Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 354: Tàng Bảo Các
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:33
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Thẩm Tri Âm đứa cháu lớn ngập tràn vẻ đồng cảm.
Vừa dứt lời, Quân Uyên lững thững bước từ ngoài cửa.
Thân hình cao ráo, khuôn mặt tạc tượng, đôi chân dài miên man, sải bước mang theo luồng khí lạnh lùng hắc ám.
Hệt như một gã đại phản diện trai, bá đạo sở hữu IQ vô cực trong mấy bộ phim truyền hình.
"Buổi tối lành."
Sau vài ngày lăn lộn ở thế giới loài , học lỏm khá nhiều phong tục, trong đó màn chào buổi sáng, chúc buổi tối.
Thẩm Tri Âm ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên : "Bây giờ mới về đấy ?"
Quân Uyên thản nhiên xuống ghế, động tác vô cùng tao nhã, nâng tách lên nhấp một ngụm.
"Rành rành đấy còn hỏi. Nhóc con khá hơn chút nào ? Cái gan của nhóc bé xíu xiu, nên rèn luyện thêm . Cứ yên tâm, c.h.ế.t , lỡ nhóc sợ đến bay màu hồn phách thì cũng dư sức kéo về cho nhóc."
Thẩm Tu Nhiên: ... Đội ơn nhiều lắm.
"Trực thăng đem trả ."
Trong lòng Thẩm Tu Nhiên chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành: "Anh đem trả bằng cách nào?"
Giọng điệu Quân Uyên vẫn đủng đỉnh, chậm rãi: "Thì cứ thế mà đem trả thôi, chẳng ai phát hiện cả."
Thẩm Tu Nhiên: ...
Anh phát hiện thì đúng , nhưng nghĩ tới việc một chiếc trực thăng lù lù xuất hiện chẳng khác nào gặp ma giữa ban ngày hả!
Giây tiếp theo, điện thoại của Thẩm Tu Nhiên đổ chuông rần rần. Là huấn luyện viên bên sân bay gọi tới.
"Thẩm, Thẩm, Thẩm... thiếu gia Thẩm, trực thăng... trực thăng nó... nó tự bay về ! mà bọn hề thấy tiếng động cơ, hai đang ở !"
Cách một lớp màn hình điện thoại mà vẫn cảm nhận rõ sự kinh hoàng, hoảng loạn tột độ của ông huấn luyện viên.
Thẩm Tu Nhiên hai mắt vô hồn: Quả nhiên, hủy diệt thôi, cũng cạn lời chẳng giải thích thế nào cho trót lọt!
Anh cố vớt vát vớt vát chút hy vọng mong manh: "Hay là ông lầm ?"
Vị huấn luyện viên trân trân chiếc trực thăng, giọng quả quyết: "Không thể nào, từng chiếc trực thăng ở bãi đỗ đều thuộc lòng. Rốt cuộc và học viên đang ở ?"
Chẳng nhẽ bãi đáp trực thăng của họ ma ám .
Thẩm Tu Nhiên: ...
Quân Uyên khẽ nghiêng đầu: "Hay là, qua đó xóa luôn ký ức của họ nhé?"
Vị Đế quân nào đó tuyệt nhiên mảy may nghĩ sai. Đường đường là một Đế quân uy quyền, thể sai , là do đám phàm trần quá yếu bóng vía, chuyện bé xé to.
Thẩm Tu Nhiên day day sống mũi, thở dài não nề: "Phiền ."
Vụ đúng là vô phương giải thích. Chẳng lẽ khai toẹt là nhờ của Địa Phủ bưng về?
Bóng dáng Quân Uyên thoắt cái tan biến khỏi chiếc sô pha.
Thẩm Tri Âm lầm bầm: " rút kết luận , hễ ai bám càng học cái gì là y như rằng chuốc họa ."
Ai đó hình như quên béng mất chiến tích đua xe thần sầu cùng Quân Uyên dạo nọ.
Một ngày dài đầy kịch tính với Thẩm Tu Nhiên cuối cùng cũng khép .
Kỳ thi đại học cận kề, kỳ nghỉ của Thẩm Mộ Dã trôi qua cái vèo, ngày hôm cắp sách đến trường.
Trái ngược với dáng vẻ sung mãn như tiêm m.á.u gà lúc nghỉ học, lúc xách balo học, nhóc xìu như quả bóng xì , toát lên một thông điệp mạnh mẽ: "Con học !".
Chán nản cùng cực.
Dù vùng vẫy cỡ nào, cuối cùng vẫn nhét gọn lỏn xe.
Ăn trưa xong, Thẩm Tri Âm của Cục Quản lý Đặc biệt hộ tống , tiện tay xách theo con gà hoa hòe hoa sói.
Con gà cứ ngẩng cao đầu, phong thái kiêu hãnh y như thể là phượng hoàng giáng thế.
Lúc bộ còn tranh thủ trình diễn nhan sắc đủ góc độ. Lát thì rùng khoe bộ lông rực rỡ, lát xoay cái góc nghiêng thần thánh cho thiên hạ lác mắt.
Nói cũng , dẫu cũng là dị thú hàng hiếm, con gà mã thật. Người đến đón Thẩm Tri Âm là Đường Tứ và một thành viên từng mặt trong chuyến thám hiểm đảo. Cậu thanh niên vô cùng nhiệt tình và đặc biệt dẻo mồm dẻo miệng.
Minh chứng rõ ràng nhất là những lời khen ngợi cánh mà dành cho con gà Thận.
"Thận đại nhân ơi, bộ lông của ngài quả thực là kiệt tác của tạo hóa, phong thái của ngài còn lấn lướt cả loài khổng tước kiêu sa. Chẳng ai thấy ngài mà trầm trồ khen ngợi..."
Được tắm trong cơn mưa lời khen, gà Thận bay lơ lửng mây, quên luôn cả lối về.
Thấy con gà Thận cứ lượn lờ "khoe khoang nhan sắc" mãi chịu lên xe, Thẩm Tri Âm ngứa mắt, tung một cước đá thẳng nó trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-354-tang-bao-cac.html.]
"Bộ mi diễn sâu quá đ.â.m ghiền hả?"
"Cục tác cục tác!"
Gà Thận cất tiếng la ó phản đối.
Thẩm Tri Âm chui xe, bóp chặt cái mỏ nhọn hoắt của nó: "Ngậm miệng."
Gà Thận: ...
là hồng nhan bạc phận, cớ nó vớ một cô chủ bạo lực, chẳng thấu hiểu nghệ thuật thế !
Vị tiểu tổ tông mù tịt về cái , quả nhiên trong cái nhà chỉ bé Ngọc Trúc và nhóc Mộc Cẩn là hiểu nó nhất.
Chiếc xe lăn bánh đưa họ đến Cục Quản lý Đặc biệt, đó chuyển sang trực thăng tiến thẳng về Trụ sở chính.
Dàn lãnh đạo cấp cao của Trụ sở chính sẵn đón tiếp.
Gồm các viên chức quản lý và những đội trưởng của Biệt Đội Săn Bắt.
Biệt Đội Săn Bắt là tên gọi chung của lực lượng tiêu diệt thế lực siêu nhiên đe dọa đến quốc gia và nhân dân. Đường Tứ cũng là một đội trưởng, phụ trách Khu 3.
Còn nơi là trung tâm chính trị của cả nước, Hoàng Thành, cũng chính là Khu 1 của Trụ sở chính Cục Quản lý Đặc biệt.
Thẩm Tri Âm ôm con gà Thận nhảy phốc từ trực thăng xuống.
"Sao là một con bé vắt mũi sạch với một con gà thế ? Chẳng bảo đại ân nhân đến Tàng Bảo Các chọn bảo vật ?"
Một gã lực lưỡng, vóc dáng vạm vỡ như gấu, gãi gãi đầu, nghển cổ ngó nghiêng.
Tàng Bảo Các đó nha, đây mới vinh dự đặt chân đúng một , và chọn độc một món bảo bối – chính là cây rìu bự chảng đang vác lưng .
Hôm nay tin khách quý ghé thăm Tàng Bảo Các, cả ba đội trưởng của Khu 1 đều xúm hóng hớt.
Vừa thấy bé gái bước xuống từ trực thăng, cả đám còn đang lơ ngơ thì thấy các sếp lớn ùa vây quanh cô nhóc.
"Chào Thẩm tiểu thư, nồng nhiệt chào mừng cô đến với Trụ sở chính Cục Quản lý Đặc biệt..."
Gã đàn ông vóc dáng như gấu mở to mắt kinh ngạc.
Hai đội trưởng còn cũng há hốc mồm.
Trời đất ơi, đặc cách chọn bảo vật ở Tàng Bảo Các chẳng lẽ là cô nhóc miệng còn hôi sữa ?
"Lão Đường, chuyện là ?"
Ba họ khá thiết với Đường Tứ. Dù quản lý ở các khu vực khác , đôi lúc cũng cạnh tranh, ganh đua ngầm, nhưng cánh đàn ông mà, đ.á.n.h vài trận là thành em chí cốt ngay.
Đường Tứ vẫn giữ nét mặt nghiêm nghị, nhưng khóe môi phảng phất vẻ tự hào khi giới thiệu mặt ba đồng nghiệp.
"Xin trân trọng giới thiệu, đây là cô Thẩm của Khu 3 chúng . Đừng vội đ.á.n.h giá qua vẻ bề ngoài, bản lĩnh của cô ăn đứt tất cả chúng cộng đấy."
"Nổ thôi ông thần?"
Gã to con như gấu là đầu tiên bĩu môi phản bác.
"Bé tí xíu thế , nhón hai ngón tay cũng sợ bóp nát bét ."
Đường Tứ nhún vai: "Không tin thì tùy."
Được cung kính tháp tùng, Thẩm Tri Âm ôm gà Thận tiến thẳng Tàng Bảo Các.
Ngước tòa kiến trúc nguy nga, tráng lệ, cô gật gù công nhận vẻ ngoài của nó cũng gì và nọ lắm.
khi bước trong...
Ngay cả gà Thận cũng thốt lên kinh hãi: "Tàng Bảo Các bự chà bá lửa thế mà đồ đạc lèo tèo thế á?!"
Đây là cái kho báu phèn nhất mà nó từng thấy, bên ngoài thì hoành tráng mà bên trong thì nghèo rớt mồng tơi.
Người quản lý Tàng Bảo Các theo Thẩm Tri Âm, ban đầu mặt mũi vênh váo tự đắc lắm, xong câu phán xanh rờn của con gà suýt thì ngã ngửa.
Thẩm Tri Âm an ủi: "Cục Quản lý Đặc biệt mới thành lập vài năm, thông cảm ."
Sự thật thì bây giờ cô cũng đang rơi cảnh nghèo mạt rệp. Bao nhiêu gia tài tích góp ở kiếp ngoài thanh bản mệnh kiếm thì chẳng còn gì.
Bao nhiêu năm trời cày cuốc trầy trật, đùng một cái về vạch xuất phát. Cứ nghĩ tới là cô đau thắt ruột gan.
Viên quản lý thì nóng mặt, đinh ninh Thẩm Tri Âm chỉ là đứa con nít ranh, còn con gà là đồ nhà quê mới lên tỉnh, chả cái quái gì.
"Tuy lượng nhiều, nhưng mỗi món đồ ở đây đều là kỳ trân dị bảo. Chỉ cần tung một món ngoài là đủ thiên hạ điên đảo tranh giành ."
Nói đoạn, hắng giọng, bắt đầu dốc hết tâm huyết thuyết minh về từng món đồ cho Thẩm Tri Âm.
Đường Tứ lẽo đẽo theo thầm kêu gào trong lòng: ... Ông nội ơi ngậm miệng giùm cái, kẻ thiếu kiến thức thực sự ở đây e là chúng đấy!