Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 351: Nghiệp chướng, cậu bỏ quên Bà cô nhỏ rồi!

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:30
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc lôi đài, Trầm Mộ Dã cũng vô cùng uất ức.

Cứ tưởng bản đủ mạnh, ai ngờ đối đầu với Anh hai thì vẫn là cái bao cát ăn đòn.

Bị đ.á.n.h nhiều sinh cục súc, nắm đ.ấ.m tiếp theo của Trầm Mộ Dã tung mang theo một tầng hỏa diễm.

Đám vây xem bên bắt đầu kích động.

"Xuất hiện xuất hiện , là ngọn lửa đó!"

Khóe miệng Trầm Tu Nam nhếch lên, chút e sợ.

Bàn tay nắm thành đ.ấ.m đón lấy đòn tấn công của em, nắm đ.ấ.m của cũng bao bọc bởi một lớp linh khí, chỉ khác là nó màu vàng kim.

Hai bên va chạm tạo một luồng khí lưu dữ dội, hất văng những gần lùi mấy bước.

Chỉ Phong Dương và mấy t.ử nhà Độc Cô là thể dùng linh lực chắn mặt chặn luồng khí đó.

Trầm Mộ Dã cạn kiệt linh khí, ruột nện cho một trận tơi bời hoa lá, bẹp dí đất gượng dậy nổi.

Cõi lòng đang bay bổng của đập cho rơi bộp xuống đất, nhưng ngoài miệng vẫn chịu thua.

"Cứ đợi đấy, chờ em nghỉ ngơi xong sẽ đại chiến với ba trăm hiệp nữa!"

Trầm Tu Nam bật : "Khoan bàn đến , mấy đằng mày cũng chẳng đ.á.n.h ai ."

Anh chỉ tay về phía Phong Dương và mấy tên t.ử nhà Độc Cô.

Trầm Mộ Dã đưa mắt sang.

Phong Dương híp mắt vẫy tay chào hỏi .

"Hóa là em trai của Trầm Tu Nam."

Anh dùng giọng điệu ngạc nhiên, đó sang Trầm Tu Nam: " nhớ còn một đứa em trai Thủy linh căn nữa mà nhỉ?"

Cái cùng bọn họ lên đảo, cái mà vận may đến mức hoang đường .

Trầm Tu Nam gật đầu, kéo thằng em ruột đang bẹp đất dậy.

Trầm Mộ Dã vô cùng hăng hái: "Vậy đợi nghỉ ngơi xong sẽ tìm các đ.á.n.h một trận."

Phong Dương híp mắt gật đầu: "Được thôi, luôn hoan nghênh."

Ba t.ử nhà Độc Cô cũng gật đầu tỏ vẻ vấn đề gì.

"Đói , ăn cơm."

Trầm Mộ Dã đ.á.n.h lâu như , tiêu hao bao nhiêu linh lực, tất nhiên là đói , bây giờ cảm giác thể ăn hết cả một con bò.

Đều là những trận tỷ thí giao lưu bình thường, những tuyển chọn Cục Quản lý Đặc biệt bản tính đều .

Cho dù là những Trầm Mộ Dã đ.á.n.h đó, đang ăn đòn như Trầm Mộ Dã lúc , đều ai để tâm đến mấy vết thương cỏn con đó.

Thậm chí tình cảm của họ còn càng đ.á.n.h càng khăng khít.

Rất nhanh Trầm Mộ Dã hòa nhập cùng đám đội viên của Cục Quản lý Đặc biệt, bá vai bá cổ kéo nhà ăn.

Đang nửa đường, Trầm Mộ Dã bỗng khựng : "Hình như quên cái gì đó."

"Bà cô nhỏ của !"

Nghiệp chướng, bỏ quên Bà cô nhỏ mất !!!

Quay đầu thì ông trai biến mất tăm, Trầm Mộ Dã tức đến mức mặt mày méo xệch, cái tên gian xảo nhiều mưu hèn kế bẩn thèm nhắc nhở !

Đã sắp đến cửa nhà ăn, Trầm Mộ Dã lập tức ngoắt bỏ chạy thục mạng trở , để một đám đưa mắt khó hiểu.

Trầm Tri Âm đang chuyện với Trầm Tu Nam, thanh niên tên Phong Dương cùng ba t.ử nhà Độc Cô cũng đang cạnh đó.

Ba t.ử nhà Độc Cô đây là vì lòng ơn đối với Trầm Tri Âm. Hơn nữa, vì sự việc ngày hôm đó, cộng thêm việc những lời của Độc Cô Vinh gây hiểu lầm, bọn họ vô thức xem Trầm Tri Âm như một vị tiền bối cao nhân vô cùng lợi hại.

Chỉ là vì một lý do nào đó, hoặc cũng thể là do sở thích cá nhân, nên mới duy trì hình hài của một đứa trẻ như hiện tại.

Phong Dương thì rục rịch thử giao thủ với Trầm Tri Âm một trận, vĩnh viễn thể quên trận chiến kinh thiên động địa giữa Trầm Tri Âm và tà thần mặt biển hôm .

Hiểu rõ Trầm Tri Âm mạnh hơn nhiều, Phong Dương tất nhiên chẳng mộng tưởng đến chuyện đ.á.n.h thắng cô bé, nhưng nếu thể nhận đôi lời chỉ điểm trong lúc so chiêu thì cũng mãn nguyện lắm .

Trầm Tri Âm ngược cũng từ chối yêu cầu của , nhưng mà... cô bé ăn cơm .

Trầm Mộ Dã chạy tới thở hồng hộc, hung hăng trừng mắt trai.

"Sao nhắc em!"

Trầm Tu Nam dang tay nhạt: "Nhắc mày cái gì? Lớn tướng thế việc gì cũng cần tao nhắc ?"

Cố tình, rõ ràng là ổng cố tình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-351-nghiep-chuong-cau-bo-quen-ba-co-nho-roi.html.]

Trầm Mộ Dã nghiến răng nghiến lợi, thừa đ.á.n.h đến mức mụ mị đầu óc nhất thời nhớ .

"Bà cô nhỏ thôi, chúng nhà ăn."

Trầm Tri Âm những vết thương chằng chịt , quần áo thì rách rưới tả tơi.

Cô bé giơ tay ném cho Trầm Mộ Dã một lọ Phục Nguyên đan.

"Lúc đưa đan d.ư.ợ.c cho cháu cơ mà? Sao cháu ăn."

Đón lấy đan dược, Trầm Mộ Dã gãi đầu ngốc nghếch.

"Cháu quên mất hehe, cảm ơn Bà cô nhỏ."

Mở lọ t.h.u.ố.c , nhét cho Anh hai hai viên, chỗ còn tất nhiên đều là của .

Trầm Mộ Dã nhét bừa hai viên miệng nhai, bỗng phát hiện vài ánh mắt vô cùng nóng bỏng đang dán chặt lên .

Quay đầu , lắm, ngoài trai và Bà cô nhỏ thì tất cả những khác đều đang chòng chọc bằng ánh mắt bốc lửa ... đan d.ư.ợ.c trong tay .

Lão đạo sĩ râu dê đau xót thấu tâm can, cái vết thương cỏn con đó uống một viên là đủ mà!

Lãng phí, quá lãng phí...

đan d.ư.ợ.c là của , ông xót ruột cũng chẳng gì cho .

Hiện tại mỗi tháng Trầm Tri Âm đều cung cấp cho Cục Quản lý Đặc biệt một ngàn viên đan dược, nhưng do chủng loại đan d.ư.ợ.c khác , nên chia mỗi loại cũng chỉ hơn một trăm viên.

Số lượng thành viên của Cục Quản lý Đặc biệt tuy nhiều, nhưng cộng cả những luyện võ nữa thì cũng lên đến cả ngàn. Chút đan d.ư.ợ.c ít ỏi đó Cục Quản lý Đặc biệt luôn tằn tiện bóp mồm bóp miệng, chỉ dám dùng những lúc thực sự nguy cấp.

Ngoại trừ nhà họ Trầm , ai dám lôi đan d.ư.ợ.c nhai như ăn kẹo cơ chứ.

Ba t.ử nhà Độc Cô thì còn đỡ, gia tộc họ đây vốn cũng nội hàm sâu dày. Thời điểm Độc Cô Ly gia chủ bao giờ bạc đãi họ, đan d.ư.ợ.c loại mỗi tháng đều phát vài viên.

từ lúc Độc Cô Vinh lên nắm quyền thì cắt đứt sạch sẽ.

Có điều... đan d.ư.ợ.c bọn họ dùng lúc dường như chất lượng cũng bằng loại mà nhà họ Trầm đang ăn.

Ghen tị ghen tị ghen tị...

Lúc hai em nhà họ Trầm, trong mắt họ chỉ là sự thèm thuồng ghen tị.

Đây chính là cái lợi của việc trong nhà hẳn một vị luyện đan sư đấy.

Trầm Mộ Dã giả vờ như thấy ánh mắt của đám đó, vội vàng cất kỹ đan d.ư.ợ.c . Sao hả, mấy tính cướp ?

Đây là đồ Bà cô nhỏ cho , đời nào cho !

Cậu trực tiếp nhét đồ chiếc nhẫn gian, bởi vì lúc ở nhà vẫn luôn thế.

Lão đạo sĩ râu dê kích động chộp lấy tay .

"Giới t.ử gian?"

Trầm Tu Nam: ... Cái thằng em ngu ngốc trong đầu chỉ đến đ.á.n.h đ.ấ.m , phơi bày bảo bối cho thấy !

Trầm Mộ Dã gãi gãi đầu: "Sao mấy ? Trong tiểu thuyết chẳng luôn thứ là vật bất ly của tu tiên ?"

Dạo nhiều tiểu thuyết tu tiên đấy nhé.

"Đánh rắm!"

Vì quá kích động nên lão đạo sĩ râu dê buột miệng văng luôn cả tục.

Lúc phản ứng , ông vội vàng bào chữa.

" , ý là mấy cuốn tiểu thuyết đó linh tinh cả, chúng đào giới t.ử gian chứ."

Thực ông cũng từng thấy giới t.ử gian , là hai chiếc túi trữ vật mang từ một bí cảnh.

Lúc mới mang , đám ở thượng tầng tranh giành đến mức sứt đầu mẻ trán.

Lão đạo sĩ râu dê xoa xoa hai bàn tay: "Cậu cho xem giới t.ử gian của một chút , một cái thôi."

Những khác cũng giương mắt ếch lên , bao gồm cả ba t.ử nhà Độc Cô.

Gia tộc của họ nội hàm thâm hậu là thế mà cũng chỉ vỏn vẹn ba cái giới t.ử gian: hai chiếc túi trữ vật và một chiếc nhẫn.

Đó đều là bảo vật chỉ gia chủ và những vị trưởng lão quyền thế lớn mới sở hữu, đám t.ử nhỏ nhoi như bọn họ nghĩ cũng đừng nghĩ tới.

Trầm Mộ Dã theo bản năng sang Bà cô nhỏ dùng ánh mắt dò hỏi, cho xem ?

Thực Trầm Tri Âm nãy giờ cũng đang âm thầm quan sát mấy , cô bé phát hiện ánh mắt họ khá chính trực, ghen tị và tò mò thì , nhưng tuyệt đối sự tham lam.

Phẩm hạnh thế cũng khá , nhẫn gian trữ vật cho xem thì cứ cho xem thôi. Chỉ cần nổi lòng tham cướp giật là , dù cô bé cũng cách chế tạo túi trữ vật, chỉ là gian bên trong mấy cái túi đó lớn lắm mà thôi.

 

Loading...