Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 346: Tí nữa tụi bây mới phải mở miệng xin tha nhé!

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:25
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cuối cùng, màn nước cũng chẳng chiếu thêm chuyện gì quá giới hạn, bởi vì gõ cửa cắt ngang.

"Phu quân, em gái ở trong đó ?"

Giọng vọng từ ngoài cửa khiến đôi uyên ương bên trong giật trở dáng vẻ nghiêm chỉnh. Tô Linh Việt nhanh chóng ngay ngắn chiếc ghế đối diện. Chỉ trong tích tắc, y phục của hai chỉnh tề đấy.

"Vào ."

Người phụ nữ bước sở hữu vẻ dịu dàng, nết na, tay nâng đĩa trái cây tươi ngon, nhưng đôi lông mày thoáng vương nét sầu muộn.

"Em gái, phái Nam Sơn đòi hỏi gì từ Bắc Cốc chúng ?"

Tô Linh Việt gật đầu vẻ bức xúc: "Bọn chúng đòi tăng gấp đôi lượng đan d.ư.ợ.c cung cấp hàng năm, nhưng ép giá giảm xuống ít nhất một nửa!"

Nhắc đến chuyện , ánh mắt Tô Linh Việt lóe lên vẻ âm u, tức giận.

Tô Linh Vận cúi đầu buồn bã: "Thiên phú luyện đan của chị tuy bằng em, nhưng chị sẽ cố gắng hỗ trợ em hết sức thể."

chẳng mảy may nhận ánh mắt Tô Linh Việt lúc đong đầy vẻ khinh bỉ và ganh ghét.

Thẩm Tri Âm trố mắt ngạc nhiên: "Ui chao, hóa hai mụ là chị em ruột ?"

Độc Cô Vinh thế mà lén lút ăn với cô em vợ!

Quân Uyên nhếch mép: "Thời đại con sống cũng phóng túng phết."

Thẩm Tri Âm cự nự: "Nói gì , cái chuyện ba thê bảy từ thời phong kiến, chị em chung một chồng bộ ít lắm ?"

Quân Uyên giơ một ngón tay gõ nhẹ lên má cô bé: "Nhóc con như cô mà cũng rành rẽ mấy chuyện gớm nhỉ."

Thẩm Tri Âm lơ câu mỉa mai của .

Ký ức của mấy con kiến mang về cũng chỉ vỏn vẹn chừng đó.

Tuy nhiên, điều càng củng cố quyết tâm nâng cấp dòng giống cho bầy kiến của Thẩm Tri Âm. Với hình bé hạt tiêu, lũ kiến đúng là tay săn tin siêu hạng. Nâng cấp xong, cô chắc mẩm sẽ moi khối bí mật động trời từ Tứ đại môn phái.

Chờ xem, nếu đụng độ với Tứ đại môn phái, khi động tay động chân, cô vạch trần mấy cái bí mật thối nát ánh sáng, để bọn họ muối mặt chốn dung !

Thưởng thức xong màn kịch , Quân Uyên bám gót Thẩm Tu Nhiên sân bay học lái máy bay, còn Thẩm Tri Âm thì cưỡi chiếc xe trượt tà tà đến đón cháu trai.

Vài hôm nữa là tới kỳ thi đại học , tiết trời ngày một oi ả. Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng kỳ thi quyết định.

đón cái tên tiểu tổ tông về thôi.

Còn về khoản xe gì để về , khỏi lo, cô nàng phòng hờ một cái ván trượt xịn xò cỡ bự .

Dưới cái nắng chang chang, Thẩm Tri Âm thư thái trượt ván dọc con phố, tay còn phe phẩy cầm que kem mát lạnh.

Khi trượt ngang qua một công viên nhỏ, bất ngờ một phụ nữ từ xông , dang rộng hai tay định ôm chầm lấy cô bé.

Nhanh như cắt, Thẩm Tri Âm lạng lách chiếc xe trượt, khéo tránh . Cú bẻ lái bất ngờ bánh xe tông thẳng đầu gối phụ nữ.

Thẩm Tri Âm thản nhiên c.ắ.n kem, liếc xéo phụ nữ.

"Cô tính ?"

Người phụ nữ đau điếng đến suýt khuỵu gối xuống đất.

Mụ lườm Thẩm Tri Âm với ánh mắt hình viên đạn, nhưng nhanh đó như sực nhớ điều gì, nét mặt mụ chuyển sang nụ gượng gạo, giả lả hiền từ.

"Bé cưng ơi, con chạy lung tung ngoài đường thế . Thật là hết nổi với con, ngoan nào, theo về nhà."

Vừa , mụ toan đưa tay định kéo Thẩm Tri Âm.

Thẩm Tri Âm liền nhấc bổng chiếc xe trượt, phang thẳng một cú mặt mụ .

"Mẹ cái khỉ mốc gì hả? Mắng cũng thôi nhé! Bà xem xinh xắn đáng yêu nhường , còn bà thì mặt mũi nhạt nhòa chẳng nét gì đặc sắc, cái cớ kiếm cũng dở tệ quá đấy!"

Bị đập trúng mặt, phụ nữ rú lên t.h.ả.m thiết ngã vật đất. Người đường xung quanh trố mắt kinh ngạc.

điều họ há hốc mồm hơn cả là lời lẽ sắc lẹm của Thẩm Tri Âm. Ai mà ngờ một cô bé vắt mũi sạch cái miệng đanh đá, lanh lẹ đến thế.

nghĩ thì thấy lý luận của cô bé cũng đúng phết đấy chứ.

Khoan bàn đến vẻ ngoài chẳng chút điểm chung nào, cách ăn mặc trang phục của hai cũng thấy "lạc quẻ" một trời một vực .

"Chẳng lẽ là bọn buôn ?"

"Cô bé ngoan, qua đây với chú. Mọi mau báo cảnh sát ."

"Đứa nào dám gọi điện!"

Hai gã đàn ông lực lưỡng từ xông tới, giật phắt chiếc điện thoại của một định gọi cảnh sát ném vỡ nát.

"Lão t.ử dạy dỗ con gái , mắc mớ gì tới tụi bây."

Hắn chĩa ánh mắt hung tợn về phía Thẩm Tri Âm: "Con ranh con bất hiếu, đến cả ruột mà mày cũng dám tay , đợi về nhà xem tao lột da mày !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-346-ti-nua-tui-bay-moi-phai-mo-mieng-xin-tha-nhe.html.]

"Bước qua đây!"

Nói đoạn, vươn bàn tay to bè như cái quạt mo chộp lấy Thẩm Tri Âm.

"Làm gì đấy, các định gì! Có bố con bé càn thế?"

Trong đám đông tò mò cũng vài bụng can thiệp, một ông cụ thậm chí còn vung gậy ba toong chắn mặt Thẩm Tri Âm.

"Lão già khọm , tránh đường!"

Gã đàn ông quát lớn, tỏ vẻ hung hãn toan đẩy ông cụ ngã nhào.

Thẩm Tri Âm ném thẳng nửa cây kem đang gặm dở mặt gã.

"Làm nghề buôn nên cũng vứt liêm sỉ ? Lũ bọn mày mặt mũi như con ma lem thế , kiếp cũng đừng hòng đẻ đứa con gái khả ái như tao!"

Mọi : ...

Sự chú ý của cô nhóc đổ dồn vấn đề ? Mau chạy !

"Cô bé ơi, nhà cháu ? Sao bất cẩn để một đứa bé con chạy lung tung thế , thảo nào đám buôn nhắm ."

Trong lúc vài dân dũng cảm đang giằng co, cự cãi với bọn buôn , tiếng còi hụ cảnh sát xé rách gian, một chiếc xe tuần tra đỗ xịch ngay mặt họ.

"Ai báo cảnh sát ?"

"Bọn đây, bọn buôn ở đây."

Thấy bóng dáng cảnh sát, như trút bỏ gánh nặng.

Vài viên cảnh sát lao , nhanh chóng khống chế ba tên buôn .

"Cháu bé theo bọn chú về đồn nhé, bọn chú sẽ liên lạc gọi nhà đến đón."

Thẩm Tri Âm ngước mắt viên cảnh sát vài giây, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ rạng rỡ: "Vâng ạ."

Nếu mấy em nhà họ Thẩm mặt ở đây, nụ "thiên thần" của bà cô nhỏ, chắc mẩm cô nhóc đang ủ mưu ủ kế gì đó trong đầu .

Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn leo lên xe cùng các 'chú cảnh sát'.

đóng cửa xe, khí trong xe liền đổi 180 độ.

Mấy 'viên cảnh sát' đang gồng khống chế bọn buôn lập tức buông lỏng tay.

Đám buôn hậm hực c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp, bám đuôi theo cả đoạn đường cứ tưởng con nhỏ một dễ xơi, ai dè ranh ma phết."

Mụ đàn bà nọ liếc Thẩm Tri Âm với ánh mắt sắc lẹm, căm thù: "Nó đập rụng mấy cái răng của tao , con ranh con tao tống cổ nó cái ổ bẩn thỉu rẻ mạt nhất!"

"Thôi ."

Một đàn ông trung niên mặc sắc phục cảnh sát, vẻ mặt lạnh tanh lệnh: "Bắt mối là , món hàng ngon nghẻ thế nhất định sẽ bán giá cao."

Cả đám đồng loạt chằm chằm Thẩm Tri Âm với ánh mắt hau háu, tham lam.

Đổi là những đứa trẻ khác, gặp cảnh chắc chắn thét lên vì hoảng sợ, thế nhưng Thẩm Tri Âm điềm nhiên nhoẻn một nụ hồn nhiên.

"Món hàng ngon nghẻ mà các chú , là cháu ?"

"Nhóc con, gan lì gớm nhỉ, thế bọn tao là ai ?"

Thẩm Tri Âm gật gù vẻ hiểu chuyện: "Biết chứ, bằng cháu chịu lên xe theo các chú."

Người đàn ông trung niên vẻ là thủ lĩnh nheo mắt cô nhóc dò xét.

"Thế nào, đừng ảo tưởng là mày còn cơ hội trốn thoát. Khám ."

Tên đàn ông sát Thẩm Tri Âm vươn tay tính tước lấy các thiết điện t.ử cô, nhưng tay giơ cô tóm gọn.

Tên đàn ông nhạt: "Sao nào, giờ mới sợ mà xin tha ? Muộn con ranh."

Thẩm Tri Âm ngọt giọng đáo để: "Tí nữa chú mới mở miệng xin tha nhé!"

"Rắc..."

"Á á á á á á!!!"

Tiếng thét xé lòng vang dội trong chiếc xe kín mít, dọa tài xế lạc tay lái suýt đ.â.m sầm lên vỉa hè.

Chẳng ai dám tin mắt , một đứa trẻ vắt mũi sạch thể dễ dàng bẻ gãy gập mấy ngón tay của một gã đàn ông trưởng thành. Ngón tay bẻ quặt phía mu bàn tay, biến dạng đến mức rợn .

Nhìn thôi cũng đủ rùng , huống hồ là nạn nhân trực tiếp lãnh đòn.

"Mày..."

Đám xe Thẩm Tri Âm với ánh mắt đầy kinh hãi.

 

Loading...