Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 386: Thẩm Mộ Dã và Đại Miu rước họa vào thân

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:50
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Truyền truyền : Thẩm Mộc Cẩn bầy ong rượt chạy trối c.h.ế.t, xém tí nữa biến thành đầu heo.]

[Truyền truyền : Thẩm Mộc Cẩn hôi rình như hố xí.]

[Haha... Bọn tui tỏng hết nha, cơ mà cố diễn nét ngơ ngác, thể để là bọn tui .]

[Suỵt suỵt... Mọi nhỏ to với thôi, giữ bí mật tuyệt đối nhé, là ảnh bước khỏi đây mà hổ đến độ dám ló mặt showbiz nữa thì toang.]

[Tò mò ghê, rốt cuộc cái mùi gì mà tởm lợm hơn cả phân trời?]

[Vốn dĩ cũng ráng nhịn lắm, nhưng câu chốt của thì đúng là sặc sụa. Tội nghiệp thanh niên, vẫn đinh ninh đang giấu kín cơ đấy.]

[Cái khí linh của bí cảnh cũng ranh ma ghê, cơ mà... duyệt! Làm lắm!]

"Hắt xì..."

Thẩm Mộc Cẩn hắt một cái rõ to, bèn lôi mớ giấy lộn xộn trong gian bịt tịt hai lỗ mũi .

"Thẩm tiểu ngũ, chú mày cứ xổm ở đó cái vẹo gì?"

Thẩm Mộ Dã im lìm hé răng nửa lời, nhưng cả hình khẽ run rẩy.

"Thẩm tiểu ngũ, chuồn lẹ , cái xó khỉ ho cò gáy chẳng nấn ná thêm phút nào , thối hoắc."

Thẩm Mộ Dã cất giọng ồm ồm buồn tẻ: "Mấy cứ ."

Thẩm Tri Âm nhón gót rón rén sáp gần, và ...

"Há há há há..."

Cô bé nhịn nổi mà phụt thành tiếng, Thẩm Mộ Dã lườm cho một cái cháy máy. Cô bé sức lấy tay bịt chặt miệng, nhưng nước mắt nước mũi cứ thế giàn giụa, rốt cuộc cũng đành đầu hàng.

"Phụt phụt phụt..."

Thẩm Mộ Dã: "... Thôi bà cô nhỏ cứ toẹt cho xong."

Thẩm Tri Âm: "Xin nghen, nhưng mà nhịn hết nổi há há há..."

Thẩm Mộc Cẩn và Thẩm Tu Nhiên cũng mon men xúm xem thử.

một tràng sặc sụa, vang dội bùng lên: "Há há há... mày... mày chích lúc nào thế . Mẹ ơi, mặt mũi tưng bừng thành cái đầu heo thế , nãy giờ ai nhận nhỉ há há há..."

Cái bản mặt vốn dĩ sáng sủa, bảnh bao của Thẩm Mộ Dã nay sưng vù chà bá bên trái, con mắt cũng híp tịt thành một đường chỉ.

Bên tuy đỡ thê t.h.ả.m hơn, nhưng ngấm nọc độc nên cũng sưng tấy kém.

Bị lật tẩy, cũng chẳng thèm giấu giếm nữa. Mở miệng cất lời mà môi cứ mím chặt , giọng điệu sặc mùi uất ức.

"Chắc tại đ.á.n.h nhiều quá nên năng lượng của ngọc bội hộ cạn kiệt. Lúc mới lũ ong Kim Sí rượt thì , khúc cạn sạch năng lượng bảo vệ, ong chọc cho hai nhát."

Đau thấu tận óc, đau đến mức nước mắt chực trào, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, thốt lên nửa lời kêu la. Đàn ông con trai là thế.

mà... ai dè nọc độc mạnh đến cỡ chứ.

"Cháu nuốt đan giải độc , nhưng nó vẫn từ từ sưng lên."

Thẩm Mộ Dã hậm hực chỉ cái bản mặt sưng vù của .

Thẩm Tri Âm ôm bụng bò lăn bò lết.

"Đan giải độc chỉ trị đa loại độc, còn một thì chỉ cầm cự, trì hoãn thôi. Độc ong Kim Sí hoãn đấy, bằng dọc đường thì mặt cháu thành cái mâm ."

Thẩm Mộ Dã: "Có gì khác biệt ?!"

Thẩm Mộc Cẩn nắc nẻ xong cũng gượng dậy, toan buông lời an ủi thằng em trai xui xẻo, dẫu cũng là m.á.u mủ ruột rà mà.

cái tay giơ lên, kịp hạ xuống vai em thì đập mắt là cái khuôn mặt lợn biến dạng khó đỡ, khiến kìm mà phụt nữa.

"Haha... xin nha, cho xin vài phút tĩnh tâm. Anh thề là cố ý , nhưng cái mặt chú... haha... mập lên cỡ hai vòng, mắt híp tịt chả thấy . Khổ quá, nhịn nổi haha..."

Thẩm Tu Nhiên vốn cố gắng giữ vẻ nghiêm trang, nhưng điệu của Thẩm Mộc Cẩn lây sang, cuối cùng cũng chịu thua, lưng ngất.

Ở những ngóc ngách mà họ chẳng hề , tiếng cũng đang rần rần bùng nổ ở vô vàn ngóc ngách thế giới bên ngoài bí cảnh.

Thẩm Mộ Dã: ...

Phải chăng đây là minh chứng cho việc thế giới chỉ chừa tổn thương cho một ?

Khoan ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-386-tham-mo-da-va-dai-miu-ruoc-hoa-vao-than.html.]

"Đại Miu ?"

Cậu nhớ mang máng Đại Miu cũng chích một phát, rống lên một tràng rõ to cơ mà.

Cái con hổ xui xẻo cũng trang ngọc bội bảo mệnh, nhưng xui rủi thế nào lẽo đẽo theo Thẩm Mộc Cẩn.

Tên bạo chúa khát m.á.u dắt díu Đại Miu gây hấn với đám linh thú khắp bí cảnh, hậu quả là nó cũng ăn đòn lây.

, ngọc bội của nó cũng cạn sạch năng lượng hệt như của Thẩm Mộ Dã, sự tấn công dồn dập của bầy ong Kim Sí, phòng ngự vỡ vụn.

"Đại Miu!"

"Đại Miu ơi, thôi, mi trốn chỗ nào ?"

Bụi cỏ hôi thối rung lên, một cái đuôi to bự màu vàng rực điểm vằn đen thò .

"Trời đất, Đại Miu mi đỉnh thật đấy, dám rúc trong cái đám cỏ còn thúi hơn hố xí lâu đến thế!"

"Chui mau, trò gì ở trong đó đấy, định ngâm cho bám mùi luôn ."

Đại Miu: ... Nói thật lòng thì chả lết chút nào.

, nó cũng rón rén, ngập ngừng đặt từng bước chân ngoài.

Lết khỏi bụi cỏ thối hoắc, mấy và một con hổ trân trân trong hai giây im lặng.

Tiếp theo là một tràng vang dội chấn động đất trời.

"Haha... Hôm nay mấy định cho c.h.ế.t để hốt tài sản thừa kế ? Đại Miu mi... cái m.ô.n.g mi sưng vù như thế ."

Đại Miu chả dám đặt m.ô.n.g xuống, trưng vẻ mặt ảo não sấp, chổng cái m.ô.n.g lên trời.

Thẩm Tri Âm ngó một cái sằng sặc, ngó một cái lăn lộn.

Thẩm Mộ Dã ' em cùng cảnh ngộ' cũng tủm tỉm theo.

chịu chung phận với là thấy vui , vả vết thương của Đại Miu ở ngay vị trí chí mạng - cái mông.

Hai quả m.ô.n.g to chà bá lửa hahaha...

Đại Miu suy sụp , chổng m.ô.n.g lên trời, rúc đầu giấu nhẹm .

tiếng sặc sụa của Thẩm Mộ Dã, nó nín nổi cơn giận, vồ tới tẩn cho một trận tơi tả.

Còn dám tao, tao nông nỗi là vì đứa nào hả!

Thẩm Mộ Dã: "Khoan, đừng đ.á.n.h mặt!"

Một một hổ đ.á.n.h chí chóe nửa buổi, cuối cùng cũng Thẩm Tri Âm đá văng, can ngăn .

Mang theo hai bệnh binh, cả nhóm chuồn khỏi khu vực mọc đầy đám cỏ thối hoắc.

Thẩm Mộc Cẩn kể lể ngọn ngành vụ bầy ong Kim Sí rượt đuổi sống c.h.ế.t cho Thẩm Tri Âm .

"Tụi tính vẫn còn may chán vì thoát , cái đám khốn rắp tâm tóm tụi để uy h.i.ế.p giao báu vật mới là lũ thê t.h.ả.m nhất."

"Thật cháu thừa khu vực đó là sào huyệt của đám ong, vốn dĩ chả mò tới . Ngặt nỗi lũ khốn ép quá đáng, nào là Đảo Quốc, nước Cờ Hoa, còn xen lẫn cả đám của mấy môn phái tu tiên nữa.

Gom góp cũng ngót nghét ba mươi mạng đuổi cùng g.i.ế.c tận tụi cháu. Bí quá hóa liều, tụi cháu đành liều mạng xông thẳng sào huyệt của bọn ong Kim Sí.

Nhờ bùa tàng hình của , thêm phần cẩn trọng, ban đầu tụi cháu cũng chả phát hiện. Đám ong Kim Sí thì rùng rùng kéo rượt đuổi lũ định tóm tụi cháu.

Thế nhưng, trời xui rủi thế nào, tụi cháu lạc tận hang ổ của bọn ong Kim Sí. Người , cơ hội nghìn năm một đấy, mùi mật ong thơm nức mũi tụi cháu mê mẩn cả . Hầu hết bọn ong thợ đều bay nghênh chiến , hậu phương bỏ trống toác. Thế là tụi cháu liều mạng dỡ luôn một cái tổ ong."

"Thế tổ ong ?"

Thẩm Mộ Dã moi từ trong gian một mảng sáp ong siêu to khổng lồ, cao hơn cả . Từng lỗ sáp lục giác to cỡ bàn tay, chứa đầy mật vàng ươm sóng sánh, thôi ứa nước dãi.

Mật ong bình thường thì màu hổ phách, còn loại mang sắc vàng rực rỡ, lấp lánh hệt như vàng nguyên chất.

là một màu sắc mang cảm giác vinh hoa phú quý.

"Cháu cũng nè."

Đưa mảng sáp khổng lồ cho Thẩm Mộc Cẩn, nhóc lôi thêm một mảng nữa .

Lần thì sáp ong màu đỏ vàng, rực rỡ và lấp lánh hơn cả bảo thạch, sáng chói y hệt ánh mặt trời.

Thẩm Tri Âm ngỡ ngàng thốt lên: "Sữa ong chúa! Mấy đứa chui tận tổ của ong chúa hốt đồ luôn á, bảo rượt đuổi trối c.h.ế.t thế !"

 

Loading...