Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 381: Đúng là mẹ ruột có khác!
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:45
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc , trong đầu Thẩm Tri Âm văng vẳng giai điệu của một bài BGM huyền thoại.
"Gió bấc hiu hắt~ Tuyết rơi lả tả~"
"Ngao!!!"
Hoàn hồn cú sốc, báo tuyết nhí gào lên một tiếng bi phẫn tột độ, phóng như bay với tốc độ rượt đuổi kẻ thù, lao thẳng về phía kính yêu.
Ngặt nỗi cái miệng của báo tuyết trưởng thành to quá sức tưởng tượng, con thỏ tuyết chớp mắt nó nhai ngấu nghiến chừa một mẩu xương.
Lúc báo tuyết nhí đuổi tới nơi, vặn chứng kiến cảnh bà ăn xong còn thản nhiên l.i.ế.m mép thòm thèm.
"Ngao ngao ngao!"
Báo tuyết nhí tức , nước mắt lưng tròng, xông tới gầm gừ c.ắ.n xé nó tới tấp.
Thế nhưng, mấy cái răng sún của nó mà xuyên thủng nổi lớp da dày cộm của nó chứ.
Thậm chí, bà chỉ cần quất nhẹ cái đuôi một cái, thằng nhóc ngã phịch xuống tuyết, lăn lộn mấy vòng. Cu ức ức ườn tuyết, "gâu gâu" rấm rứt.
Báo tuyết nhe răng, dùng móng vuốt đẩy đầu thằng con áp sát bụng .
"Sữa của mày ở đây , tìm mày suốt dọc đường hột cơm nào bụng , xơi tí thịt thỏ của mày thì !"
Báo tuyết nhí chịu b.ú sữa, nó thèm thịt nướng cơ, thịt nướng thơm lừng cơ!
Thẩm Tri Âm: ...
Mẹ ruột khác.
Phong cách dạy con cũng đậm chất mấy bà trẻ thời hiện đại phết.
Thẩm Tri Âm vác theo xiên thịt của toan đ.á.n.h bài chuồn, hai con nhà đầu óc chắc vấn đề cả .
cất bước bao xa, một cẳng chân ngắn ngủn tóm chặt.
Cái con báo tuyết nhí tinh ranh dùng cả bốn chi bám riết lấy chân cô nhóc, hệt như cái móc khóa treo lủng lẳng.
Thẩm Tri Âm: "Đừng , phần của đấy. Nãy mi xơi cũng no nê còn gì, ngoan ngoãn chỗ mi kìa."
Báo tuyết nhí kêu rên ỉ ôi đáng thương, đôi mắt thèm thuồng dán chặt miếng thịt nướng cô nhóc kịp ăn mấy miếng, nước dãi chảy ròng ròng.
Phía đằng xa, chạm ánh mắt lên án của Thẩm Tri Âm, báo tuyết thản nhiên ngửa cổ ngắm trời mây.
Chuyện liên quan gì tới nó.
Thẩm Tri Âm chĩa tay về phía con báo tuyết, xổ một tràng tiếng thú c.h.ử.i xối xả.
"Mi là linh thú cấp Kim Đan mà mặt dày thế hả! Nếu mi giành đồ ăn của con mi thì cớ sự ? Giờ nó giở thói ăn vạ mà mi ngơ hả, bà nào dạy con kiểu đó !"
"Ngao ngao ngao~"
Thẩm Tri Âm tức xì khói, cái con còn nước tới, định bảo cô nướng thêm thịt cho nó ăn, mi tưởng mi là ông trời chắc!
Đang định lôi cổ con báo tuyết nhí khỏi chân , thì con lớn co giò chuồn thẳng.
Nó cứ thế vứt luôn thằng con ở chạy mất tăm...
Phen thì đến lượt Thẩm Tri Âm c.h.ế.t sững, bàng hoàng trong gió.
"Cái quái gì thế , rốt cuộc mi ruột của nó ?!"
Chuyện quái quỷ gì thế !
Thẩm Tri Âm mặt hầm hầm, kéo lê cái "cục nợ" về hang động.
Vừa về tới nơi, Cự Viên đ.á.n.h thấy mùi lạ bèn chạy xổ , bộ dạng hung dữ vô cùng.
"Biến cho rảnh nợ, bà đây đang quạu đấy nhé!"
Biểu cảm hung tợn của Cự Viên sượng trân trong chốc lát.
Nó trơ mắt cô nhóc kéo lê con báo tuyết nhí treo toòng teng chân bước hang.
"Xuống , thưởng cho mi cái đùi ."
Cô nhóc đơm một cái đùi thỏ bát cơm, lúc thằng nhóc mới chịu buông chân Thẩm Tri Âm .
Cự Viên vèo một cái lao tới, xổm lưng Thẩm Tri Âm, trân trân cô và thằng nhóc.
Thằng nhóc lườm Cự Viên đầy cảnh giác, đẩy bát cơm dạt xa một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-381-dung-la-me-ruot-co-khac.html.]
Thẩm Tri Âm cạn lời.
Đùa , đối mặt với tình cảnh mà phản xạ đầu tiên của mi là giữ khư khư miếng ăn?
Kiểu mà sống thọ hả trời!
"Grào..."
Cự Viên chìa tay xin xỏ.
Dựa thằng ranh con phần mà nó .
Thẩm Tri Âm: ...
Bộ linh thú trong bí cảnh nếm mùi thịt bao giờ hả? Cạn lời luôn!
Vừa xót của bấm bụng bẻ một cái đùi bự chảng ném cho nó. Nhìn phần thịt còn kịp xót xa, con Cự Viên đang ngậm đùi trơ trẽn thò tay xin tiếp, ánh mắt ngang ngược, xấc xược hết sức.
Thẩm Tri Âm: Tao tát cho mày hai phát quá mất!
Bị Thẩm Tri Âm tẩn cho một trận tơi bời hoa lá, con Cự Viên leo tót lên nóc hang đá, tay khư khư nửa cái đùi thỏ gặm dở, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa ngớt.
Tại cái con báo tuyết bé tẹo chia phần nhỉnh hơn nó chứ? Thân hình đồ sộ thế , nó quất nguyên con thỏ cũng chả thấm tháp gì. Cái con tu sĩ ki bo, kẹt xỉ !
Thẩm Tri Âm c.ắ.n miếng thịt phóng thanh kiếm gỗ đào bay vèo ngoài: "Mi ngậm miệng cho !"
Cự Viên hừ mũi bực dọc, vẻ mặt đầy bất mãn.
Đoạn đùi thỏ còn sót nó hất tung lên trung, cái miệng rộng ngoác há to đớp trọn, nhai nuốt cái rụp bụng.
Chưa bõ bèn gì. Cái thứ ngon xoắn lưỡi luôn! Đôi mắt Cự Viên đảo quanh liên hồi, bụng bảo tính kế gì đó mới .
Thế là nó ghim ngay ánh mắt con báo tuyết con.
Thằng nhóc báo tuyết từng nếm mùi giật đồ ăn, độ cảnh giác cực cao. Nó ụp nguyên cái béo tròn che kín mít cái bát, chỉ chừa đúng cái đầu thò , cắm cúi ngoạm thịt thốc tháo. , ngoạm lấy ngoạm để, cảm giác như nó đang huy động bộ cơ bắp để nhai nuốt .
Cự Viên hừ lạnh một tiếng khinh khỉnh.
Đột nhiên nét mặt nó sầm xuống, lao vút ngoài cửa hang.
Thẩm Tri Âm đang mải gặm thịt cũng tò mò ló đầu ngó nghiêng. Lát , ngoài hang vọng những tiếng rống giận dữ của hai con thú bự chảng.
Báo Tuyết – kẻ ngậm nguyên con Dê Đá Núi Tuyết bự chà bá về – đang choảng kịch liệt với Cự Viên. Hai con quái vật ngang tài ngang sức lao cấu xé long trời lở đất, lông lá bay lả tả khắp nơi.
Đám đang rình mò báu vật tiếng động lật đật chạy tới, nhưng kịp xáp gần vội vàng tìm chỗ nấp.
"Có chuyện gì thế ? Lẽ nào bảo bối đến ngày khai hoa kết quả nên tụi thú hoang đ.á.n.h , kéo tới tranh giành?"
Độc Cô Vinh cùng lũ đàn em nhà Độc Cô và mấy tên môn phái khác thập thò ló đầu từ cách cách hang tuyết cỡ vài trăm mét. Đứa nào đứa nấy lòng nóng như lửa đốt, hận thể mọc thêm cánh bay tới cuỗm bảo bối ngay tắp lự.
Có kẻ thủ sẵn ống nhòm soi xét tình hình.
"Là hai con linh thú cực kỳ mạnh."
Đám đông xúm đây chỉ dân Lam Châu, mà còn cả nước ngoài nữa.
Thông tin lộ ngoài là do bọn Độc Cô Vinh và mấy kẻ sống sót chạy trốn rêu rao.
Tin tức phím , hầu như đám nào đ.á.n.h cũng mò tới.
Bao gồm cả Thẩm Mộ Dã và Thẩm Mộc Cẩn. Hai ông tướng hội ngộ cách đây mấy hôm, phong phanh vụ bảo vật với một đứa con nít là đoán ngay chóc đó là bà cô nhỏ nhà .
Thế là hai đứa co giò phóng như bay tới đây.
"Toang , hai con linh thú bộ dạng vẻ tu vi nhỉnh hơn bà cô nhỏ nhà á?"
Thẩm Mộ Dã sốt sắng: "Bà cô nhỏ nhỉ? Cháu xông cứu !"
Thẩm Mộc Cẩn can ngăn: "Cậu đó thì chỉ bán muối thôi. Cứ bình tĩnh quan sát , bà cô nhỏ mà xảy mệnh hệ gì ."
Cậu nhóc hóng nguồn tin chính xác hơn từ phe Gấu Trắng. Bọn họ bảo bà cô nhỏ đang bắt tay hợp tác với một con Cự Viên, đập cho bọn Đảo quốc với mấy tên môn phái thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Bên ồn ào nhộn nhịp thế , hiển nhiên là Khí Linh của bí cảnh cũng tò mò đu bám theo.
Giọng điệu của Khí Linh pha chút ngạc nhiên: "Ủa khoan , trái chín đông vui thế ?"
[Ấy từ từ... cái con linh thú khổng lồ trông giống báo tuyết quen quen.]
[Chắc chỉ là trùng hợp thôi, vùng tuyết rộng lớn thế thiếu gì báo tuyết.]
Dân tình rành tên gọi của Tuyết Linh Thú, chỉ thể mượn ngoại hình na ná để gọi tạm là "Báo tuyết".