Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 348: Đây là bà cô nhỏ thần tiên phương nào vậy

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:27
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dã ca, ? Cái sức mạnh thật sự ngày càng thái quá đấy."

Ngơ ngác mất một lúc, đám nam sinh đ.á.n.h bóng rổ đều xúm .

Trầm Mộ Dã hít sâu một : "Thì là đó, sức mạnh của đây tăng lên theo tuổi tác ?"

Mọi : ......

Cậu xem xem lời hoang đường cỡ nào , nhà ai sức mạnh tăng theo tuổi tác mà lố bịch đến mức chứ?

Ở trong lớp, chỉ riêng bàn học của mấy cái , chổi quét dọn cũng vô tình bẻ gãy mất mấy cán. Lúc ở dãy bàn cạnh cửa sổ, lỡ tay tỳ lên một cái là y như rằng kính rơi thẳng xuống .

Cũng may Dã của bọn họ thủ nhanh nhẹn, thể kịp thời vươn tay chụp lấy tấm kính đang rơi kéo ngược .

Trước đó lúc chơi bóng rổ, trong lúc kích động bóp nát luôn quả bóng, đến lúc t.h.i t.h.ể d.ụ.c thì bẻ cong cả thanh xà đơn dùng để hít xà.

bởi vì các tố chất cơ thể đều đạt đến mức của vận động viên chuyên nghiệp, nên thầy giáo thể d.ụ.c kích động rần rần suốt mấy ngày liền. Ngày nào thầy cũng chạy theo công tác tư tưởng, tham gia đội tuyển quốc gia để bước con đường huấn luyện chuyên nghiệp.

Thế nhưng hiển nhiên Trầm Mộ Dã chẳng hề hứng thú với chuyện . Rốt cuộc thì đến tận bây giờ thầy thể d.ụ.c vẫn thể đổi quyết định, nên ánh mắt thầy lúc nào cũng đầy vẻ oán hận.

Trầm Mộ Dã nắm chặt nắm đấm, bản cũng vô cùng buồn bực: " cố gắng học cách khống chế mà."

Bình thường thì , nhưng những lúc cảm xúc kích động là chẳng thể kiểm soát nổi sức lực của .

Phương pháp huấn luyện cùng với t.h.u.ố.c tắm mà Bà cô nhỏ đưa cho khiến các tố chất cơ thể của tăng lên vùn vụt, cộng thêm việc tu luyện nên sức lực hiện tại gấp hơn hai mươi một trưởng thành bình thường.

Thế nhưng đến tận bây giờ, bung sức thì dễ, chứ khống chế sức mạnh một cách chuẩn xác đối với còn khó hơn cả việc huấn luyện thường ngày.

"Tiểu Mộ Dã~"

Giữa một mớ âm thanh ồn ào náo động, giọng non nớt của Trầm Tri Âm tuy lớn, nhưng thính giác của Trầm Mộ Dã hiện tại nhạy bén hơn thường nhiều.

"Bà cô nhỏ!"

Cậu lập tức vứt luôn chuyện rắc rối về sức mạnh đầu, lật đật chen đám đông tìm Trầm Tri Âm bế bổng cô bé lên.

"Người đến từ lúc nào ?"

"Từ lúc cháu ném sập cái rổ bóng rổ kìa."

Trầm Mộ Dã: ......

Cậu bối rối sờ sờ mũi: "Cháu cũng cố ý."

Cậu ủ rũ càu nhàu: "Tháng chỉ riêng việc đền bù đồ đạc các loại cũng sắp ngốn sạch tiền tiêu vặt của cháu ."

Trầm Tri Âm vỗ vỗ vai , dáng vẻ trông hệt như một vị phụ đang dung túng cho đứa con hư.

"Không , Bà cô nhỏ tiền, cho cháu tiền tiêu vặt."

Bà cô nhỏ vô cùng hào phóng.

Trầm Mộ Dã toét miệng lộ cả hàm răng trắng bóc, cũng chẳng khách sáo với cô gì.

Ngay đó, Trầm Mộ Dã liền nhận "sự yêu thương" từ Bà cô nhỏ: một giao dịch chuyển khoản mười vạn tệ.

Trầm Tri Âm hất cằm kiêu ngạo, cô bé hiện tại là một tiểu phú bà , thiếu tiền!

Đã là luyện đan sư thì chỉ cần luyện đan d.ư.ợ.c là sẽ chẳng bao giờ lo thiếu tiền. Tất nhiên, việc mua sắm các loại linh d.ư.ợ.c cũng đắt đỏ kém.

Đám em bạn học của Trầm Mộ Dã cạnh đó đều trào dâng một cỗ ghen tị sâu sắc, đây là vị bà cô nhỏ thần tiên phương nào , xin hãy phát cho họ mỗi một !

Sau khi bàn bạc xong vấn đề bồi thường với nhà trường, Trầm Mộ Dã một tay xách cặp, một tay bế Trầm Tri Âm rời khỏi trường.

Trên đường , tiện thể cô bé kể câu chuyện "kinh hiểm" lúc đến đây, điều sự "kinh hiểm" là dành cho đám bắt cóc tống tiền cơ.

Trầm Mộ Dã ôm chặt lấy Bà cô nhỏ nhà . Nếu Bà cô nhỏ đủ lợi hại thì chắc chắn gặp nguy hiểm .

"Đám buôn từ xưa đến nay dù tiêu diệt thế nào cũng vẫn tồn tại, bọn chúng là họ hàng nhà gián chắc!"

Bắt hết tốp đến tốp khác mà vẫn xuể.

Có điều...

"Bọn chúng đụng Bà cô nhỏ thì coi như là đá tấm sắt !"

Lại còn là loại sắt nung đỏ rực phỏng cả chân nữa chứ, một lũ mù dở đáng đời!

Trầm Tri Âm ngẩng cao đầu ưỡn ngực: "Chuẩn ."

Hai cũng gọi xe về nhà mà trực tiếp đạp ván trượt dạo quanh phố phường, gặp món gì ngon là mua mua mua, thấy trò gì vui là dừng chơi một chút.

Ví dụ như trò gắp thú bông, Trầm Mộ Dã phụ trách gắp, tốn mất mấy trăm tệ mà chẳng tóm con nào.

Dưới sự buồn bực và bi phẫn tột độ, suýt chút nữa nhấc bổng luôn cả cái máy gắp thú lên.

May mà Trầm Tri Âm bên cạnh kịp thời nhảy lên, vỗ bốp một cái trán mới giúp bình tĩnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-348-day-la-ba-co-nho-than-tien-phuong-nao-vay.html.]

Trầm Mộ Dã ủ rũ như một chú ch.ó bự hàm oan: "Chắc chắn do cháu dở, mà là do cái máy vấn đề!"

Trầm Tri Âm gật đầu an ủi : " thế đúng thế, chúng thèm chơi trò nữa."

Sau đó cô bé vội vàng kéo rời .

Giữa ngày hè nóng nực, Trầm Tri Âm cũng thèm uống sữa, cô bé mua liền năm ly nước ô mai lớn đổ đầy bình sữa.

Trầm Mộ Dã cũng ôm một ly, nhưng trong lòng vẫn cứ hậm hực canh cánh chuyện gắp con thú bông nào.

Trầm Tri Âm ngạc nhiên: "Bình thường thấy cháu thích thú bông , tự dưng để bụng thế."

Trầm Mộ Dã lúng búng : "Cháu định gắp cho mà."

Ai ngờ xui xẻo đến , gắp mãi chẳng trúng một con.

Trầm Tri Âm lắc lư cái đầu: "Thế thì thà cháu mua cho một con còn hơn, mua loại siêu to khổng lồ mà thể dài lên ngủ luôn ."

Trầm Mộ Dã gật đầu cái rụp: "Được, cháu sẽ mua cho một con xịn hơn hẳn mấy thứ trong cái máy !"

Thế là lập tức hết muộn phiền.

Sau đó, hai ăn kem tìm một cái chòi nhỏ trong công viên để hóng mát.

Đến chiều khi nắng bớt gắt, Trầm Mộ Dã đạp ván trượt tới thi thố cùng mấy thiếu niên chuyên chơi ván, Trầm Tri Âm cũng lon ton hòa chơi chung.

Cô bé hình tuy nhỏ xíu nhưng cùng Trầm Mộ Dã thi phô diễn đủ kỹ năng mạo hiểm, khiến vây xem càng lúc càng đông.

Cuối cùng, hai đành chuồn mất dạng.

Lúc hoàng hôn buông xuống, họ chạy tập Thái Cực Quyền với một đám ông bà lão trong công viên. Ban đầu hai chỉ định trộn đám đông, nhưng đ.á.n.h một hồi thế nào trở thành dẫn đầu luôn.

Khiến đám ông bà lão họ bằng ánh mắt vô cùng hiền từ.

Tập xong Thái Cực Quyền, trong n.g.ự.c Trầm Tri Âm thêm một đống đồ ăn vặt đều do các cụ già tặng cho.

Hai vô cùng nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt, lúc mới chính thức về đến nhà họ Trầm.

"Sao hình như chẳng ai ở nhà ?"

Trong biệt thự nhà họ Trầm yên tĩnh, chỉ quản gia đang đợi họ.

Quản gia đáp: "Đại thiếu gia đang ở hoa viên phía , Quân vẫn về, Tam thiếu gia và cô Lâm Dược trồng thảo d.ư.ợ.c , còn thì tan ."

Vị quản gia nắm bắt tung tích của tất cả trong nhà vô cùng rõ ràng.

Trầm Tri Âm gật đầu, thuận tay nhét cho quản gia một cây kem túm lấy Trầm Mộ Dã chạy tót hoa viên phía .

Khu hoa viên phía nhà họ Trầm khai khẩn thêm một mảnh vườn để trồng d.ư.ợ.c liệu. Hiện tại Trầm Ngọc Trúc cơ bản là ngày nào cũng ở nhà, vẽ tranh thì trồng thuốc.

Cứ cầm cái cuốc nhỏ hì hục đào bới suốt ngày.

Về phần Trầm Tu Nhiên, lúc đang ôm hai con mèo, một đàn kiến chặn bước chân.

Không sai, đó chính là bầy kiến mà Trầm Tri Âm di dời mang về.

Mãi đến khi Kiến Chúa bò dọc theo ống quần lên tận vai thì mới phát hiện .

Anh thể cảm nhận đôi chút cảm xúc của bầy kiến, nhưng vì từng học qua kiến thức ngự thú chuyên nghiệp nên hiểu ngôn ngữ của động vật.

Lúc Trầm Tri Âm và Trầm Mộ Dã tìm thấy , đang xổm mặt đất, tay cầm mật ong đút cho bầy kiến ăn.

Con Kiến Chúa gọn trong lòng bàn tay tỏ khá hưng phấn, nó thật sự thích loại mật ong .

"Bà cô nhỏ."

Trầm Tri Âm sáp gần, đưa tay chọc chọc cái đầu nhỏ của Kiến Chúa: "Nó thích cháu lắm đấy."

Con Kiến Chúa lúc trông hệt như một thiếu nữ u mê vì nhan sắc, trong đầu chỉ gào thét hai chữ "thích quá".

Bởi vì huyết mạch đặc thù nên màu sắc của con Kiến Chúa giống màu hồng nhạt của loài bọ ngựa phong lan, thích hợp để nuôi thú cưng.

Có điều sinh vật độc, nếu nó c.ắ.n một cái thì cả cơ thể sẽ tê liệt mất một lúc lâu.

Trầm Tri Âm chống cằm : "Cháu học phương pháp ngự thú ? mà chỗ bí kíp đó."

Cô bé chỉ học một chút Thú ngữ chứ cách ngự thú. Lục lọi trí nhớ một hồi, cô bé cũng nhớ vài cuốn công pháp nhưng đều là loại cấp thấp, thứ xứng với cháu cố đích tôn của cô bé chứ!

"Nếu như thể đến hòn đảo một chuyến nữa thì mấy."

Truyền thừa trong bí cảnh ở hải đảo đó chắc chắn chỉ chút xíu như .

Bản Trầm Tu Nhiên ngược hề nóng vội: "Nếu duyên, tự khắc cháu sẽ tìm công pháp tu luyện phù hợp với thôi."

Cái tâm thái , quả hổ danh là Thổ linh căn trầm nhất.

 

Loading...