Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 397: Nhãn cầu cua đất
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:12:02
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu cắm trại rực sáng ánh lửa, tiếng xèo xèo của nhện nướng vang lên.
Những con nhện đen sì, to đùng, chỉ thoáng qua khiến nổi hết da gà.
Nhiều lấy trái cây và thịt động vật từ gian trữ vật chuẩn bữa ăn, nhất quyết cự tuyệt món ăn "hạng nặng" . Đời nào họ xơi lũ nhện gớm ghiếc !
Thẩm Tri Âm lẩm bẩm chê bai: Mấy thưởng thức mỹ vị của loại nhện .
Chẳng bao lâu , một mùi thơm nức mũi, thể cưỡng tỏa từ những con nhện khổng lồ.
Thẩm Tu Nhiên và Thẩm Ngọc Trúc là hai "đầu bếp" phụ trách nướng nhện. Cả hai cũng khỏi ngỡ ngàng khi ngửi thấy mùi hương .
"Thơm quá ."
Một mùi hương khó tả thành lời, thậm chí còn hấp dẫn hơn cả món thịt thỏ nướng tẩm ướp công phu đằng .
Mà con nhện chẳng cần nêm nếm thêm bất kỳ gia vị nào.
Khi nhện chín, Thẩm Tri Âm nhanh nhẹn bẻ đôi lớp vỏ ngoài của chiếc chân nhện, để lộ phần thịt trắng nõn nà bên trong.
Nếu bỏ qua màu sắc lớp vỏ, chiếc chân nhện trông hệt như chân cua hoàng đế, dài dày thịt.
Thịt chân nhện thậm chí còn trắng trẻo, nuột nà hơn cả thịt cua.
"Ực..."
Mùi hương ngào ngạt khiến Thẩm Mộ Dã thèm đến nhỏ dãi.
Thẩm Tri Âm đắc ý : "Thịt của loài Nhện Đen Sáu Mắt là nhất mỹ vị đấy. Chẳng cần thêm mắm dặm muối, dù là nướng, hấp luộc đều ngon bá cháy."
Ở đại lục tu chân kiếp , Kiếm tu ngoài khả năng chiến đấu thượng thừa thì kỹ năng sống coi như bằng , đích thị là những kẻ cuồng chiến đấu nghèo rớt mồng tơi thiếu kiến thức sinh hoạt trầm trọng.
Kiếm tu quanh năm suốt tháng chỉ nhai Tích Cốc Đan.
Vì họ chăm chỉ luyện tập đến mức thời gian ăn uống ?
Không, chỉ đơn giản là vì... nghèo.
Tích Cốc Đan giá bèo, một viên nhai no cả tuần, tiết kiệm bao nhiêu tiền!
Thêm một lý do nữa là... đồ ăn họ tự nấu tởm lợm đến mức nôn mửa.
những nguyên liệu tự nhiên ngon tuyệt hảo, dù rơi tay Kiếm tu thì vẫn giữ hương vị thơm ngon khó cưỡng.
Nhện Đen Sáu Mắt chính là một ví dụ điển hình.
Ở đại lục , Nhện Đen Sáu Mắt xém chút nữa săn lùng đến tuyệt chủng, vì đó là món khoái khẩu của đám Kiếm tu.
Bản cô bé cũng ghiền món .
Kiếp mải mê tu luyện, chẳng thời gian thưởng thức món ngon vật lạ, Nhện Đen Sáu Mắt chính là món ăn đàng hoàng và ngon nhất mà cô từng nếm thử.
Nhìn Thẩm Tri Âm ăn uống ngon lành, mùi thơm ngừng tra tấn khứu giác!
Đám đang lúi húi nướng thịt bỗng thấy miếng thịt tay nhạt nhẽo hẳn .
Thẩm Mộ Dã là tiên phong c.ắ.n thử miếng chân nhện đầu tiên.
Chỉ một miếng, ánh mắt lập tức sáng rực lên.
"Ngon, ngon bá cháy bọ chét!"
Những khác thấy liền nghĩ bụng: Có chuột bạch , tụi dại gì thử...
Thế là ngọn lửa nổi lên khắp nơi, xúm nướng nhện khổng lồ.
Ngay cả mấy đội nước ngoài tham chiến cũng mùi thơm dụ dỗ, vài giây chần chừ cũng lao cuộc thi nướng nhện.
Cuối cùng, ai nấy đều cắm cúi ăn ngấu nghiến, chẳng còn thấy bóng dáng của sự ghê tởm ban đầu.
Thẩm Mộc Cẩn thì xoay lưng , gặm chân nhện tự kỷ ám thị: Chỉ cần thấy xác con nhện, thì cái thứ đang ăn chính là chân cua.
"Ưm..."
Thẩm Tu Nam lơ mơ tỉnh , đ.á.n.h thức bởi mùi hương nức mũi. Vừa hé mắt, một thứ gì đó thơm lừng đưa sát miệng .
Thẩm Tri Âm xiên một quả nhãn cầu nhện, ân cần đút cho .
"Cháu thứ hai chắc đói lả , mau ăn chút gì lót ."
Thẩm Tu Nam theo phản xạ há miệng c.ắ.n một miếng, cảm giác dai giòn sần sật, tỏa hương vị thịt đậm đà, ngon tuyệt cú mèo.
Nhóp nhép xong ba cái 'viên thịt', Thẩm Tu Nam mới dần tỉnh táo , ngơ ngác bà cô nhỏ mặt.
"Cháu cứ ngỡ sẽ bao giờ gặp nữa."
Nghĩ mà xem, khó khăn lắm mới thoát khỏi hòn đảo đó, ai dè thò mặt một đám quây đ.á.n.h tơi bời.
Thẩm Mộ Dã hớn hở khoe: "Anh hai yên tâm, tụi em báo thù cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-397-nhan-cau-cua-dat.html.]
Thẩm Mộc Cẩn hùa theo: " đó, hai xui xẻo ghê, lúc đó chịu b.ắ.n pháo hiệu cầu cứu?"
Thẩm Tu Nam thở dài thườn thượt, tường thuật hành trình bí cảnh của .
"Anh định xài pháo hiệu ngay lúc ở đảo, ngặt nỗi con cua khổng lồ nẫng mất tiêu ."
Mấy em nhà họ Thẩm đồng thanh: ... Khẳng định một nữa, hai quá nhọ!
"Sao xa thế?"
Thẩm Tu Nam nhíu mày khó hiểu mấy ông em của , ai nấy đều dạt cách tới hai mét.
Mấy em nhà họ Thẩm mặt mày kỳ cục, lấm lét cái khay tay Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tu Nam cũng nương theo ánh mắt đó xuống.
Một viên tròn vo, nhẵn bóng như hòn bi ve, thoạt cũng bắt mắt phết.
"Cái gì thế ạ?"
Thẩm Tri Âm tỉnh bơ đáp: "Thứ cháu mới xơi đấy."
Thẩm Tu Nam linh tính chuyện chẳng lành: "Rốt cuộc là cái gì cơ?"
Thẩm Tri Âm chỉ ngón tay nhỏ nhắn về phía con nhện khổng lồ chỏng gọng đằng : "Nhãn cầu của loài cua cạn đấy."
Thẩm Tu Nam: ...
Cái tên "cua cạn" mỹ miều thật đấy, nếu do thần kinh thép, chắc nãy giờ nôn thốc nôn tháo !
Thẩm Tri Âm bĩu môi hờn dỗi: "Nói xem ngon nào? Thứ công dụng sáng mắt tuyệt vời lắm đấy, ăn nhiều còn trị cả cận thị nữa cơ, bảo bối hiếm mà mấy cứ chê ỏng chê eo."
"Thế bà cô nhỏ tự ăn ?" Giọng Thẩm Mộc Cẩn vang lên đều đều, đầy ẩn ý.
Thẩm Tri Âm lý sự cùn: "Thị lực của đỉnh thế , cần gì sáng mắt nữa!"
Thẩm Tu Nam: "... Thế tọng cho cháu."
"Để thì uổng quá, mấy chỉ chăm chăm gặm chân nhện, chả ai chịu đụng đũa cái nhãn cầu . Mà đây mới chính là phần giá trị y d.ư.ợ.c cao nhất của con nhện đấy."
Thẩm Tu Nam: Hóa thấy chê nên mới nhét cho thằng cháu còn đang mơ màng xơi đúng .
"Cô Thẩm, thứ thật sự chữa cận thị và sáng mắt ?"
Đường Tứ xán tò mò hỏi.
Thẩm Tri Âm gật đầu khẳng định: "Thật 100%. Hỏi thật nhé, nếu đây là mắt nhện, chỉ giới thiệu công dụng và hương vị thì mấy chịu ăn ?"
Dĩ nhiên là .
Nghe , mới vỡ lẽ con nhện là vàng ngọc.
Thế là đống xác nhện bỗng chốc trở thành món hàng hot, ai nấy đều lao tranh giành.
Ngay cả mấy thế lực nước ngoài, khi xơi xong thịt nhện và công dụng thần kỳ của nhãn cầu, cũng rục rịch gom xác nhện khổng lồ.
Tuy nhiên, túi gian của họ hạn, ưu tiên chừa chỗ cho những báu vật xịn xò thực sự.
Thịt nhện tuy ngon tuyệt đỉnh, nhưng chẳng thêm công năng đặc biệt nào.
Thế nên họ chỉ đành chặt lấy phần chân và móc nhãn cầu nhện nhét túi lớn.
Thịt linh thú khó hỏng, để vài ngày chẳng hề hấn gì. Hơn nữa, những chiếc balo họ mang theo đều là hàng thiết kế đặc biệt của quốc gia, tích hợp chức năng bảo quản độ tươi.
Riêng nhóm Lam Châu thì chơi lớn hơn, bê nguyên cả xác nhện về.
Đường Tứ đặc biệt chú ý đến những sợi tơ nhện: "Cô Thẩm, mớ tơ nhện xài ?"
Thẩm Tri Âm gật đầu đáp: "Có chứ, xài vũ khí ngon ơ. Tơ dính siêu cấp, nọc độc phá giải thì hễ dính là khỏi hòng thoát ."
Đường Tứ và sáng rực hai mắt: "Tuyệt, thứ chế tạo thành bẫy rập s.ú.n.g b.ắ.n lưới thì hết sẩy."
Họ bắt đầu suy luận: "Sợi tơ tẩm độc, tuy mất độ kết dính nhưng dẻo dai vô cùng. thử dùng d.a.o găm rạch mà đứt, lửa đốt cũng cháy."
"Gom hết, gom hết , vơ vét sạch sẽ mấy tấm mạng rớt đất luôn."
Với tinh thần " để lọt lưới bất cứ thứ gì", họ cặm cụi thu dọn sạch sành sanh đống tơ nhện vương vãi đất.
Đám ngoại quốc chắc hẳn cũng lờ mờ nhận công dụng của mạng nhện, bèn tranh thủ nhặt nhạnh trượt phát nào.
Ngay cả tơ nhện giấu trong bụng những con nhện bự chảng cũng tha. Họ sẵn sàng mổ phanh bụng nhện để moi cho bằng tuyến tơ.
Sau phi vụ thu thập nhện, cả đoàn rồng rắn lên đường.
Nhờ phát hiện "thể chất cá chép đen" của Thẩm Mộc Cẩn, Đường Tứ dứt khoát đẩy lên mở đường.
Mạo hiểm thì mạo hiểm thật, nhưng thành quả thu về cũng tỷ lệ thuận! So với việc mò mẫm vô định trong bí cảnh mà chẳng thu hoạch bao nhiêu, cách hiệu quả hơn gấp vạn !