Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 347: Xin tha à? Muộn rồi cưng!

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:26
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng la hét rên rỉ trong xe vang vọng ngớt, tên cầm đầu nhận thấy tình hình bất lợi, vội vàng rút s.ú.n.g lục .

"Đứng im!"

Hắn quắc mắt hung tợn: "Bố mày đách cần mày là thần thánh phương nào, mày nhanh hơn viên đạn chắc?"

Thẩm Tri Âm nghiêng đầu, rõ ràng là một cử chỉ hết sức đáng yêu, nhưng khiến đám mặt lạnh sống lưng.

Bởi lẽ, đứa trẻ bình thường nào bẻ gãy ngón tay đàn ông trưởng thành một cách nhẹ nhàng như chứ.

Thẩm Tri Âm lên tiếng, giọng nghiêm túc: "Theo thấy, lẽ nhanh hơn đạn đấy."

Nói dứt lời, cô nhóc biến mất tiêu.

"Á á á!!!"

Cảnh tượng kinh hoàng khiến cả bọn sợ c.h.ế.t khiếp, đinh ninh Thẩm Tri Âm là ma nữ hiện hình.

Chớp mắt một cái, Thẩm Tri Âm xuất hiện ngay lưng gã cầm súng. Một cú đá sấm sét giáng xuống, gã văng thẳng cửa xe.

"Đùng..."

Khẩu s.ú.n.g trong tay gã vô tình cướp cò, viên đạn ghim thẳng chân một tên đồng bọn. Mà trớ trêu , tên xui xẻo chính là kẻ tự xưng là bố của Thẩm Tri Âm.

Kẻ đó ôm chân gào rống thê thảm, giọng lạc hẳn vì đau đớn. Tên cầm đầu lãnh trọn cú đập mặt cửa xe đến móp cả cửa, răng gãy, m.á.u mũi túa lưa, mắt trợn ngược trắng dã tưởng chừng như sắp ngất lịm, trông thê t.h.ả.m vô cùng.

Thẩm Tri Âm múa võ giữa xe, ban cho tên một cước, vả tên một tát.

Cái tát giáng xuống, rụng thêm vài cái răng.

Trong chiếc xe lúc loạn cào cào, tiếng kêu gào ai oán.

Tên tài xế thấy tình hình , vội vàng phanh xe định tẩu thoát.

dốc cạn sức bình sinh cũng tài nào mở cửa xe, gã gục ngã .

"Thả ngoài, cứu mạng với!"

Nhìn Thẩm Tri Âm tiến gần, gã run lẩy bẩy, lắp bắp cầu xin tha mạng.

Thẩm Tri Âm nhạt: "Xin tha ? Muộn cưng!"

Cô nhóc giơ tay lên, giáng cho một cú tát nổ đom đóm mắt.

Cuối cùng, Thẩm Tri Âm chễm chệ ở ghế lái phụ. Cả bầy thanh niên trưởng thành bầm dập, m.á.u me be bét thu co ro hàng ghế, thỉnh thoảng lén phóng ánh mắt kinh hãi về phía cô nhóc.

Tên tài xế lãnh trọn cú tát bay mất hai cái răng, trong miệng tanh tưởi vị máu, trán vã mồ hôi hột, tay run bần bật điều khiển vô lăng.

Và đích đến đổi thành Sở cảnh sát thật sự.

"Lái cho vững tay , tông xe khác thì ? Bằng lái lấy ở trung tâm đào tạo nào thế hả?"

Giọng the thé trẻ con của Thẩm Tri Âm lúc lọt tai bọn chúng chẳng khác nào bùa đòi mạng.

Tài xế rùng ớn lạnh, nước mắt lưng tròng, cắm cúi lái xe chăm chú.

Hu hu hu... Mẹ ơi con về nhà.

Sau 20 phút hành xác dài đằng đẵng, chiếc xe cuối cùng cũng đỗ xịch cổng sở cảnh sát.

Mấy viên cảnh sát còn đang nhíu mày nghi hoặc, chiếc xe ... lạ hoắc, chẳng giống xe công vụ của sở tẹo nào?

Cửa xe mở tung, Thẩm Tri Âm bước xuống, bực bội giáng một cú đạp mạnh thành xe, khiến chiếc xe chấn động một tiếng "rầm".

Đám bên trong sợ hãi co rúm , hai tay ôm khư khư lấy đầu.

Thẩm Tri Âm chống nạnh, hắng giọng: "Xuống xe!"

Một viên cảnh sát thật tiến gần: "Làm gì đấy gì đấy? Ui chao tiểu tổ tông nhà họ Thẩm, nhóc đến nữa ?"

Thẩm Tri Âm thầm nghĩ: Chú tưởng cháu đến đây lắm ?

Cô nhóc bĩu môi, chỉ tay mấy kẻ trong xe: "Đây là bọn buôn , giả dạng cảnh sát định bắt cóc cháu đấy."

Đám cảnh sát thật sự đực mặt : ...

Khoan , đám buôn nghĩ quẩn cái gì mà rắp tâm bắt cóc tiểu ma vương nhà họ Thẩm chứ?

chuyện quả thực nghiêm trọng, mấy viên cảnh sát lúi húi ngó trong xe xem thử.

Vừa sửng sốt, ơi, đám hành hạ dã man quá ?

Đám buôn nước mắt nước mũi tèm lem lồm cồm bò xuống xe.

Cảnh sát nhanh chóng còng tay từng đứa một: "Còn dám lóc nữa , chẳng chính các tự tay tóm cổ cô bé ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-347-xin-tha-a-muon-roi-cung.html.]

Đám buôn nước mắt. Bọn chúng nào cô bé thiên thần thực chất là một tiểu ma vương giáng trần cơ chứ.

"Chà, đạo cụ hóa trang cũng nghề phết đấy, chắc chắn ba cái trò cũng ít nhỉ?"

Vụ án lớn đây !

Hơn nữa là tự động "dâng tận miệng". Các viên cảnh sát như tiêm m.á.u gà, hăng hái bắt tay việc. Trước tiên, họ nồng nhiệt cảm ơn tiểu tổ tông Thẩm Tri Âm mang chiến công dâng lên tận cửa, đó liền đưa tất thảy nghi phạm phòng thẩm vấn.

Đứa nào cứng đầu khai báo thành khẩn, họ cứ việc mời Thẩm Tri Âm dằn mặt là xong.

Chắc hẳn vì màn hiện biến mất thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma của Thẩm Tri Âm lúc ở xe quá đỗi ám ảnh, mà kẻ chuyện ác thường sợ ma, huống chi là bọn chuyên bắt cóc trẻ em. "Đứa bé ma" Thẩm Tri Âm đúng là khắc tinh đ.á.n.h gục ranh giới tâm lý của bọn chúng.

Chỉ một lúc , đội thẩm vấn moi ít thông tin béo bở. Lần theo manh mối, họ triệt phá thành công một đường dây tội phạm tổ chức, đồng thời giải cứu thành công nhiều trẻ em và thiếu nữ đang giam giữ.

Thành phố A trong vòng hai năm qua liên tiếp đập tan nhiều ổ nhóm buôn , khiến lũ tội phạm buôn khiếp vía. Một thời gian dài đó, ở A gần như còn bóng dáng bọn buôn nào lộng hành.

Tất nhiên, đó là câu chuyện của tương lai, chứ hiện tại thì đến mức yên bình .

Rời sở cảnh sát, Thẩm Tri Âm đủng đỉnh chiếc xe trượt nhỏ nhắn hướng thẳng trường học của cháu trai.

Khi cô nhóc tới nơi cũng vặn là giờ tan học. Thứ Sáu, học sinh nghỉ sớm nên cứ ùa ngoài như ong vỡ tổ.

Trong bãi gửi xe chật kín những chiếc xe sang, Thẩm Tri Âm cưỡi xe trượt chen chúc ngược chiều.

"Tránh đường chút, phiền cho qua."

Cô nhóc bấm chiếc còi tí hon "bíp bíp" xe trượt, len lỏi giữa dòng , thu hút ít sự chú ý.

"Con nhà ai mà cưng xỉu trời."

"Cái xe trượt cưng xỉu, cả còi nữa chứ, haha..."

Thẩm Tri Âm đảo đôi mắt to tròn dáo dác tìm cháu trai cưng, nhưng bóng dáng thằng bé lặn tăm .

Gọi điện cho Thẩm Mộ Dã thì chuông reo mà chẳng ai bắt máy, đang mải miết trò gì.

Hết cách, Thẩm Tri Âm đành trượt xe tiến thẳng khuôn viên trường học.

Điểm đến đầu tiên là lớp học của cháu trai. Lớp vắng hoe, chỉ còn vài mống học sinh nán trực nhật.

"Chào bạn, bạn thấy Thẩm Mộ Dã ? Cậu về ?"

Thẩm Tri Âm túm lấy một nam sinh hỏi dò.

Cậu nam sinh cô nhóc một lượt, reo lên: "À, em , em là bà cô nhỏ của Thẩm Mộ Dã đúng !"

Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt: Hóa cũng nổi tiếng phết nhỉ?

Thực cũng chẳng cô nổi tiếng gì, mà là do Thẩm Mộ Dã ngày nào cũng lôi bà cô nhỏ đề tài buôn chuyện với đám bạn.

Người thì khoe em gái, khoe bà cô nhỏ.

Thế nên, dù từng giáp mặt, nhưng học sinh lớp đều ít nhiều đến danh tiếng của Thẩm Tri Âm.

"Thẩm Mộ Dã về , chắc giờ đang chơi bóng rổ ngoài sân vận động đấy, mấy đứa ghiền bóng rổ đều bu đó cả ."

Thẩm Tri Âm "ồ" một tiếng, lễ phép cảm ơn hớn hở lao thẳng sân vận động.

như dự đoán, sân bóng rổ đông nghịt , hệt như đầu tiên cô nhóc tới đây.

Bao quanh sân bóng là ba vòng ken đặc. Mỗi khi bóng lọt rổ là tiếng hò reo cổ vũ dậy vang.

Thẩm Tri Âm lanh lẹ chen lấn đám đông, nghểnh cổ sân đấu.

Quả nhiên... tiểu tổ tông của cô nhóc vẫn luôn là tâm điểm chú ý sáng chói nhất.

Nhờ tu luyện mà sức bật của nhóc nay vượt xa mức bình thường. Những cú nhảy vượt xa khung rổ trở nên quá đỗi nhẹ nhàng với .

lúc Thẩm Tri Âm ló mặt thì nhóc đang biểu diễn một pha úp rổ uy lực, khiến cả đám đông xung quanh phấn khích hét ầm lên.

Ngầu thì ngầu thật đấy, cơ mà...

Chân Thẩm Mộ Dã chạm đất, một tiếng "rắc" chói tai từ khung rổ vang lên.

Tiếp đến, hàng trăm con mắt sững sờ, khung rổ đổ sụp xuống, ngả nhào ngay vị trí Thẩm Mộ Dã đang .

"Á á á á á!!!"

Lại là tiếng hét thất thanh, nhưng là tiếng hét vì kinh hoảng.

Thẩm Mộ Dã nhận nguy hiểm, phản xạ cực nhanh nhảy né , lườm chiếc khung rổ gãy vụn mà chậc lưỡi.

Lại đền tiền nữa .

 

Loading...