Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 387: Thẩm Ngọc Trúc mang phong thái điền viên
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:51
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mật ong nào cũng tác dụng , dưỡng nhan, nhưng mật của một loài ong đặc biệt sở hữu những công dụng thần kỳ khác biệt.
Ví dụ như đàn ong Thẩm Tri Âm nuôi ở nhà họ Thẩm, do đẳng cấp còn thấp nên hiệu quả của mật thực sự vượt trội. Tuy , bấy nhiêu cũng đủ giúp rạng rỡ, ngủ ngon giấc, công dụng ăn đứt mật ong thông thường.
Mật ong trong bí cảnh thì đẳng cấp cao hơn hẳn, điển hình như bầy ong Kim Sí mà nhóm Thẩm Mộc Cẩn xui xẻo đụng độ.
"Mật ong Kim Sí loại thường tác dụng thanh lọc cơ thể, giải độc và . Khả năng thanh lọc vô cùng mạnh mẽ, thể đào thải bộ độc tố tích tụ trong cơ thể, đưa thể trạng về mức lý tưởng nhất."
Thẩm Mộc Cẩn bất giác nảy một cụm từ: "Cải lão đồng ?"
Thẩm Tri Âm đáp: "Cũng thần kỳ đến mức đó, nhưng trẻ vài tuổi đến chục tuổi là chuyện trong tầm tay."
Trong lúc Thẩm Tri Âm đang giải ngố cho mấy đứa cháu, Khí Linh của bí cảnh cũng đang "tám" chuyện về công dụng của mật ong.
Hí hí... Khí Linh khoái nhất là cái trò khoe khoang mấy món bảo bối .
Thế là lượng cuộc gọi đổ về cho ông Thẩm Khoan bên ngoài càng tăng đột biến.
"Còn về công dụng của sữa ong chúa, đợi lúc nào về sẽ rõ hơn."
Khí Linh của bí cảnh định lanh chanh cướp lời, ánh mắt Thẩm Tri Âm bỗng chốc đanh , sắc lẹm ghim thẳng vô định.
Chỉ một cái liếc mắt thôi, từ Khí Linh cho đến khán giả đang theo dõi livestream đều cảm nhận rõ mồn một luồng áp lực vô hình bức bối.
"Bà cô nhỏ, chuyện gì ?"
Thẩm Tri Âm nhíu mày, đăm đăm hư thêm vài giây: "Không gì, chỉ là cảm giác như ai đó đang lén lút theo dõi chúng . Không lúc nào cũng , chỉ thỉnh thoảng xẹt qua thôi."
Thẩm Mộc Cẩn tự ôm lấy hai cánh tay : "Bà cô nhỏ cũng thấy ? Cháu cứ tưởng hoang tưởng cơ, lắm lúc cảm giác như camera chĩa thẳng mặt ."
Cậu cảnh giác dáo dác quanh: "Bí cảnh lẽ lắp camera thật ? Hay là đứa nào lén gắn thiết theo dõi lên tụi ?"
Thẩm Tu Nhiên buộc nhắc nhở em: "Mọi thiết công nghệ cao đều "tịt ngòi" khi bí cảnh."
Thẩm Tri Âm: "Cảm giác đó biến mất , chúng thôi."
Khí Linh của bí cảnh chuồn lẹ: "Nhạy bén gớm, suýt chút nữa là tóm ."
[Giỏi thật, Âm Âm hình như phát hiện sự tồn tại của Khí Linh , đợt ở cánh đồng tuyết hình như ẻm cũng đ.á.n.h thì .]
[Thảo nào Âm Âm nhà là "trùm cuối" của bí cảnh, cân hết đối thủ.]
[Thẩm Mộc Cẩn mà nhận ?]
[Chắc là bệnh nghề nghiệp đấy, dù ảnh cũng là của công chúng, cực kỳ mẫn cảm với mấy thứ như camera ống kính. Màn livestream bí cảnh khác gì chĩa camera mặt .]
[Haha... Khí Linh hù cho teo buồng trứng ?]
Khí Linh cứng miệng cãi cố: "Tào lao, bổn tọa chỉ là thèm chấp nhặt với đám phàm đó thôi."
[Sữa ong chúa, mau khai mau sữa ong chúa tác dụng thần kỳ gì , chắc chắn là "đỉnh" hơn mật ong thường nhiều .]
Nhiều nóng lòng công dụng của sữa ong chúa, nhưng tiếc là Khí Linh của bí cảnh bận rình mò đối tượng khác mất .
Và thế là ống kính vô tình bắt gặp nhân vật đầu tiên lên sóng – học sinh Thẩm Ngọc Trúc.
Nhìn Thẩm Ngọc Trúc ung dung an cư lập nghiệp, thậm chí còn hì hục khai hoang một mảnh vườn nhỏ để trồng trọt trong thung lũng, Khí Linh của bí cảnh cạn lời tập.
"Cậu định cắm rễ ở đây luôn gì?"
Tò mò quá đỗi, Khí Linh quyết định bám theo cái thanh niên khác một thời gian xem .
Những dấn bí cảnh, ai mà chẳng nhăm nhe đến mấy món bảo bối hiếm khó tìm?
Suy cho cùng, họ đều là tinh các quốc gia "chọn mặt gửi vàng", mang vác trọng trách gom góp báu vật từ bí cảnh về cho đất nước.
Bên ngoài c.h.é.m g.i.ế.c tranh giành sứt đầu mẻ trán, còn Thẩm Ngọc Trúc thì vẽ một khung cảnh đối nghịch.
Từ một chiến trường rực lửa, bỗng chốc hóa thành bức tranh điền viên yên bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-387-tham-ngoc-truc-mang-phong-thai-dien-vien.html.]
Thẩm Ngọc Trúc cặm cụi, tỉ mỉ gieo trồng đủ loại hạt giống rau củ quả bình thường mảnh vườn nhỏ tự vỡ hoang.
Nào là nho, dâu tây, xà lách, cà rốt, cải thảo, khoai tây, ngô...
Mảnh vườn tuy lớn, nhưng mỗi luống quy hoạch trồng một loại rau củ riêng biệt, tươi mơn mởn.
"Sắp tới lúc thu hoạch ."
Thẩm Ngọc Trúc dùng những ngón tay thon dài gẩy nhẹ quả dâu tây đang ửng đỏ, miệng lẩm bẩm.
"Từ lúc gieo hạt đến lúc thu hoạch, đầy một tháng trời, chẳng hề dùng linh khí thúc ép. Đất đai ở đây vi diệu thật."
Lời lẩm bẩm của chẳng khác nào quả b.o.m ném giới chuyên gia nông nghiệp.
Bọn họ vốn chỉ lẳng lặng theo dõi, nhưng đến lúc thì thể yên nữa.
[Cậu cái gì? Đống rau củ gieo trồng một tháng á?!!!]
[Nếu đúng là đầy một tháng, mấy bắp ngô y chang như gieo trồng ba tháng , xà lách gì mà to chà bá ?]
Riêng xà lách thì Thẩm Ngọc Trúc thu hoạch hai lứa , đây là giống lớn nhanh nhất.
[Vãi chưởng, cây cải thảo nếu còn tưởng là đồ ngọc chạm trổ tinh xảo cơ, như một tác phẩm nghệ thuật.]
[Á á á... Mấy trái cà chua đỏ đen như những viên hồng ngọc lấp lánh, mê hồn! Rốt cuộc là do hạt giống do đất đai thần thánh ?]
[Có ai nảy ý nghĩ giống ? Nếu "bưng" hết đất trong bí cảnh về, thề sẽ bỏ phố về quê trồng trọt giàu!]
[Trời ơi, tự dưng m.á.u nông dân trong sôi sục, cày cuốc trồng trọt ghê gớm, nhưng khốn nỗi thiếu mất đống đất trong bí cảnh.]
[Cười ngất... Cho hỏi hề tí hứng thú nào với dăm ba cái bảo vật kinh thiên động địa trong bí cảnh, nhưng thèm rỏ dãi đống đất trong đó thì coi là dở ?]
[Hồi nãy còn khẩy cái vị đại gia cùng bầy sói đào bới đất đai trong bí cảnh, hóa mới là kẻ ngốc nghếch.]
Như thấu hiểu nỗi lòng của khán giả bên ngoài, Thẩm Ngọc Trúc thoăn thoắt dùng chiếc rổ đan bằng dây leo hái xà lách, tiện tay vặt luôn mớ cà chua chín mọng.
Hình ảnh nhẩn nha thu hoạch rau củ, chẳng hề chút kịch tính bạo lực nào, thế mà khiến cứ dán mắt xem mãi thôi.
Ngay cả Khí Linh của bí cảnh cũng dùng chân gãi gãi tai, chằm chằm theo dõi thêm một lúc, nán thêm chút nữa.
Vi diệu thật sự!
Mười búp xà lách xếp chật cứng chiếc rổ. Cậu dùng kéo cắt xoẹt những trái cà chua to cỡ quả táo, màu sắc bắt mắt, hình dáng tròn trịa, cẩn thận đặt lên lớp xà lách.
Nhìn thôi cũng thấy mướt mắt, xả stress cực kỳ.
Gom đủ đồ, Thẩm Ngọc Trúc xách rổ về hang động.
Đó là nơi trú ngụ của một con thỏ siêu to khổng lồ mà vô tình phát hiện .
Hôm trời đổ mưa tầm tã, ướt sũng như chuột lột, tình cờ mò cái hang thì thấy một con thỏ lông dài đang ngáy o o bên trong. Kích thước của nó lớn hơn gấp nhiều .
Con thỏ lông dài hề tỏ hung hãn. Nhờ sự tương đồng mạnh mẽ với hệ mộc, con thỏ nhường cho một góc nhỏ để nương tránh mưa.
Sau đó, nhận thấy nơi khá an , bóng dáng dã thú ăn thịt cỡ bự, con thỏ là bá chủ "hiền lành" nhất trong thung lũng nhỏ , nên quyết định cắm chốt ở đây luôn.
Mỗi ngày đều chia cho con thỏ một ít thức ăn, xem như tiền thuê trọ.
Chẳng hạn như mớ rau củ tươi rói tự tay vun trồng.
Ngay lúc , mang năm búp xà lách và mười quả cà chua đưa cho con thỏ.
"Hôm nay chỉ thu hoạch chừng thôi, cà chua sai trĩu quả, mai chắc sẽ nhiều hơn để ăn, dâu tây cũng sắp chín ..."
"Thỏ bự ơi, hôm nay mi ị đúng ? Nhớ vườn rau mà "giải quyết nỗi buồn" đấy nhé."
[Cứu mạng, cái điệu bộ nghiêm túc dặn dò con thỏ khổng lồ vệ sinh của đáng yêu xỉu!]