Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 393: Dị Hỏa Thanh Liên Diễm
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:11:57
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nguyên nhân mụ Tam trưởng lão tay sát hại con gái Nhị trưởng lão cũng đơn giản thôi, chỉ vì thèm khát một món bảo bối mà Nhị trưởng lão tặng cho con gái. Mụ lân la mượn nên nảy sinh dã tâm g.i.ế.c cướp của.
Bản tính mụ Tam trưởng lão tàn độc và biến thái đến rợn . Mụ phanh thây con gái Nhị trưởng lão phân bón hoa, thậm chí còn trơ trẽn đem một chậu hoa Huyết Nhung nở đỏ rực tặng cho Nhị trưởng lão, mà đáy chậu hoa chính là hộp sọ của đứa con gái đáng thương."
Giọng Thẩm Mộc Cẩn pha lẫn sự ghê tởm: "Cái thứ biến thái thuộc giống loài gì trời, mấy bên phái Bắc Cốc chơi bời trùng độc, lòng ai cũng dơ bẩn thế ?"
"Câm mồm!"
Một giọng giận dữ gầm lên, kéo theo đó là một sợi roi dài, đen ngòm như kết từ xương cốt vút xé gió quất thẳng về phía họ.
Ngọn roi mang theo cơn thịnh nộ ngùn ngụt của chủ nhân, uy lực sắc lẹm x.é to.ạc gian.
Thẩm Tri Âm nhẹ nhàng nâng bàn tay nhỏ bé lên, một lớp mai rùa ảo ảnh hiện cản , khiến sợi roi thể nhích thêm nửa phân.
Một phụ nữ cũng ngự kiếm xuất hiện mặt họ. Mụ vận đồ đen tuyền, khuôn mặt vốn kiều diễm giờ phút méo mó khó coi, đôi mắt tựa rắn độc trừng trừng nhóm Thẩm Tri Âm như xé xác nuốt chửng.
Thẩm Tri Âm nhướn mày khiêu khích: "Ây da, Tam trưởng lão phái Bắc Cốc đây ?"
Thẩm Mộc Cẩn hùa theo: "Bà cô nhỏ ơi, chẳng bẩu mụ Tam trưởng lão phái Bắc Cốc là một lão bà cả trăm tuổi ? Cái mặt chắc mụ xài mặt nạ da ?"
Khuôn mặt phụ nữ càng thêm vặn vẹo: "Bọn mày chán sống !"
Bí mật mụ cất công che đậy bao năm nay, nào ngờ phanh phui trần trụi trong cảnh thế .
Mụ Tam trưởng lão lôi một cây sáo dài kề lên môi thổi, tức thì mấy con bướm và côn trùng bay sặc sỡ lao vút về phía họ.
"Bướm Dệt Mộng... , gọi là Bướm Ảo Ảnh mới đúng. Mấy vụ án mạng do Bướm Dệt Mộng gây dạo chắc chắn do mụ nhúng tay , đồ Cổ Bà?"
Bướm Dệt Mộng một khi hóa cổ, hy sinh hàng trăm con mới luyện một con Bướm Ảo Ảnh.
Bên cạnh mụ Tam trưởng lão tận tám con Bướm Ảo Ảnh, đồng nghĩa với việc ít nhất tám trăm mạng vô tội trở thành vật tế thần cho tham vọng của mụ.
Khóe môi mụ Tam trưởng lão nở một nụ quỷ dị: "Mày cũng hàng đấy, thì chuẩn tinh thần nếm thử mùi vị của Luyện Ngục Ảo Cảnh ."
Dưới tác động đồng loạt của tám con Bướm Ảo Ảnh, dù nhóm phòng đến , khung cảnh xung quanh vẫn biến đổi chóng mặt.
Luyện Ngục, tên là đủ hiểu nó nét tương đồng với Địa Ngục.
khác ở chỗ Địa Ngục quỷ sai thiết lập trật tự, còn Luyện Ngục Ảo Cảnh của Bướm Ảo Ảnh thì chỉ ma quỷ tràn ngập.
Chúng như bầy thiêu lao tới c.ắ.n xé Thẩm Tri Âm, đôi mắt hằn học đầy sát khí, thèm khát m.á.u thịt, tựa như xé xác nuốt trọn cô.
Ảo cảnh do Bướm Ảo Ảnh tạo chân thực đến rợn , nỗi đau khi c.ắ.n xé là thật. Người rơi ảo cảnh , kẻ thì c.h.ế.t ngất vì hoảng loạn, kẻ thì c.h.ế.t gục vì đau đớn, hoặc kiệt sức mà c.h.ế.t vì mải mê chiến đấu với ma quỷ.
Dù mười mươi thứ chỉ là ảo giác, nhưng nếu tìm cách phá vỡ, nạn nhân sẽ buộc chiến đấu ngừng nghỉ, bởi cơn đau dội lên là hàng thật giá thật.
Thẩm Tri Âm nhíu mày. Cô thể dây dưa trong ảo cảnh quá lâu. Cô thì dư sức "chơi tới bến" với đám ma quỷ , nhưng mấy đứa cháu của cô thì kham nổi.
Bởi , Thẩm Tri Âm chọn cách xách kiếm điên cuồng c.h.é.m g.i.ế.c.
Cô nhóc đan hai tay bắt quyết, một đốm lửa xanh rực rỡ bùng lên từ sâu thẳm linh hồn cô.
Kế đó, một đóa hoa sen xanh biếc từ từ lơ lửng thoát từ linh đài.
Nhìn kỹ, đóa hoa sen thực chất là một ngọn lửa màu xanh lam.
Đây chính là bản mệnh dị hỏa Thanh Liên Diễm của cô, nhưng cô hiếm khi dùng nó vũ khí tấn công, thường chỉ đem xài khi luyện đan mà thôi.
Ngọn lửa là phương thức tấn công tính sát thương diện rộng.
Lũ ma quỷ vốn đang lao tới tấp về phía cô, nay sức nóng thiêu đốt của ngọn lửa xanh lam, đều gào thét t.h.ả.m thiết tan biến.
Mụ Tam trưởng lão phái Bắc Cốc vốn đang đắc ý khi thấy nhóm nhà họ Thẩm sa bẫy ảo cảnh.
"Thiên tài cái gì chứ, cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Chỉ mụ, Liễu Yên mới là bậc thiên tài chân chính.
Mụ lăm lăm thanh chủy thủ tẩm độc bay tới, định bụng "một mẻ hốt trọn" đám .
Người dân Lam Châu theo dõi livestream bí cảnh lòng nóng như lửa đốt.
[Chuyện gì thế , họ cứ đực thế?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-393-di-hoa-thanh-lien-diem.html.]
[Hình như là do mấy con bướm , Âm Âm bẩu chúng là Bướm Ảo Ảnh, chắc là dính bẫy ảo giác ?]
[Thôi xong, mau tỉnh chứ, mụ ác phụ đang lao tới kìa.]
[Mẹ nó, hận thể lao màn hình xé xác mụ đàn bà thâm độc đó, bao chuyện ác tày trời mà pháp luật tóm mụ , t.ử hình, nhất định t.ử hình!]
[Thôi bớt ảo tưởng , cái cô bé Thẩm Tri Âm mạnh thế còn dính chưởng, thường như chúng mà bắt mụ .]
[Tỉnh mau !!!]
Liễu Yên sáp gần Thẩm Tri Âm, đôi mắt hằn lên sự phấn khích bệnh hoạn.
"C.h.ế.t , tất cả tụi mày xuống địa ngục hết há há há..."
Mụ giơ cao thanh chủy thủ, chuẩn đ.â.m xuống. Thế nhưng, giây tiếp theo, một ngọn lửa xanh biếc bùng lên từ Thẩm Tri Âm.
Tuy ngọn lửa trông vẻ yếu ớt, nhưng đồng t.ử Liễu Yên bỗng co rút. Chỉ cần chạm nhẹ ngọn lửa, ngón tay mụ lập tức thiêu cháy trơ xương.
Đã thế, ngọn lửa xanh lam còn lan nhanh khắp cơ thể mụ.
"Á á á..."
Cơn đau rát xé ruột xé gan khiến Liễu Yên lộn nhào khỏi thanh phi kiếm, rơi tự do từ độ cao hơn trăm mét. Ở độ cao , một bình thường rớt xuống chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.
Dù Liễu Yên là tu sĩ Trúc Cơ, cú ngã tuy lấy mạng mụ, nhưng tiếng xương gãy rắc rắc vang lên rợn cả .
Chỉ thôi thấy đau đớn thấu xương.
Tuy nhiên, cái sự đau đớn khi gãy xương do rơi từ cao xuống vẫn là nghĩa lý gì so với nỗi thống khổ ngọn lửa xanh thiêu đốt.
"Á á á á á!!!"
Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang vọng cả một góc trời, thôi cũng đủ sởn gai ốc.
Liễu Yên đau đớn lăn lộn mặt đất, cố dập tắt ngọn lửa xanh bám .
đây là dị hỏa, lọt top mười dị hỏa uy lực nhất, thể dễ dàng dập tắt cơ chứ.
Đám Bướm Ảo Ảnh lượn lờ quanh Thẩm Tri Âm và cũng xui xẻo dính ngọn lửa xanh. Chỉ cần một tia lửa nhỏ xíu thôi cũng đủ thiêu rụi chúng thành tro bụi.
Linh thú hệ ảo giác tuy sở hữu khả năng dệt mộng xuất thần, nhưng mắc chung một khuyết điểm chí mạng: sinh mệnh cực kỳ mỏng manh.
Bọn Bướm Ảo Ảnh lửa bén cháy vùng vẫy trong tuyệt vọng. Với hình nhỏ bé của chúng, chỉ chớp mắt hóa thành tro tàn, gió thổi bay chẳng còn vết tích.
Bọn Bướm Ảo Ảnh vơi dần, may mắn thoát nạn cũng ba chân bốn cẳng tháo chạy tán loạn. Thiếu kẻ điều khiển, ảo cảnh chúng dệt nên tự khắc sụp đổ.
Ngay khi ảo cảnh tan biến, Thẩm Mộ Dã và Thẩm Mộc Cẩn cũng mất thăng bằng, rơi tự do từ thanh phi kiếm xuống.
"Á! Bà cô nhỏ cứu cháu với!"
Thẩm Tri Âm ngự thanh kiếm gỗ đào lao vút xuống, mỗi tay tóm gọn cổ áo một đứa cháu, đưa cả hai đáp xuống đất an .
"Sợ c.h.ế.t khiếp mất, tưởng hôm nay chầu Diêm Vương chứ. Cái ảo cảnh quái quỷ gì , mấy cái thứ gớm ghiếc đớp một cái mà đau đớn đến xuất hồn luôn."
Khuôn mặt Thẩm Mộc Cẩn trắng bệch, nỗi sợ hãi vẫn còn in hằn.
Giờ nhớ , vẫn cảm nhận rõ sự đau đớn như da thịt xé toạc, xương cốt nghiền nát nơi cổ tay.
Tay bất giác co giật.
Ngoại trừ Thẩm Tu Nam đang hôn mê, những khác cũng thê t.h.ả.m kém.
Thẩm Tri Âm giải thích: "Bản chất ảo cảnh là thế, cảm giác đau đớn chân thực. Trừ phi phá giải ảo cảnh, nếu sẽ chẳng đường thoái lui."
"Vậy ảo cảnh phá vỡ kiểu gì?"
Thẩm Tri Âm chỉ tay về phía "khúc than cháy đen" đang thoi thóp thở hắt : "Bướm Ảo Ảnh và chủ nhân của chúng dùng hỏa thiêu rụi ."
Cô thu hồi ngọn lửa xanh lam Liễu Yên.
Mấy em nhà họ Thẩm trố mắt "khúc than": "Đây là mụ Tam trưởng lão phái Bắc Cốc biến thái kiêu ngạo đó ?!"