Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 382: Chín tới
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:46
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc hai con quái vật đang choảng long trời lở đất, báo tuyết nhí ngậm ống quần Thẩm Tri Âm lò dò chui .
Thẩm Tri Âm an ủi: "Cứ thong thả, tụi nó đ.á.n.h c.h.ế.t ngay ."
Cái thế trận ngang tài ngang sức , ai ăn ai thua cũng mệt mỏi.
Mà khuyên ngăn cũng vô ích thôi.
con báo tuyết con vẫn lo sốt vó cho bà , mặc dù bà mới nẫng mất con gà nướng của nó.
Thẩm Tri Âm cũng ậm ừ khuyên can vài câu chiếu lệ, nhưng hai con linh thú đang đ.á.n.h hăng m.á.u nào lọt tai.
Cô nhún vai vẻ bất đắc dĩ: "Thấy , bảo mà tụi nó chịu ."
Liếc mắt sang con dê núi tuyết to cỡ con bò, Thẩm Tri Âm cuối cùng cũng ngộ con báo tuyết khổng lồ nãy giờ .
Cô biếng nướng thịt .
Cứ đ.á.n.h thoải mái , mệt lả thì đừng hòng bắt nướng thịt nữa.
"Gào gào gào..."
Thấy dính chưởng, m.á.u me be bét, con báo tuyết nhí cuống cuồng định xông ứng cứu.
Mới chạy mấy bước Thẩm Tri Âm tóm cổ lôi về.
"Mi nộp mạng ."
"Ngao~"
"Được , để can ngăn."
Hai con đó đ.á.n.h đến mức nảy lửa , giờ là sống mái với luôn.
Tình hình thì suông mà giải quyết .
Thẩm Tri Âm siết chặt nắm đấm, hùng hổ xông giữa vòng chiến.
Trận chiến tay đôi ban đầu bỗng chốc biến thành cuộc hỗn chiến tay ba. Bị tẩn cho một cú đau điếng, con cự viên trố mắt kinh ngạc, chẳng thể tin nổi đồng minh sang úp sọt !
Báo tuyết cũng cùng chung biểu cảm, mang thịt về cho mi, thế mà mi nỡ lòng nào đ.á.n.h !
Thẩm Tri Âm quát lớn: "Dừng tay hết ! Có gì thì từ từ xuống chuyện đàng hoàng."
Hai con linh thú kiên quyết từ chối giảng hòa.
Trận chiến diễn cực kỳ hỗn loạn, Thẩm Tri Âm cũng lãnh trọn mấy vết cào cấu, hàng phòng ngự của cô chọc thủng.
Và ... cô nhóc bốc hỏa, vung tay múa chân, bắt đứa nào là nện đứa nấy tơi bời.
Kết cục là, tất cả đều kiệt sức, bẹp dí đất chẳng thèm nhúc nhích.
Đầu tóc Thẩm Tri Âm rối bời như tổ quạ, quần áo chằng chịt vết cào, khuôn mặt xinh xắn giờ điểm xuyết thêm những mảng bầm tím.
Từ lúc bước chân đến thế giới , đây là đầu tiên cô nhóc "ăn đòn" nhừ t.ử đến .
Cơ mà... tình cảnh của hai con linh thú cũng t.h.ả.m hại kém.
Khuôn mặt to bự của con báo tuyết sưng húp lên cả vòng, bộ lông vốn mượt mà bóng bẩy nay xơ xác, lởm chởm, đầy vết xước.
Cự Viên thì thê t.h.ả.m hơn, đỉnh đầu trọc lóc một mảng lông, trông như hói kiểu Địa Trung Hải. Đã , thêm cái má sưng vù đỏ ửng, đúng là ma chê quỷ hờn.
Nuốt một viên đan d.ư.ợ.c cho , Thẩm Tri Âm cũng rộng rãi ném luôn cho hai con linh thú mỗi con hai viên.
"Bà cô nhỏ ơi!"
Giọng vang như sấm của Thẩm Mộ Dã vọng tới từ giữa cánh đồng tuyết, vẫn còn cách một đoạn xa xa.
Cô nhóc nhanh nhảu lồm cồm bò dậy, hai con linh thú cũng rướn cảnh giác quét mắt xung quanh.
"Cháu trai tới đấy, cứ để cho tụi nó tiến gần ."
Cự Viên bực dọc gầm gừ, đây là địa bàn của nó, dẫu gì thì cho phép lũ tạp nham kéo đến đông như trẩy hội.
Thẩm Tri Âm đe nẹt: "Kèo thương lượng vẫn giữ nguyên. Tụi nó sẽ xí phần trái cây . Với , oải , hết nướng thịt. mà thằng cháu thì giỏi vụ lắm đấy."
Nghe , tai báo tuyết khẽ giật giật. Nghe bùi tai đấy, nó gật đầu cái rụp cho đám xáp .
Cái con đúng là chớp thời cơ ghê.
Cự Viên gầm lên phẫn nộ.
Báo tuyết cũng , gào kém phần uy lực.
Ngon thì nhào vô solo, coi đứa nào sợ đứa nào.
Thẩm Tri Âm: ...
Thẩm Mộ Dã và Thẩm Mộc Cẩn vặn mò tới nơi.
Thẩm Tri Âm đứt ruột hối lộ thêm vài lọ đan d.ư.ợ.c thì con Cự Viên mới chịu cho qua.
Đám tọc mạch phía xa cũng hăm hở định mon men đến gần, nhưng con Cự Viên đập cho một chưởng bay xa tít mù tắp.
Tụi nó gào lên bất mãn: "Thế công bằng chút nào!"
Đường Tứ và mấy ngoài khoanh tay bĩu môi. Đi tranh giành báu vật trong bí cảnh mà mấy ba đòi công bằng á? Nực !
Ngày thường thấy tụi bây mở miệng đòi công bằng bao giờ .
Đại Miu "ship" hai tới nơi xong là co giò té vội.
Đứng hai con linh thú "bự chà bá" với tu vi khủng, nó cảm thấy áp lực nặng nề kinh khủng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-382-chin-toi.html.]
Ánh mắt Thẩm Mộ Dã sáng rực lên, trân trân hai con linh thú khổng lồ đầy ngưỡng mộ.
"Ngầu quá xá, ngầu bá cháy bọ chét luôn..."
Cự Viên và báo tuyết lườm một cái đầy khinh khỉnh.
Thẩm Tri Âm bóp một nắm tuyết ném cái bốp : "Lo mà nướng thịt , đừng mà lười biếng."
Thẩm Mộ Dã "" một tiếng rõ to, ngoan ngoãn bắt tay sự nghiệp nướng thịt mệt mỏi.
Thế là nguyên một con dê bự chảng xơi tái sạch bách, riêng Cự Viên quất gọn một cái đùi dê to tướng.
Mùi thịt nướng thơm phức lan tỏa khắp nơi, khiến đám đông hóng hớt từ xa nuốt nước bọt ực ực, bụng sôi réo liên hồi.
Khốn nỗi, tụi nó chỉ dăm ba cái bánh quy khô khốc lót . Đem so sánh thì đúng là t.h.ả.m thương vô cùng.
Trái sắp sửa chín mọng, hương thơm ngát tỏa từ trong hang động, lôi kéo muôn thú cánh đồng tuyết mò tới.
Mở hàng là một con trăn khổng lồ lù lù xuất hiện.
Nó hăm hở nẫng tay cái hang, trờ tới lao "choảng" tay đôi với Cự Viên.
Một con sói nhân cơ hội định lẻn hang, nhưng vòng vây trận pháp chặn .
Con sói điên tiết cào cấu liên hồi lớp màn bảo vệ.
Nối gót theo là nguyên bầy linh thú khổng lồ sống tuyết như bò tót, voi ma mút. Đứa nào đứa nấy bự chảng, sức trâu bò thôi .
Thẩm Tri Âm cùng hai ông cháu xắn tay áo sức bảo vệ trận pháp.
"Báu vật sắp lộ diện em ơi!"
"Nhanh tay lên mà hốt!"
Một kẻ sốt sắng lao , định nhân lúc lũ thú hoang đang hỗn loạn, ỷ hình nhỏ nhắn mà chuồn hang.
tụi nó cũng bật ngửa bởi trận pháp phòng thủ, xui xẻo hơn còn đám linh thú đạp cho bẹp dí.
Thẩm Tri Âm dửng dưng: Cái liên quan đến tui nhé, mấy tự chuốc họa thì ráng mà chịu.
"Trận pháp sắp trụ hết nổi bà cô nhỏ ơi, chừng nào trái mới chín !"
"Sắp , sắp , còn mười phút nữa thôi."
Ngặt nỗi, mới trôi qua năm phút, lớp rào chắn ngoài hang tan tành mây khói.
Cả bầy linh thú cuồng loạn chen lấn xô đẩy hòng chui tọt trong.
Thẩm Tri Âm nhanh tay lẹ mắt ném cả xấp bùa chú: "Lâm, binh, đấu, giả, giai, trận, liệt, tiền, hành!"
Cô sừng sững ở giữa, hai ông cháu lùi một chút, phối hợp nhịp nhàng bắt quyết kích hoạt phù trận.
"Bùm! Ầm! Đoàng!..."
Sấm sét ầm ầm, ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thổi bay bộ lũ linh thú đang hùng hổ lao tới.
Phù trận cầm cự tầm hai phút, phần việc còn Thẩm Tri Âm tự tay dùng kiếm giải quyết.
Dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng tay nắm chặt bản mệnh kiếm, cô nàng toát khí thế "một giữ ải, vạn khó qua". Lũ linh thú ồ ạt kéo hang đều nhanh chóng hất văng ngoài thương tiếc.
Ngay khoảnh khắc linh lực của Thẩm Tri Âm cạn kiệt, trái cuối cùng cũng chín rộ.
Cô nàng và Cự Viên nhào tới chớp nhoáng, nẫng tay trái .
Cự Viên thấy phần hẻo quá, tức giận rống lên với Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm ném cho nó hai trái bổ sung: "Phần của mi nè."
Ném xong, cô vội kéo hai đứa cháu nhảy lên thanh kiếm gỗ đào đang phóng to, giăng chiếc mai rùa mộc khiên, dán thêm cả mớ bùa tăng tốc lên thanh kiếm. Bíp một tiếng, thanh kiếm của Thẩm Tri Âm phóng như tên lửa mất hút.
"Bám cho chắc !"
Âm thanh xé gió rít lên chói tai, thể thấy rõ luồng linh khí cuộn xoáy phía thanh kiếm do tốc độ kinh hoàng tạo .
Mấy con linh thú ngáng đường Thẩm Tri Âm đều chiếc mai rùa húc văng xa lắc xa lơ.
Cự Viên cũng chớp thời cơ, nhân lúc hỗn loạn, nó cũng lẻn khỏi hang đá mất hút.
Tuy nhiên, bọn linh thú cũng chẳng dạng , mà dễ dàng bỏ qua như thế. Từng khuôn mặt to lớn dữ tợn bừng bừng sát khí, bốn chân guồng hết tốc lực hòng đuổi theo.
Những kẻ vốn định "ngư ông đắc lợi" thấy cái trận đồ quy mô như thế thì hình, thôi dẹp , chen ngang chỉ nước bán muối.
Ló mặt là xác định " gặp ông bà ông vải".
Thẩm Tri Âm và Cự Viên bầy linh thú cánh đồng tuyết rượt đuổi trối c.h.ế.t.
"Tách chạy , sẽ kiếm tụi bây !"
Tụi linh thú dồn hết mục tiêu cô, một một chạy mới lẹ.
Hai cháu thừa hiểu bám đuôi bà cô nhỏ lúc chẳng khác nào "kỳ đà cản mũi", nên dứt khoát đầu cắm cổ chạy theo hướng ngược .
Những ngày đó, cả cánh đồng tuyết loạn cào cào.
Thẩm Tri Âm và đám linh thú dai như đỉa, hễ gặp mặt là lao choảng . Linh khí cạn thì kiếm chỗ nấp mà hồi sức.
Dưới guồng chiến đấu căng như dây đàn , cô nàng cảm giác như sống những ngày tháng xông pha rèn luyện, cọ xát với đủ thể loại linh thú và tu sĩ ở kiếp .
Trong những trận đụng độ , chuyện đập cho mặt mày sưng vù, bầm tím, gãy dăm ba cái xương sườn là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng cô nàng khả năng tự "bơm máu" cực đỉnh nên hồi phục lẹ lắm.
Tuy nhói xíu, nhưng bù mạng lớn, dăm ba cái sứt sẹo nhằm nhò gì.
So với ông sư phụ lòng sắt đá nhà cô thì mức vẫn còn nhẹ chán. Ít cô từng tẩn tới mức liệt giường mấy tháng trời.