"

Quân Uyên nheo mắt cô: "Có chuyện gì, mau."

"Anh thông dịch giúp , mấy con côn trùng lắm quá hiểu."

Quân Uyên hạ mắt xuống con kiến nhỏ xíu đang đậu tay cô nhóc.

"Cái thứ sâu kiến cỏn con đủ tư cách hầu chuyện với ."

"Vâng ... Ngài là cao quý nhất, phái tụi kiến qua tứ đại môn phái để lén, nhầm... dò hỏi tin tức, vì đang tò mò thôi."

Quân Uyên lạnh lùng: "Phiền phức."

"Nộp kẹo hồ lô đây."

"To đầu bằng ngần mà còn khoái kẹo hồ lô, cái đó cho con nít ăn đấy."

Quân Uyên khẩy: "Vậy nhóc con nít ?"

Thẩm Tri Âm ưỡn ngực, ưỡn vai, tiến thẳng đến bên cặp đùi dài miên man của : " còn lùn hơn cả cái đùi của đây , xem?"

Mặc kệ, lúc cứ nhận là con nít đấy, ai .

Sau cùng, cô nhóc đành ngậm đắng nuốt cay "hối lộ" hai xâu kẹo hồ lô để Quân Uyên giúp một tay.

Thực tình Quân Uyên cũng chẳng thiết tha gì món đồ ngọt , đơn thuần là thích chọc cho Thẩm Tri Âm xót của nhăn nhó mặt mày thôi.

vị Đế quân cao thủ cũng chẳng rảnh rang phiên dịch. Anh chỉ khẽ phất tay, trực tiếp lôi hết ký ức của mấy con kiến .

Một màn sương nước mỏng manh hiện lên. Hình ảnh qua mắt kiến mờ ảo và rung lắc, nhưng âm thanh thì vô cùng rõ ràng.

Nơi chắc hẳn là nhà họ Độc Cô. Bỏ qua một mớ những đoạn đối thoại vụn vặt của bọn tử, phần kịch tính nhất bắt đầu từ khi giọng của Độc Cô Vinh cất lên.

Trong một căn phòng kín tĩnh mịch, ngoài giọng của Độc Cô Vinh còn tiếng của nữ trưởng lão phái Bắc Cốc.

Hai đang to nhỏ bàn mưu tính kế đối phó với phe cánh phái Nam Sơn.

Chuyến "chinh phạt" nhóm của Độc Cô Ly, duy chỉ trưởng lão phái Nam Sơn là tổn thất thê t.h.ả.m nhất, mất toi luôn một vị trưởng lão sắp sửa Trúc Cơ. Thế nên bọn họ mới hậm hực thôi.

Giọng Độc Cô Vinh đặc quánh vẻ lạnh lẽo: "Lũ phái Nam Sơn đúng là tham lam vô độ, mà dám mở miệng đòi cả Ngũ hành trận của nhà Độc Cô!"

Nữ trưởng lão Bắc Cốc - Tô Linh Việt - từ tốn tiếp lời: "Rõ ràng là lão trưởng lão của bọn chúng tự chuốc lấy thất bại vì chịu lượng sức , nay tính đùn đẩy trách nhiệm lên đầu chúng ."

"Độc Cô Ly, bọn chúng đáng diệt cỏ tận gốc từ lâu !"

Khi kiến bò gần hơn và ngẩng đầu lên, Thẩm Tri Âm cuối cùng cũng thấu tình hình bên trong phòng.

Không thể ngờ , Tô Linh Việt đang ngả ngớn trong vòng tay của Độc Cô Vinh, tựa hồ như một kẻ xương.

Thẩm Tri Âm hào hứng hẳn lên: "Quả nhiên là hai uẩn khúc mà, dưa ăn bấy lâu nay đồ bỏ !"

Sự mật vượt mức bình thường giữa hai , cùng với lời thú nhận gián tiếp của Độc Cô Vinh, khẳng định chắc nịch rằng chính họ là kẻ hạ độc Độc Cô Ly.

Trong lúc đôi tình nhân đang mải mê ân ái, một bàn tay bất thình lình che khuất tầm của Thẩm Tri Âm.

"Thuần phong mỹ tục, trẻ nhỏ xem."

Quân Uyên dán mắt màn hình sương nước dùng tay bịt kín mắt cô nhóc. Dù cô bé dãy dụa cỡ nào cũng chẳng ăn thua.

Thẩm Tri Âm uất ức gào lên oai oái.

Giọng Quân Uyên vang lên đầy vẻ đắc ý: "Chẳng chính miệng nhóc tự nhận là trẻ con ?"

Thẩm Tri Âm gắt gỏng: "Á á á á!!! Tên ngốc Quân Uyên thả hư hư..."

 

Loading...