Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 361: Bà cô nhỏ, hôm nay chúng ta mần thịt con gà này!
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:10:46
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Âm cũng chẳng thèm tay tương trợ. Nhìn kỹ mới phát hiện , trong tay Thẩm Mộ Dã đang nắm chặt mấy cọng lông đuôi dài ngoằng của gà.
Mấy con gà trống tướng mạo vô cùng oai vệ, lông đuôi màu đen điểm xuyết ánh nâu đỏ, còn đặc biệt dài, độ dài ngang ngửa với lông đuôi chim công.
Tuy rực rỡ lộng lẫy bằng lông công, nhưng khi gà trống vểnh đuôi lên, những cọng lông dài thượt rủ xuống trông óng ả mượt mà hệt như những dải tua rua.
Hiển nhiên là Thẩm Mộ Dã ngứa tay, cả gan bứt lông đuôi của mấy con gà trống .
Trải qua trận thư hùng với ba con gà trống, tuy Thẩm Mộ Dã giành phần thắng nhưng bộ dạng cũng tơi tả, t.h.ả.m hại kém.
Cậu siết chặt cổ một con gà trống, lê lết lôi nó về phía Thẩm Tri Âm.
"Bà cô nhỏ, hôm nay chúng mần thịt con gà !"
Cái con gà cứng đầu cứng cổ thấy ớn, hai con ăn đập co giò bỏ chạy, chỉ riêng con sống c.h.ế.t đòi khô m.á.u với bằng .
Đã thế thì đừng trách tay tàn nhẫn!
Kết cục, con gà trống oai vệ ngoan ngoãn gọn bàn ăn của họ.
Đợi ngọn lửa bùng lên, chiếc chảo khổng lồ bắc lên bếp, Thẩm Tri Âm và Thẩm Mộ Dã dán mắt hướng dẫn nấu ăn điện thoại, xắn tay áo hầm con gà trống vặt sạch lông. Cả hai cùng bầy chồn hương chầu chực trong bếp, ánh mắt thèm thuồng rời khỏi nồi gà hầm.
Thẩm Tri Âm sực nhớ : "Hình như chúng quên bén chuyện gì ?"
Mục đích ban đầu của họ hình như là đến tìm con Đại Miu cơ mà.
"Đại Miu ?"
Đôi mắt Hoàng Yêu sáng rực như đèn pha ô tô dán chặt nồi gà hầm: "Chắc giờ đang lượn lờ trong rừng ."
Trang trại ban đầu của Thẩm Tri Âm rộng tám trăm mẫu, bát ngát những bãi cỏ xanh mướt và ruộng đồng, đủ gian cho mấy trăm con gà tung tăng bay nhảy.
Sau , nhờ hợp tác với chính quyền trong việc cung cấp d.ư.ợ.c liệu, giáo viên dạy vẽ bùa và cung cấp đan d.ư.ợ.c cho Cục Quản lý Đặc biệt, chính quyền tạo điều kiện thuận lợi cho cô nhóc, miễn là yêu cầu quá đáng.
Để tạo một môi trường sống lý tưởng cho con hổ Đại Miu, cô chi tiền mua đứt bộ khu rừng phía trang trại, tổng diện tích lên tới hơn hai nghìn mẫu, thủ tục giấy tờ chính quyền giải quyết nhanh gọn lẹ.
Sau khi nắm quyền sở hữu khu rừng, cô thả vô thỏ, dê núi và gà rừng đó.
Đại Miu đường đường là một con hổ, dù béo ịch thì bản năng săn mồi cơ bản vẫn còn đó.
Trừ phi đụng độ mấy con dị thú khủng bố như Xà Gác Mộ, còn thì Đại Miu chính là bá chủ độc tôn của khu rừng đó.
"Vậy đợi lát nữa xơi xong nồi gà hẵng tìm nó."
Hoàng Yêu cùng đàn chồn hương gật gù đồng tình.
Bọn chúng cũng thèm chảy nước dãi chứ bộ. Thịt gà ở đây ngon bá cháy, Hoàng Yêu và đàn chồn hương mỗi tháng chỉ tiêu chuẩn mỗi con ba con gà, những ngày còn tự túc lên núi săn mồi, nếu thì mấy con gà trong trang trại lấy đủ cho bọn chúng xơi.
May mà đám gà mái trong trang trại ngày nào cũng đẻ sòn sòn, nên mỗi ngày chúng đều lót bằng một quả trứng.
Trứng gà ở đây cũng ngon nuốt luôn cả lưỡi.
Hoàng Yêu gợi ý: "Hay để sai một con chồn chạy báo tin cho con hổ mập đó nhé."
Thẩm Tri Âm đồng ý ngay: "Được thôi."
Đến lúc Đại Miu nhận tin, háo hức hớt hải chạy từ núi xuống thì nồi gà hầm cũng vặn chín tới.
Hương thơm nức mũi lan tỏa khắp ngóc ngách căn bếp, bầy chồn hương phấn khích kêu "chít chít" rộn ràng.
Mấy con chồn hương bé tẹo còn sốt ruột cào cào vạt áo của Thẩm Mộ Dã và Thẩm Tri Âm, kêu "ư ử" nũng đòi ăn.
Thẩm Mộ Dã ôm một bé chồn nhỏ xíu xù xụ lòng: "Toang , kiểu một con gà chắc chia đủ dính răng mất."
Nhất là lúc , một cái đầu to chà bá xù lông lấp ló ngoài cửa bếp.
Đại Miu gầm gừ khe khẽ, cố chen cái hình đồ sộ của nó trong bếp, phấn khích dụi cái đầu bự chảng lòng Thẩm Tri Âm cọ cọ.
Cái đầu bự đến nỗi Thẩm Tri Âm dang cả hai tay cũng ôm xuể.
Hít một thật sâu, Thẩm Tri Âm vỗ vỗ đầu Đại Miu đẩy nó xa một chút.
"Đừng chui rúc đây nữa, cái bếp hết chỗ ."
Từ lúc Đại Miu lù lù xuất hiện, căn bếp vốn khá rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội, bức bối, xoay cũng khó khăn.
"Ngao~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-361-ba-co-nho-hom-nay-chung-ta-man-thit-con-ga-nay.html.]
Hoàng Yêu hắng giọng: "Có mỗi một con gà thôi, tới lượt mi ."
Đại Miu chịu yên, đ.á.n.h thấy mùi gà hầm thơm nức mũi, nó đưa chân định khều nồi gà thì Thẩm Tri Âm tát cái bốp.
"Ngao!"
Đại Miu rên rỉ, ấm ức cô.
"Gấp cái gì, hết thì tiếp thôi, tí nữa hầm riêng cho mi một con."
Chứ con gà mà chia cho nó, chắc chắn chẳng bõ dính răng, mà nhịn thèm.
"Tự bắt một con gà về đây."
Nghe lệnh, Đại Miu quẫy đuôi phắn vội.
Nó tóm một con to nhất mới !
Gà sắp hóa linh cầm khác, thớ thịt ngọt lịm, mềm tan, chẳng chút mùi tanh hôi bở rạc, c.ắ.n một miếng còn thoang thoảng hương cỏ thơm ngát.
Tuyệt cú mèo!
Đó là cảm nhận chung của khi thưởng thức thịt gà.
Hoàng Yêu cùng đàn chồn hương cắm mặt ăn ngấu nghiến, cái đuôi cứ dựng cả lên.
"Không ngờ thịt gà nấu chín ngon bá cháy đến thế !"
Trước đây cô ả và bầy chồn xơi đồ sống, dẫu cũng ngon miệng nhưng thể nổi bật hết vị ngọt tươi của thịt gà.
Hoàng Yêu chốt hạ , từ nay về cô ả sẽ học lỏm con , nấu chín gà mới ăn.
Ăn sống đúng là uổng phí của giời.
Đại Miu ngoạm một con gà chạy về. Thẩm Tri Âm múc cho nó một bát canh đầy ụ kèm theo một cái đùi gà siêu to khổng lồ chiếc chậu inox to như cái thau rửa mặt.
Đại Miu nhả con gà miệng xuống mặt Thẩm Tri Âm, cái hình ngót nghét cả tấn thịt ườn sàn, vùi nguyên cái đầu to bự chậu húp lấy húp để.
Cái đùi gà to tổ chảng nó uốn lưỡi quấn tọt miệng, nhai rồm rộp hai nhát là nát bươm cả xương nuốt ực.
Ngon quá mất!
Đại Miu khều khều con gà bắt đẩy về phía Thẩm Tri Âm, dùng ánh mắt long lanh thúc giục cô mau mau hầm lên.
Thẩm Tri Âm búng yêu mũi nó: "Mi đúng là hưởng thụ ghê."
Thẩm Mộ Dã săm soi Đại Miu: "Cháu thấy hình như nó to thêm một vòng, nhưng mà gọn gàng hơn thì ."
Thẩm Tri Âm vỗ vỗ đám cơ bắp rắn chắc Đại Miu, vẻ khá ưng ý, dẫu lượng mỡ thừa vẫn còn kha khá.
"Thả rông trong rừng tự săn mồi, đương nhiên là lên cơ ."
Thể vóc của Đại Miu so với hổ bình thường thì to hơn nhiều, một con hổ trưởng thành bự chà bá cũng chỉ tầm năm trăm ký là kịch kim, đằng Đại Miu nặng tới tận một tấn.
Không chỉ do nó ăn nhiều béo ú, mà khung xương của nó cũng phát triển vượt xa kích thước chuẩn của loài hổ.
Mấy viên đan d.ư.ợ.c Thẩm Tri Âm nhồi cho nó ăn để cảnh.
Ngày Đại Miu lười nhác cực kỳ, hễ Thẩm Tri Âm ở cạnh là nó ỷ , sống c.h.ế.t cũng chịu tự săn, khiến d.ư.ợ.c lực phát huy hết tác dụng mà tích tụ thành mỡ thừa trong cơ thể.
Giờ quăng lên núi tự sinh tự diệt, no bụng thì vận động gân cốt, nhờ thế mà d.ư.ợ.c lực trong cơ thể kích hoạt tối đa, cải thiện thể chất của Đại Miu. Có thể hiện giờ nó còn là một con hổ bình thường nữa .
Hình dạng hiện tại của nó thể xem là dị thú, dùng vật cưỡi là dư sức qua cầu.
Trong lúc Thẩm Tri Âm đang lúi húi hầm gà, Thẩm Mộ Dã lượn quanh Đại Miu mấy vòng.
"Đại Miu , tao thương lượng chuyện nhé, tao với mày một trận giao lưu võ thuật. Nếu tao thắng, mày theo tao gia nhập Cục Quản lý Đặc biệt, tao với mày sẽ lập thành bộ đôi song sát oanh tạc khắp nơi, chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám khắp cái Cục đó cho xem!"
Đại Miu ngoảnh m.ô.n.g thèm , thái độ từ chối rõ mồn một.
Bắt một con hổ trạch ở nhà cày cuốc thêm, tên chập mạch hả.
Thẩm Mộ Dã cố đ.ấ.m ăn xôi thuyết phục Đại Miu: "Mày hình khổng lồ thế , quanh quẩn trong rừng chỉ để xơi với ngủ thì phí phạm quá, tụi cùng oánh lộn sướng hơn ?"
Đại Miu nhe nanh gầm gừ, quất đuôi hất văng , dùng hành động thực tế dập tắt hy vọng.