Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 350: Sao cậu ta chịu đòn giỏi thế
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:29
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
So với những khác, năm mang đơn linh căn của nhà họ Trầm thuộc dạng tuyển thủ tài năng thiên bẩm.
Đã sở hữu đơn linh căn, đầu óc hề ngu ngốc, thì việc thấu hiểu cách tu luyện và kiểm soát linh khí hiển nhiên sẽ đơn giản hơn bình thường nhiều.
... rốt cuộc thì Trầm Mộ Dã vẫn chỉ là một thằng nhóc vắt mũi sạch mới chập chững bước con đường tu luyện.
Hơn nữa thế giới linh khí vô cùng cạn kiệt, với tư chất của năm em bọn họ, nếu đổi sang một nơi linh khí dồi dào, thì với tốc độ tu luyện của đơn linh căn, Trầm Mộ Dã lúc bét nhất cũng là tu sĩ Luyện Khí tầng ba .
Vậy mà hiện tại, vẫn lẹt đẹt ở mức Luyện Khí tầng một.
Ấy thế mà cái tên còn đặc biệt tự tin, kiêu ngạo và phách lối.
Thế là Trầm Tri Âm quyết định mặc kệ, tự tìm một chỗ thoải mái kê ghế xuống, rung đùi bắt chéo hai cái chân ngắn cũn, miệng ngậm kẹo mút, bắt đầu xem giao lưu với khác.
Rất nhanh, vì độ thù hận kéo quá cao, Trầm Mộ Dã bắt đầu lao tỉ thí với .
Tâm pháp tu luyện của Cục Quản lý Đặc biệt là do Trầm Tri Âm cung cấp, đó là loại tâm pháp phổ thông mà các t.ử của Vấn Kiếm Tông vẫn dùng.
Những thể đến đây đều là thiên phú tu luyện và thành công dẫn khí nhập thể.
Thiên phú linh căn của họ thể bằng Trầm Mộ Dã, nhưng xét về sự chăm chỉ nỗ lực thì Trầm Mộ Dã tuyệt đối thể sánh kịp.
Bởi vì phần lớn thời gian Trầm Mộ Dã vẫn học.
Trên lôi đài, Trầm Mộ Dã lao đả lộn với một thanh niên mặc áo thun rằn ri. Hai đ.á.n.h tay , những tiếng đ.ấ.m đá nện thẳng da thịt chỉ thôi cũng khiến thấy ê răng.
Nắm đ.ấ.m to như cái bao cát nã thì chắc chắn là đau , nhưng đối với một kẻ tràn trề tinh lực mắc bệnh nghiện đ.á.n.h như Trầm Mộ Dã thì đó là liều t.h.u.ố.c kích thích hữu hiệu nhất.
Nếu so kè nắm đ.ấ.m với một chiến sĩ qua đào tạo bài bản, Trầm Mộ Dã là đối thủ, đài huấn luyện gần như chỉ chịu trận bầm dập.
Thế nhưng ngọn lửa ngột ngạt kìm nén suốt thời gian ngoan ngoãn học trường triệt để bùng phát, khiến cho Trầm Mộ Dã càng đ.á.n.h càng hưng phấn, càng đ.á.n.h càng điên cuồng.
Ngay cả nam thanh niên đang giao thủ với cũng tỏ kinh ngạc.
Tên đầu óc vấn đề gì chứ? Sao càng đ.á.n.h ánh mắt càng phát sáng thế ?
nhanh phát hiện bản đối phó với thằng nhóc bắt đầu chút đuối sức.
Ầm...
Dưới sự kích động tột độ, bộ m.á.u huyết trong Trầm Mộ Dã dường như đều sôi sục hẳn lên, nắm đ.ấ.m vung bao bọc bởi một tầng ngọn lửa rực sáng.
Nam thanh niên đối diện đ.á.n.h lùi mấy bước, thậm chí còn bắt lửa.
"Cháy cháy !"
"Nhanh nhanh nhanh, mang bình cứu hỏa tới đây!"
Bất cứ ai ở đây cũng dùng bình cứu hỏa, chỉ trong vòng vài giây, bình chữa cháy mang tới xịt thẳng hai họ.
, Trầm Mộ Dã cũng đang bốc cháy, nhưng đây là ngọn lửa của chính nên gây tổn thương nào, chỉ là quần áo đốt cháy khét lẹt mà thôi.
Hai đài huấn luyện chớp mắt xịt trúng, trắng xóa bọt chữa cháy.
"Không dập , ngọn lửa tà môn!"
Trầm Tri Âm tiện tay ném hai tấm bùa qua, một dòng nước tựa như vòi phun từ trời trút xuống, hai đài lập tức biến thành gà ướt sũng, dội cho mát lạnh tận tâm can.
Lửa tắt, đồng loạt sang về phía Trầm Tri Âm.
Trầm Tri Âm c.ắ.n vỡ viên kẹo mút: "Mọi cứ đ.á.n.h tiếp , cháy chỗ nào dập chỗ đó."
Trầm Mộ Dã lắc lắc cái đầu hệt như một con ch.ó bự, vẫn còn đang nóng hôi hổi, nước dội xuống bắt đầu bốc nghi ngút.
Có điều... trông cái dáng vẻ khói tỏa sương mờ của lúc chút buồn .
"Lợi hại thật, thế nào mà phát linh khí ?"
Thanh niên đ.á.n.h cũng hề nản lòng, ngược còn vô cùng hào hứng hỏi han.
Trầm Mộ Dã đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt nhẹp vẫn còn đang bốc khói gáy.
" là Hỏa linh căn, lúc đ.á.n.h kích động quá là nó tự chui thôi."
Thanh niên vô cùng tiếc nuối, cách thì căn bản chẳng thể học theo .
" mà, Bà cô nhỏ của , cái thứ cần rèn luyện. Ngày nào các cũng chỉ luyện thể lực thì ăn thua gì, thử cầm một thanh kiếm vũ khí nào đó luyện vung kiếm xem .
Cứ mỗi luyện tập nhẩm tâm pháp một , ai quen dùng vũ khí thì tập quyền, nhưng chỉ đ.á.n.h đ.á.n.h một động tác thôi. Chọn động tác nào đơn giản chút đừng phức tạp quá, phức tạp quá thì tâm trí dồn hết động tác, lúc vận chuyển tâm pháp dễ kẹt."
Những xung quanh tỏ vẻ đăm chiêu gật gù đồng tình.
Trầm Mộ Dã hất hàm lên: "Còn ai nữa , lên đây so tài với nào."
Rất , trở về với cái dáng vẻ gợi đòn đáng ghét .
cũng sẵn lòng tỉ thí với , bởi thực lực vốn dĩ luôn mài giũa và tăng cường thông qua thực chiến mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-350-sao-cau-ta-chiu-don-gioi-the.html.]
Trầm Tri Âm sang bàn bạc với lão đạo sĩ râu dê: "Ông bảo bọn họ đừng thật thà quá, đ.á.n.h luân xa chiến đ.á.n.h hội đồng đều tuốt, dập tắt bớt cái ngọn lửa kiêu ngạo của thằng cháu cố , hoặc tìm nào giỏi hơn đập nó cũng ."
Tên nhóc từ hồi bắt đầu tu luyện đến giờ bay bổng quá đà .
Lão đạo sĩ râu dê vuốt râu gật đầu, ông cũng đồng ý.
Có điều những ở đây ai nấy đều lớn tuổi hơn Trầm Mộ Dã, nếu dùng luân xa chiến đ.á.n.h hội đồng thì đuối lý.
"Để gọi trai và Phong Dương tới."
Phong Dương chính là cùng bọn họ lên hải đảo, thức tỉnh biến dị Phong hệ đơn linh căn, đồng thời cũng là đối tượng Cục Quản lý Đặc biệt đưa diện bồi dưỡng trọng điểm.
Thực lực hiện tại của xấp xỉ Trầm Tu Nhiên. Hai họ thường xuyên huấn luyện cùng , sức tàn phá lớn đến mức Cục đặc biệt mở thêm một khu huấn luyện mới ở một bãi đất hoang vu, cho họ tha hồ cày nát thế nào tùy thích.
Chỉ một cú điện thoại, cả hai đều mặt.
Từ xa loáng thoáng thấy vẻ mặt vô cùng phách lối của Trầm Mộ Dã.
Khóe miệng Trầm Tu Nam khẽ giật giật.
Phong Dương khoanh tay ngực, nhướng mày: "Ai ? Trông ngứa đòn phết nhỉ."
Trầm Tu Nam thực sự quen .
... thằng ngốc thấy .
"Anh, Anh hai Anh hai!"
Trầm Mộ Dã nhảy phốc từ đài huấn luyện chạy thẳng tới.
Phong Dương liếc mắt sang Trầm Tu Nam, khóe miệng cong lên trêu chọc: "Vô, em trai , đúng là mang vài phần phong thái của đấy."
Trầm Tu Nam: Đánh rắm, ông đây trầm đàng hoàng !
Trầm Mộ Dã chạy biến như một làn khói, báo hại ba t.ử nhà Độc Cô vốn định lên lôi đài khiêu chiến với đớ : Cậu chạy cái gì?
Trầm Mộ Dã xông thẳng đến bên cạnh Trầm Tu Nam.
"Anh đ.á.n.h với em một trận , từ nhỏ đến lớn là đ.á.n.h em, bây giờ đến lượt em đ.á.n.h !"
Chàng trai trẻ vô cùng tự tin.
Trầm Tu Nam , nở một nụ lạnh lẽo âm u.
"Ồ? Mày đ.á.n.h ?"
Trầm Mộ Dã gật đầu: "Tất nhiên, em tu luyện , còn nhỏ tuổi hơn , mà Hỏa linh căn là loại linh căn giỏi đ.á.n.h nhất nữa chứ, chắc chắn là em mạnh hơn !"
Cái danh "Hỏa linh căn giỏi đ.á.n.h nhất" là do tự phong cho.
Kiêu ngạo đến cái mức thì nếu Trầm Tu Nam đập cho một trận t.ử tế, e là sẽ với bản lắm.
Thế nên đồng ý.
Sau khi bước lên đài huấn luyện, những xung quanh đều lùi xa một chút, ánh mắt nóng rực chằm chằm hai em.
Trầm Tu Nam cũng dùng vũ khí, tay tấc sắt lao tẩn Trầm Mộ Dã.
Ầm...
Nắm đ.ấ.m của hai em va chạm, một luồng khí vô hình bằng mắt thường thể thấy liền tản xung quanh, hệt như một trận cuồng phong càn quét qua.
Đấm đá qua vài hiệp, Trầm Tu Nam tung một cước đá thẳng bụng thằng em ruột của , hơn nữa còn là cái kiểu dùng lực để đá.
Trầm Mộ Dã bay vèo , ngã đập mạnh xuống đài huấn luyện khiến mặt sân xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện.
Thế nhưng cái tên da thô thịt dày chỉ lồm cồm bò dậy, nhe răng nhếch mép hoạt động khớp vai.
Đau thì đau thật, nhưng với thể chất cải tạo qua một thời gian dài huấn luyện và tắm thuốc, vượt xa bình thường từ lâu.
Thế là Trầm Mộ Dã điên cuồng lao lên.
Vài phút ...
Trầm Mộ Dã một nữa ngã đập mạnh xuống đài huấn luyện.
Cậu dậy cử động cơ thể một chút lao .
Lại đập xuống, lên đ.á.n.h tiếp...
Khoan hẵng đến hai đang đối chiến, đám quần chúng vây xem bên ai nấy đều cạn lời.
"Sao chịu đòn giỏi thế nhỉ?"
"Tố chất cơ thể quả thật quá , nhưng Trầm Tu Nam mạnh hơn nữa ?"