Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 377: Lục đục nội bộ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:04
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con vượn khổng lồ như một con ngựa hoang đứt cương, lao ngoài c.h.é.m g.i.ế.c loạn xạ.

Thẩm Tri Âm cũng ngăn cản. Cô c.ắ.n quả táo thanh kiếm gỗ đào, nhàn nhã bay theo phía .

"Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t đấy."

Cái cảm giác theo dõi ập đến, Thẩm Tri Âm theo bản năng bắt đầu đề cao cảnh giác.

Không vì cô lòng thánh mẫu gì, nếu lén lút g.i.ế.c sạch mà ai phát hiện thì . một khi phát hiện sẽ nảy sinh vô rắc rối, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến ngoại giao giữa các quốc gia.

Chính cảm giác rình rập đó khiến cô bận tâm, nên mới thuận miệng nhắc nhở một câu.

thì hiện tại cô cũng mang danh nghĩa là giáo viên thỉnh giảng của Cục Quản lý Đặc biệt, cũng suy nghĩ một chút cho thể diện của quốc gia.

"Grao!"

Con vượn khổng lồ tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Dựa mà còn quản chuyện nó g.i.ế.c ?

"Thêm một lọ Tự Linh Đan nữa."

"Grao!"

Ngươi lừa !

"Không lừa, hiện tại Tự Linh Đan của đúng là chỉ còn ba lọ thôi, nhưng thể luyện chế thêm mà."

Lúc con vượn mới miễn cưỡng ném một kẻ thoi thóp trong tay .

"Chào bạn Lam Châu, nước Cự Hùng, chúng là bạn của Lam Châu mà!"

Một ngoại quốc dáng vẻ cao lớn tiếng Lam Châu lơ lớ, sức giải thích với Thẩm Tri Âm.

Thẩm Tri Âm lên tiếng: "Đừng hại đó."

"Còn nữa, cũng là nước Cự Hùng!"

Một phụ nữ nước Cự Hùng khác liền sáng mắt lên, cũng vội vàng xưng tên.

" nước XXX, quốc gia của chúng cũng là bạn với Lam Châu!"

"Chúng là..."

"Chúng Đảo quốc, chúng ..."

Thẩm Tri Âm chỉ tay mấy kẻ đến từ Đảo quốc: "Đánh thật tơi bời , chừa một tàn đừng để c.h.ế.t là ."

He he... hèn chi thấy ghét, đúng là cái cảm giác chướng mắt quen thuộc.

Người Đảo quốc: "............"

Đến lúc con vượn đ.á.n.h văng ngoài, đám Đảo quốc vẫn còn gào thét c.h.ử.i rủa ầm ĩ.

"Hai kẻ cũng đ.á.n.h cho thật tàn nhẫn ." Cô chỉ tay về phía Độc Cô Vinh và Tô Linh Việt.

"Grao!"

Con vượn khổng lồ tỏ vẻ bất mãn. Con cũng đằng chân lân đằng đầu quá , coi nó là tay sai đ.á.n.h thuê thật luôn đấy !

Thẩm Tri Âm ôm bình sữa uống một ngụm thật to: "Cho ngươi thêm chút đan d.ư.ợ.c trị thương , đ.á.n.h thương sẽ khỏi nhanh hơn."

Nghĩ viên đan d.ư.ợ.c ăn lúc nãy, con vượn thể thừa nhận thứ quả thực tác dụng.

Thế là nó bật nhảy mấy cái lao , nhanh đuổi kịp Độc Cô Vinh và Tô Linh Việt đang hốt hoảng bỏ chạy.

Độc Cô Vinh hoảng sợ lộ rõ mặt: "Ngươi cái gì , chính là..."

Con vượn khổng lồ quan tâm bọn chúng là ai cơ chứ, trực tiếp vung một vuốt đập tới.

Đồng t.ử Độc Cô Vinh co rụt , theo bản năng, tóm chặt lấy bên cạnh kéo phía bia đỡ đạn.

Ngay khoảnh khắc đó, trong mắt Tô Linh Việt tràn ngập vẻ khó tin.

Cả hai đều đ.á.n.h văng ngoài. vì Tô Linh Việt lãnh trọn đòn tấn công của vượn khổng lồ nên thương tích nặng hơn nhiều.

Khóe miệng ả rỉ máu, cảm giác lục phủ ngũ tạng như x.é to.ạc vì đau đớn.

Đó là một con vượn tu vi Kim Đan, tu vi thậm chí còn cao hơn cả Thái Thượng Trưởng Lão đang bế quan của bọn họ một bậc.

Tô Linh Việt sống nên nhanh chóng lôi đan d.ư.ợ.c uống.

vì quá đau đớn, sắc mặt ả trắng bệch, ngón tay run lẩy bẩy.

"Được , về thôi, đói ."

Thẩm Tri Âm thật sự dễ dàng buông tha cho bọn chúng ? Tất nhiên là đời nào.

Cô chỉ xem kịch vui mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-377-luc-duc-noi-bo.html.]

Độc Cô Vinh kéo Tô Linh Việt đỡ đao, ngay lúc Tô Linh Việt đang nghĩ gì nhỉ, thật đáng mong chờ nha~

Con vượn khổng lồ nhe răng trợn mắt. Con mà lắm chuyện thế !

"Ta mấy quả đào linh lực ở đây, ngươi ăn ?"

Chắc chắn là ăn . Đã là khỉ thì bẩm sinh đều thích các loại trái cây như chuối đào.

Có điều ở vùng hoang mạc tuyết rõ ràng mọc loại quả đó, nên con vượn đành một linh thú ăn thịt thuần túy.

Thế nhưng điều đó cản việc nó ngửi thấy mùi thơm liền lật đật chạy về, đoạt lấy quả đào trong tay Thẩm Tri Âm nhai rồm rộp.

Hai quả đào to cỡ nắm tay lớn nó tọng mồm ăn sạch chỉ trong một miếng.

Ăn xong vẫn còn thòm thèm, nó chằm chằm Thẩm Tri Âm chìa tay .

Ý đồ quá rõ ràng: Nó ăn thêm.

Thẩm Tri Âm khẽ đảo mắt, trực tiếp ném cho nó mười quả.

"Ăn ăn , ngươi ở đây canh chừng nhé, rời một lát sẽ về."

Thẩm Tri Âm coi thanh kiếm gỗ đào như ván trượt tuyết, lướt thẳng đến mặt đội viên của mấy quốc gia giao hảo với Lam Châu.

"Sao các còn ?"

Mấy gãi đầu ngượng ngùng: "Có thương ."

Thẩm Tri Âm ném cho họ một lọ thuốc: "Uống xong thì mau rời , vượn khổng lồ mà nổi điên thật thì cản nổi ."

Nhận lấy đan dược, mấy họ cũng hề nghi ngờ, vội vàng cho thương uống.

Ngay đó, tình trạng của những chuyển biến đến mức thể thấy rõ bằng mắt thường.

"Lam Châu từ khi nào dị năng giả lợi hại như ?"

Những năng lực đặc biệt ở mỗi quốc gia cách gọi khác , nhưng ý nghĩa thì đều tương đồng.

"Không nữa, họ giấu kỹ quá."

"Cô bé đó thể chuyện với con vượn khổng lồ , quả thực là chuyện khó tin."

Khán giả Lam Châu đang xem livestream cũng vô cùng tự hào. Đây là Lam Châu của bọn họ đó, tuổi nhỏ xíu mà giỏi giang như , thử hỏi còn ai , còn ai !

Lúc , Thẩm Tri Âm lặng lẽ tiếp cận khu vực của Độc Cô Vinh và Tô Linh Việt.

[Biểu cảm lén lén lút lút hóng chuyện]

Cô trực tiếp dán một lá bùa tàng hình lên .

Bí cảnh chi linh: "Hứ, bùa tàng hình thể che mắt khác, chứ qua mặt Bí cảnh chi linh đây?"

Toàn bộ bí cảnh đều trong lòng bàn tay của nó mà!

Thế là thứ xuất hiện trong tầm mắt của khán giả lúc hình bé xíu của Thẩm Tri Âm định dạng giống như ảnh nhiệt.

Mặc dù rõ khuôn mặt, nhưng cử động tay chân của cô đều hiển thị cực kỳ rõ nét.

Tô Linh Việt đang đả tọa điều tức. Dù cơ thể vẫn đau nhức nhưng ít sẽ c.h.ế.t nữa.

Độc Cô Vinh chẳng hề chút áy náy nào về việc kéo Tô Linh Việt đỡ đòn , ngược còn ngừng càu nhàu:

"Người nhà họ Thẩm quá quắt thật, dựa mà bảo bối trong hang động đó thuộc về nó chứ!"

Trái ngược với vẻ ngoài nho nhã, tên là một kẻ ích kỷ và tham lam.

Ngay cả trong tình cảnh thê t.h.ả.m hiện tại, vẫn từ bỏ món bảo vật quý hiếm thể đang cất giấu trong hang đá.

Trong mắt Tô Linh Việt xẹt qua một tia u ám.

"Độc Cô Vinh, nãy kéo đỡ đòn công kích của vượn khổng lồ là ý gì!"

Có thể cặp kè với Độc Cô Vinh, bản ả cũng là một kẻ chẳng mấy đạo đức. Giờ phút , ả đang chằm chằm mặt Độc Cô Vinh như ăn tươi nuốt sống.

Độc Cô Vinh tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Lúc đó chỉ lỡ tay thôi, tình thế cấp bách não kịp loát, em thể đừng bám mãi chuyện đó ? Hơn nữa bây giờ chẳng ? Trên em mang nhiều đan d.ư.ợ.c như thế, uống vài viên là xong ."

Giọng Tô Linh Việt trở nên chói tai: "Trước hứa hẹn với thế nào? Anh sẽ bỏ con ngốc vô dụng Tô Linh Vận để cưới , sẽ luôn yêu thương bảo vệ ! giờ gì? Anh chẳng cái tích sự gì hết! Ngược , giúp bao nhiêu việc, trong lòng tự ? Nếu , liệu lên cái ghế gia chủ như hiện tại ?"

Khuôn mặt Độc Cô Vinh vặn vẹo. Với thói gia trưởng ngấm máu, điều nhất chính là kẻ khác thứ hôm nay đều là dựa dẫm khác, còn là một đàn bà.

"Em câm miệng cho !"

Độc Cô Vinh trừng mắt ả: "Bây giờ lúc để cãi vã lục đục..."

Tô Linh Việt lạnh lùng chất vấn: "Thế khi nào mới lúc? Khoảnh khắc đẩy đỡ đòn của con vượn khổng lồ đó, trong lòng rốt cuộc coi là gì !"

 

Loading...