Mặt mũi mất sạch, dù đau đớn, gã trung niên vẫn vội vàng nhặt áo choàng lên che .
Hắn dữ tợn gào lên:
"Tụi mày tao là ai ? Có tin tao khiến cả nhà tụi mày khuynh gia bại sản ?!"
Tần Thụy ôm chị gái bước , tiện chân đá thêm một cái.
"Tao cũng xem mày bản lĩnh gì! Nếu thì chuẩn tù !"
Gã đàn ông ngã chổng vó mặt đất. Những lời hung hăng còn kịp , thấy tiếng bàn tán từ đám đông.
"Ơ, hình như đó là tiểu thiếu gia nhà họ Tần?"
"Nhà họ Tần? Nhà họ Tần ở Hoàng Thành đó ?"
" ! tra mạng, giống hệt luôn."
"Thế ôm từ trong phòng chính là chị gái ?"
Lập tức, ánh mắt gã trung niên đều mang theo sự thương hại.
Lời định nghẹn trong cổ họng.
"... gì cả..."
ai còn quan tâm nữa?
Cho dù kịp gì, chỉ riêng chuyện hôm nay cũng đủ để nhà họ Tần bỏ qua cho .
Ngay đó, gã trung niên toát mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch. Trong cơn hoảng sợ, trợn mắt ngất xỉu.
Khoảnh khắc mất ý thức, trong đầu chỉ còn hai chữ:
Xong đời.
Đồng thời, hận c.h.ế.t tên quản lý đưa Tần Nguyệt đến cho .
Bên , Tần Thụy ôm chị gái chạy thẳng bệnh viện.
Vì gọi điện báo nên ngay khi họ tới nơi, Tần Nguyệt lập tức đưa điều trị.
Sau khi dặn bắt gã bạn trai kiêm quản lý và tên trung niên , đồng thời nhận thông báo từ bác sĩ rằng Tần Nguyệt gặp vấn đề nghiêm trọng, ba thiếu niên mới thở phào.
bình tĩnh , Tần Thụy đột nhiên nhớ một chuyện, lập tức bật dậy.
Mặt tái mét.
"Cô bé ?!"
Lúc quá gấp, bọn họ quên mất Thẩm Tri Âm.
Mà suốt dọc đường, cô bé im lặng đến mức gần như cảm giác tồn tại, nên cũng họ cố ý bỏ quên cô.
Thế là ba thiếu niên mới yên tâm cuống cuồng tìm Thẩm Tri Âm.
Lúc , Thẩm Tri Âm đang chạy lên chạy xuống giúp một bà lão cách đăng ký và thủ tục khám bệnh.
Bà lão dẫn theo cô cháu gái bệnh từ một vùng quê nhỏ lên Hoàng Thành.
Trong đầu cô bé một khối u. Ca phẫu thuật vô cùng nguy hiểm, bệnh viện ở quê dám nhận, nên bà mới dẫn cháu đến đây.
Bà cả đời sống ở quê, đều mất, chỉ còn hai bà cháu nương tựa . Lần đầu đến một nơi rộng lớn như thế , bà hỏi thăm nhiều mới tìm bệnh viện.
Thế nhưng các loại thủ tục phức tạp khiến bà .
Sau khi Thẩm Tri Âm giúp bà tất việc và đưa cô bé phòng bệnh, bà lão xúc động đến rơi nước mắt.
"Cảm ơn cháu... cảm ơn cháu nhiều lắm..."
Bà những lời hoa mỹ, chỉ thể liên tục cảm ơn.
Thẩm Tri Âm đưa cho cô cháu gái một cây kẹo mút.
Nhìn cách ăn mặc của hai bà cháu, cô bé đoán cảnh gia đình họ khá giả, thế là xuống trò chuyện.
Sau đó, cô cũng phần nào cảnh của họ.
Có lẽ đời thật sự những sinh để chịu khổ.
Gia đình chính là như .
Bà lão chỉ một con trai.
Hai năm , vợ chồng con trai nơi khác thuê. Không may xảy t.a.i n.ạ.n ở công trường, con trai bà ngã từ cao xuống và qua đời.
Con dâu tận mắt chứng kiến chồng c.h.ế.t ngay mặt , chịu nổi cú sốc nên từ đó trở nên ngây ngây dại dại.
Công trường bồi thường một khoản tiền, nhưng nhiều, chỉ hơn mười vạn tệ. Gia đình bà còn khác đe dọa.
Mất con trai, bà lão chăm sóc cháu gái, chăm sóc con dâu. Một sơ ý để mắt tới, con dâu bà rơi xuống ao trong làng và c.h.ế.t đuối.
Sau hàng loạt biến cố, bà vốn chỉ mới ngoài sáu mươi nhưng trông già yếu như ngoài tám mươi.
Thế nhưng bất hạnh vẫn buông tha họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-357-xui-xeo-chuyen-tim-den-nguoi-kho.html.]
Không lâu , bà phát hiện cô cháu gái duy nhất gì đó . Đưa khám mới trong đầu cô bé một khối u.
Khoản tiền bồi thường gần như dùng hết.
Mỗi ngày, bà nhặt ve chai kiếm tiền, chắt chiu từng đồng để chữa bệnh cho cháu.
tiền hiện tại vẫn đủ.
Bà chỉ thể đưa cháu đến đây kiểm tra . Nếu vẫn còn hy vọng chữa trị, bà sẽ về quê tìm cách vay mượn thêm.
Kể đến chuyện gia đình, nước mắt bà dường như cạn. Đôi mắt cũng trở nên mờ vì tuổi tác và những năm tháng khổ cực.
Những cùng phòng bệnh từ lúc nào yên lặng lắng , trong lòng ai nấy đều thấy xót xa.
Chẳng lẽ xui xẻo chỉ chuyên tìm đến những khổ ?
"Khó quá ... Mà chi phí ở bệnh viện lớn tại Hoàng Thành chắc chắn hề thấp."
Bà lão gượng, nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu gái.
Dù khó đến , bà vẫn thử một .
Cô bé giường bệnh chỉ mười mấy tuổi, gầy yếu, sắc mặt trắng bệch, nhưng ngoan.
Nhìn hai bà cháu khiến khỏi chạnh lòng.
Thẩm Tri Âm ngoài một lát.
Khi , tay cô bé xách nhiều trái cây, bánh mì, sữa và hai phần cơm.
Có lẽ đến giờ hai bà cháu vẫn ăn gì.
Người cô bé nhỏ xíu nhưng xách nhiều đồ, thu hút ít ánh mắt đường.
Trong đó cả ba thiếu niên đang tìm cô.
Thấy Thẩm Tri Âm, họ lập tức chạy tới.
"Cô ?!"
Có trời mới bọn họ suýt nữa lật tung cả bệnh viện lên để tìm cô.
Thẩm Tri Âm họ, chẳng hề khách sáo, trực tiếp chia hết đồ tay cho ba .
"Cầm giúp ."
Sau đó, cô bé tay , ung dung phía .
Ba thiếu niên: "..."
Cô đúng là chẳng khách sáo chút nào.
hôm nay nhờ Thẩm Tri Âm mà họ mới cứu Tần Nguyệt, nên ba vị thiếu gia hiếm hoi nổi nóng mà ngoan ngoãn theo.
Họ theo cô một phòng bệnh nhiều .
Thẩm Tri Âm chỉ chiếc bàn cạnh giường bệnh của cô bé.
"Để đồ ở đây."
Ba thiếu niên ngơ ngác nhưng vẫn theo.
Bà lão thấy lập tức xua tay.
"Không , ... Bà thể nhận."
Thẩm Tri Âm lấy cơm , nhét tay hai bà cháu.
"Ăn cơm ."
Mùi thức ăn thơm phức khiến hai bà cháu đang đói nuốt nước bọt.
Thẩm Tri Âm :
"Cháu gái bà đói ."
Bà lão ánh mắt thèm thuồng nhưng cố nhịn của cháu gái, trong lòng đau xót thôi.
Cuối cùng, bà vẫn nhận lấy lòng của Thẩm Tri Âm.
Ba thiếu niên gãi đầu.
Chuyện gì ?
Sau khi những xung quanh kể , cả ba mới hiểu cảnh của hai bà cháu.
Những thiếu gia từ nhỏ sống sung sướng, từng lo chuyện tiền bạc, đầu tiên gặp một gia đình khổ cực như .
"Bây giờ... vẫn vì tiền mà chữa bệnh ?"
Nghe câu hỏi , lập tức ba là thiếu gia nhà giàu.
"Nhiều lắm. Có những mắc bệnh, chỉ riêng tiền t.h.u.ố.c mỗi năm đủ khiến cả gia đình kiệt quệ. Không tiền mua t.h.u.ố.c thì chỉ thể chờ đợi."
"Có một loại bệnh gọi là bệnh nghèo. Một mắc bệnh nặng, nhà nỡ bỏ cuộc, cứ cố chữa trị, cả gia đình dần dần kéo xuống. Đến cuối cùng, đều rơi tuyệt vọng."