Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 380: Tình mẫu tử cảm động đất trời
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:07
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Âm hầm hầm trở về hang động, tay túm gáy một con linh thú tuyết nhỏ đang gào rống inh ỏi.
Linh thú sức đề kháng trâu bò hơn hẳn bọn thú thường, Thẩm Tri Âm mới xách nó một tẹo là nó tỉnh rụi .
Vừa mở mắt là nó bắt đầu giãy giụa loạn xạ, cái giọng the thé gào rú y hệt mấy đứa con nít ngang ngược, cỡ nào cũng chịu .
Thẩm Tri Âm tiện tay tát nhẹ một cái lên mặt nó.
"Ngoan ngoãn chút !"
Bị xách ngược phần da gáy, tứ chi và đuôi cuộn tròn , gương mặt của con linh thú tuyết nhí vẫn lộ rõ vẻ cứng đầu bất khuất.
Thẩm Tri Âm bực quăng tẹt nó xuống đất: "Được , mi tự mà tìm mi ."
Nói xong, cô bé kiêu kỳ hừ một tiếng, chắp tay lưng thủng thẳng bước .
Vừa chạm đất, con linh thú tuyết nhí vắt chân lên cổ mà chạy.
Thẩm Tri Âm mới vài bước, con vật nhỏ gào t.h.ả.m thiết chạy ngược trở về, dường như đang thứ gì đó truy đuổi gắt gao.
Cu lao sầm chân Thẩm Tri Âm, ngã ngửa một cú đau điếng.
Thẩm Tri Âm theo hướng nó chạy tới, ồ, hóa là một con thỏ tuyết, bự hơn cả linh thú tuyết con, đôi răng cửa sắc nhọn lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
Thẩm Tri Âm dán mắt con thỏ đang hùng hổ lao tới, khẽ l.i.ế.m môi thèm thuồng.
Thịt loài thỏ tuyết nổi tiếng là mềm ngọt, ngon xoắn lưỡi đây mà.
Vài phút , một con thỏ tuyết c.h.ế.t nhắm mắt lột da sạch sẽ, quết đẫm lớp nước sốt thơm lừng xiên dọc thanh kiếm, nướng xèo xèo đống lửa mồi bằng loại gỗ đặc biệt.
Thứ gỗ khi cháy tỏa một mùi hương thông lạnh lẽo, nhờ bùa lửa nhen nhóm nên chẳng hề tạo khói.
Ngồi chồm hổm cạnh Thẩm Tri Âm là con linh thú tuyết nhí con thỏ rượt chạy té khói ban nãy.
Nó bỏ chạy nữa, mà dán mắt thèm thuồng tảng thịt thỏ đang xèo xèo giá nướng.
Thẩm Tri Âm đuổi cỡ nào nó cũng chịu , còn dùng ánh mắt đáng thương, tội nghiệp chớp chớp cô bé.
Cô bé dạng dễ sự dễ thương qua mặt chứ?
Hơn mười phút , cô bé x.é to.ạc một cái đùi thỏ bự chảng, đùi thỏ dài nạc, quan trọng nhất là thơm lừng nức mũi.
Cô bé lấy một cái đĩa lớn đặt xuống đất, thả chiếc đùi thỏ .
"Cho mi phần thôi đấy, thêm ."
Chỗ còn là phần của cô bé hết.
Con linh thú tuyết nhí gào lên một tiếng lao vồ lấy. Miếng đầu tiên nó bỏng rát, nó há to miệng ngậm chặt, liên tục dùng móng vuốt cào cào lưỡi, nước mắt trào vì đau.
" là đồ ngốc."
Miệng tuy chê bai nhưng tay Thẩm Tri Âm nhanh nhảu bắt quyết, một luồng gió lạnh lướt qua chiếc đùi thỏ, giảm sức nóng hôi hổi.
Lần , con linh thú tuyết nhí cắm cúi ăn lấy ăn để, chẳng thèm ngẩng đầu lên. Cái m.ô.n.g béo múp của nó rung rinh từng nhịp, trông như thể cả hình nhỏ bé chui tọt luôn bát cơm.
Thẩm Tri Âm cũng thong thả thưởng thức phần của .
Chỉ cần tẩm ướp gia vị chuẩn, tay nghề nướng thịt của cô bé cũng đỉnh lắm chứ bộ, ngon tuyệt cú mèo~
Con linh thú tuyết nhí trông nhỏ nhắn thế mà tốc độ ăn chẳng kém cạnh ai. Chỉ một chốc lát, nó nhai rôm rốp cả xương, nuốt sạch sành sanh chẳng chừa chút cặn.
Ăn xong mà vẻ mặt nó vẫn thòm thèm .
Nó ngước đôi mắt tội nghiệp Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm: ...
Lúc nãy thì giương nanh múa vuốt đòi bỏ , giờ thì ườn đấy ăn vạ, cái kiểu lật mặt nhanh như lật bánh tráng khiến đỡ kịp đấy!
"Hết , phần là của ."
Thẩm Tri Âm ngoảnh mặt , thấy thì cho.
Con linh thú tuyết nhí "ư ử" vài tiếng, thấy cô bé vẻ 'sắt đá' thật, nó bèn ngoắt bỏ chạy mất hút.
Thẩm Tri Âm liếc theo bóng lưng cái m.ô.n.g múp míp đang nảy lên bần bật của nó, lẩm bẩm: "Có tìm mi thì xem mi may mắn ."
Đánh chén xong xuôi, Thẩm Tri Âm đang dọn dẹp đồ đạc chuẩn lên đường thì bất chợt thấy tiếng kêu non nớt, quen thuộc.
Cô bé phắt đầu , trời đất ơi, mò về nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-380-tinh-mau-tu-cam-dong-dat-troi.html.]
Nhìn cảnh tượng mắt, khóe miệng Thẩm Tri Âm giật giật liên hồi.
Con linh thú tuyết nhí đang co giò chạy chối c.h.ế.t phía , còn hai con thỏ tuyết bự chảng đang hùng hổ rượt theo sát nút.
Cảnh tượng quen thuộc quá chừng, chỉ là thỏ tuyết nay "nhân đôi" đội hình lên thành hai con.
Thấy Thẩm Tri Âm, con linh thú tuyết nhí mừng rỡ gào lên một tiếng, tăng tốc độ chạy. Khốn nỗi, chạy nhanh quá đ.â.m trượt chân, ngã lăn một vòng rõ to.
Lúc nó lóp ngóp rút đầu khỏi đống tuyết thì hai con thỏ tuyết khổng lồ lù lù ngay mặt.
"Ngao~"
Thằng nhóc hèn nhát vùi đầu tuyết.
Thẩm Tri Âm cạn lời xỉu, trời ơi là trời, là động vật ăn thịt, dù đối thủ to con đông đúc hơn, phản xạ tự nhiên của mi là c.ắ.n trả chứ!
Cái m.ô.n.g mập ú của báo tuyết con run lên bần bật, nhưng cơn đau dự kiến ập xuống, đó là một bàn tay túm lấy gáy nó nhấc bổng khỏi nền tuyết lạnh lẽo.
Báo tuyết nhí cụp đôi tai to bự xuống, đôi mắt tròn xoe xanh biếc long lanh ngấn nước đáng thương ngước Thẩm Tri Âm, đầu vẫn còn vương đầy tuyết trắng.
"Lúc nãy hung dữ với lắm cơ mà? Sao giờ giương nanh múa vuốt với hai con thỏ ?"
Báo tuyết nhí: Trưng vẻ mặt ngây thơ vô tội.jpg
"Ta nợ nần gì mi cơ chứ!"
Hồi nãy bà tiến sĩ hùng hồn tuyên bố sẽ mang báo tuyết con thí nghiệm, phản ứng đầu tiên của cô nhóc là kinh tởm và bài xích tột độ.
Chính vì cô nhóc mới tay cứu vớt cái sinh linh bé nhỏ .
ngặt nỗi nó mãi vẫn thấy tăm .
"Meo ngao~"
Báo tuyết con thò vuốt chỉ chỏ về phía hai con thỏ tuyết, đôi mắt to tròn lấp lánh kỳ vọng cô.
Thẩm Tri Âm: ...
Một lát , ngọn lửa thổi bùng lên.
Lần là hẳn hai con thỏ bự chà bá cho lên giàn hỏa thiêu, báo tuyết con chầu chực bên cạnh, nước miếng chảy ròng ròng thèm thuồng.
Cùng lúc đó, sườn dốc tuyết cách họ xa, phiên bản khổng lồ của báo tuyết con – báo tuyết – đang lén lút ẩn nấp trong đống tuyết, chỉ ló hai con mắt dò xét về phía Thẩm Tri Âm.
Là linh thú, dĩ nhiên nó thừa cách ngụy trang để qua mặt các tu sĩ.
Thực tế thì Thẩm Tri Âm tạm thời vẫn đ.á.n.h sự hiện diện của nó, do sự chú ý của cô nàng đều đang dồn hết mấy xiên thịt thỏ nướng thơm phức.
Thấy thịt chín tới độ, Thẩm Tri Âm liền vớt hẳn một con thỏ to sụ , một cái thau "bự tổ chảng" để đựng.
Tiếp đó, sự hối thúc cuống cuồng của báo tuyết con, cô nhóc thổi phù phù cho miếng thịt nguội bớt.
Ngay tắp lự, báo tuyết con háo hức lao đ.á.n.h chén, ăn ngấu nghiến đến mức gót chân cũng nhón cả lên, miệng ngừng phát những tiếng "gầm gừ" thỏa mãn.
Thẩm Tri Âm lấy tay chọc chọc cái đuôi vểnh ngược của nó, làu bàu: "Xử xong chầu là tụi đường ai nấy nhé, thì đừng mà bám đuôi nữa. Thể hiện cái khí phách kiêu ngạo, oai hùng của loài linh thú ăn thịt xem nào!"
Con linh thú nhí đang mải mê gặm thịt, sức mà quan tâm đến mấy lời lải nhải của cô nhóc.
Thẩm Tri Âm cũng sang đ.á.n.h chén phần thịt của .
Nói thật, nãy xơi trọn một con , giờ quất thêm con nữa cái dày đáy của cô nàng vẫn thừa sức chứa.
Đang định c.ắ.n một miếng, một cái bóng đen vụt qua chớp nhoáng, Thẩm Tri Âm phản xạ cực nhanh tát một phát văng xa tít mù.
"Đứa nào to gan dám hớt tay đồ ăn của bà..."
Con báo tuyết tát văng lộn nhào mấy vòng, choáng váng lắc lắc cái đầu ong ong.
Cái loài yếu xìu mà tay tàn bạo thế !
Thẩm Tri Âm nheo mắt: "Nhìn mi quen quen..."
Báo tuyết thè lưỡi l.i.ế.m mép, đôi mắt ghim chặt Thẩm Tri Âm.
"Meo ngao!"
Đánh thấy mùi quen của , báo tuyết con đang mải ăn liền ngẩng đầu lên, cất tiếng kêu non nớt đầy mừng rỡ. Nó dùng cả bốn cái chân ngắn ngủn chạy lạch bạch về phía , dang rộng vòng tay chuẩn nhào lòng hiền.
Báo tuyết cũng sải bước chạy tới. Thẩm Tri Âm cứ ngỡ sắp chứng kiến một màn đoàn tụ con cảm động rớt nước mắt, nào ngờ báo tuyết lướt qua mặt thằng con cưng một cách điệu nghệ, đáp đất uyển chuyển, cúi đầu ngoạm luôn phần thỏ nướng mới vơi một phần ba trong thau của thằng bé, ... co giò chạy thẳng.
Chạy... chạy mất hút...
Thẩm Tri Âm há hốc mồm ngớ , còn báo tuyết con thì như sét đ.á.n.h trúng, như trời trồng giữa trời gió rét.