Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 399: Hóa xanh lè xanh lét

Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:12:04
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám t.ử thuộc các môn phái đành chuồn mất tăm trong tủi hổ.

Trước lúc , bọn chúng còn lén lút liếc mớ bùa chú sạp của Thẩm Tri Âm. Công dụng thực sự thần kỳ như lời đồn nhỉ? Khát khao thử lắm nhưng sĩ diện cho phép bọn chúng ngửa tay xin xỏ.

Đặc biệt là khi chứng kiến cảnh những nước ngoài cũng xúm đen xúm đỏ đổi bùa, bọn chúng càng thêm phần ngậm ngùi, chua xót.

Chất lượng của bùa hạ nhiệt nhất trí bầu chọn là "đỉnh của chóp".

Những kẻ lề mề đến , tin bùa hạ nhiệt bán thì bùa cháy hàng từ đời nào. Họ chỉ vò đầu bứt tai tiếc nuối: giá như nhanh chân hơn chút nữa!

Thẩm Tri Âm và mấy đứa cháu nhanh nhẹn thu dọn sạp hàng, chuồn lẹ.

Dĩ nhiên, đội của Cục Quản lý Đặc biệt cũng bám gót theo sát.

"Mấy lá bùa hạ nhiệt chỉ trụ ở vòng ngoài núi lửa thôi, tiến sâu hơn thì vô phương."

Cô nhóc lôi một lọ đan dược.

"Đây là Ngưng Sương Đan, xơi một viên là dư sức chịu đựng cái nóng đổ lửa ở sâu bên trong tận năm ngày. Nếu các tham vọng săn tìm linh hỏa xịn xò thì đây là "bảo bối" thể thiếu. nguyên liệu hạn, chỉ thể chia cho các 9 viên thôi."

"Thế là quá đủ !" Giọng Đường Tứ run run vì kích động.

"Thật sự quá nhiều , vô cùng ơn sự hậu thuẫn của cô Thẩm. Chuyến bí cảnh , chiến lợi phẩm thu , sẽ xin cấp đặc cách cho cô ưu tiên chọn lựa, món nào cô chấm chúng sẽ cất riêng cho cô."

Thẩm Tri Âm gật đầu, giao lọ đan d.ư.ợ.c cho họ, cùng mấy đứa cháu rẽ sang một ngả khác.

Khu vực núi lửa rộng lớn thế , chắc mẩm hàng tá linh hỏa đang ẩn náu. tóm thì nhờ bản lĩnh của từng .

Mục tiêu của Thẩm Tri Âm dăm ba cái linh hỏa cỏn con, mà là ngọn dị hỏa độc nhất vô nhị đang ngự trị trong ngọn núi lửa .

, ngay từ khoảnh khắc đặt chân đến đây, cô đ.á.n.h thấy mùi của dị hỏa.

Sau khi nuốt Ngưng Sương Đan, nhóm lập tức tiến thẳng vùng lõi.

Giữa các loại dị hỏa luôn tồn tại một mối liên kết đặc biệt, Thanh Liên Diễm trong Thẩm Tri Âm khả năng dò sóng năng lượng của các dị hỏa khác.

Nói trắng thì đây là "tiếng gọi của chiếc bụng đói". Dị hỏa thể "ăn thịt" lẫn để nâng cấp sức mạnh. Kẻ nào mạnh hơn sẽ tàn sát và nuốt chửng kẻ yếu hơn.

Lần theo "bản đồ" của Thanh Liên Diễm, họ dừng chân một... ngọn núi lửa "mini".

So với những ngọn núi lửa sừng sững xung quanh, ngọn núi trông cứ như một cục đất nung, phèn đến mức khó tin.

Nếu nhờ Thanh Liên Diễm "chỉ điểm", chắc mười mươi chẳng ai thèm ngó ngàng đến cái ngọn núi lửa phèn chua .

"Là chỗ ? chỗ nóng rát như mấy chỗ , dị hỏa thì nhiệt độ cao ngất ngưởng chứ?"

Vấn đề nan giải bây giờ là tìm đường xuống ngọn núi lửa bằng cách nào?

Đến cả Thanh Liên Diễm cũng chỉ "đánh " sự hiện diện của dị hỏa, còn cái cửa hang chui thì tịt ngòi.

Thẩm Tri Âm chuyển ánh sang Thẩm Mộc Cẩn.

Đang mải mê gặm dưa hấu, Thẩm Mộc Cẩn bỗng chằm chằm thì ngớ . Cắn thêm hai miếng nữa mới nhận ánh mắt đều đang đổ dồn .

Thẩm Mộc Cẩn: ...

Trời ơi, bắt thóp cũng thôi chứ! Đừng "vắt cổ chày nước" mỗi chứ!

"Bà cô nhỏ, cháu tiên phong ."

Dù thừa nhận đỏ rinh đồ xịn, nhưng cái nhịp đập con tim nó chịu nổi "bữa tiệc" hồi hộp .

Thẩm Tri Âm chu đáo cột một sợi dây quanh : "An tâm , mất tích mà lo, bà cô nhỏ bảo kê cháu tới cùng."

Khóe miệng Thẩm Mộc Cẩn giật giật, lầm bầm cam chịu bước lên .

Sau một vòng dạo quanh ngọn núi lửa, bỗng hụt chân "á" một tiếng rớt tọt xuống .

Thẩm Tri Âm siết chặt sợi dây, lôi cổ lên.

Chạm đất mà Thẩm Mộc Cẩn vẫn hồn cú rơi tự do, tim đập thình thịch như rớt ngoài.

"Hú vía, tui nặng nề gì cho cam, sập cả nền đất thế ."

Thẩm Mộ Dã bò toài , ngó xuống cái hố: "Hình như là một đường hầm đó bà cô nhỏ."

"Có nên nhảy xuống xem thử ?"

Thì tất nhiên là nhảy .

"Uis... Đường hầm sáng sủa phết."

Chẳng vách đá dính thứ gì mà lấp lánh rọi sáng rực cả đoạn đường hầm, trông cũng... mắt phết?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-399-hoa-xanh-le-xanh-let.html.]

"Khoan... Mấy cái đống phía là... xương cốt ?"

Thẩm Ngọc Trúc quan sát: "Cả xương thú lẫn xương đều ."

Càng mớ ánh sáng lấp lánh vách đá, Thẩm Tri Âm càng thấy điềm chẳng lành.

"Nguy to , chạy mau, là Trùng Huỳnh Diễm!"

Năm em nhà họ Thẩm cực kỳ lời, kể cả Thẩm Tu Nam đang thương tích đầy cũng cả và út xốc nách, vắt chân lên cổ mà chạy.

Nhóm , thêm con Đại Miu và chú sói con, tạo thành một đội chạy thục mạng rầm rộ, tiện chân đạp nát vụn cơ man nào là xương cốt đất.

"Xin , xin nhé, chúng cố ý ."

"Á á á! Bà cô nhỏ ơi, cái lớp phòng ngự chẳng xi nhê gì với mấy con ! Cháu c.ắ.n , đau rát gì sất, nhưng cháu sắp ngỏm vì trúng độc !"

Đang mải miết chạy thì tiếng la thất thanh của nhóm Thẩm Mộc Cẩn vang lên.

Đám Trùng Huỳnh Diễm đông như kiến cỏ, chạy ngả nào cũng chúng bâu như thiêu .

Thẩm Mộc Cẩn đập phủi lũ Trùng Huỳnh Diễm bám , la lối om sòm.

"Toang , toang thật , bà cô nhỏ ơi, khi nào tụi cũng hóa thành đống xương xẩu . Cháu , xí lắm!"

Thẩm Mộ Dã thều thào: "Hình như... hình như em cạn kiệt sức lực , em sắp 'ngủ củ tỏi' ."

Thẩm Tri Âm giải thích: "Không ngỏm , cái lũ Trùng Huỳnh Diễm chuyên hút linh lực. Có chút độc thật nhưng đoạt mạng. Đống xương xẩu là do chủ nhân của chúng c.h.ế.t dí ở đây lâu quá, thịt rữa thành tro bụi hết , khi thủ phạm thực sự là cái ngọn dị hỏa đấy."

Năm em họ Thẩm: "???"

"Vậy tụi còn cắm đầu chạy gì nữa?"

Khuôn mặt Thẩm Tri Âm sa sầm , hầm hầm tức giận.

"Tại vì nọc độc của cái bọn ranh con dơ bẩn lắm, còn "miễn nhiễm" với rào cản phòng ngự. Trọng điểm là, nếu vắt chân lên cổ mà chạy, lúc mò dị hỏa thì lấy linh lực mà nghênh chiến!"

Nghe tin bỏ mạng, cả đám thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng ngàn cân.

Thế nhưng, sự an tâm dường như sớm mạn.

Cái sự dơ bẩn của nọc độc Trùng Huỳnh Diễm rốt cuộc "tuyệt diệu" đến mức nào?

Sau khi thoát khỏi bầy Trùng Huỳnh Diễm, chạy đến một nơi tối thui như mực, cả đám mệt bở tai bệt xuống nghỉ ngơi. Ngẩng đầu lên, ai nấy đều trợn tròn mắt khi thấy khuôn mặt những bên cạnh.

"Khoan, ai đấy? Sao mặt mũi phát sáng xanh lè xanh lét thế !!!"

Nhìn gương mặt phát sáng của đối diện, Thẩm Mộc Cẩn phát tiếng gào thét chói tai.

Thẩm Mộ Dã cũng gào lên một tràng rõ to: "Đại Miu, Đại Miu mày đổi tông sang xanh lục phát sáng thế !"

Mặt Thẩm Tri Âm bí xị.

Cô cũng chung phận hẩm hiu.

Dù tu vi cao ngất ngưởng cũng "bó tay" cái đám sâu bọ " game" . Cũng may nọc độc của chúng tuy oái oăm nhưng c.h.ế.t , cùng lắm là hút cạn linh khí. Cứ thiền tịnh tâm thì linh khí sẽ đầy thôi.

vác cái bản mặt xanh lè phát quang thế thì nhục nhã ê chề, còn mặt mũi nào mà đời.

"Á á á á!!!!"

"Cái nhan sắc của , nhan sắc "chim sa cá lặn" của , tiêu , tiêu tùng ! Bà cô nhỏ, cái độc t.h.u.ố.c giải ? Cháu kiếm cơm bằng khuôn mặt , giờ đường mà gặp ai nữa!"

Giữa hang động tĩnh mịch, chỉ còn vang vọng tiếng gào thét tuyệt vọng của Thẩm Mộc Cẩn.

"Cháu tạo nghiệp gì mà vô cái bí cảnh dính mùi phân thì cũng hô biến thành cái dạng dở dở . Cháu Người Khổng Lồ Xanh , còn là phiên bản quang nữa chứ. Cái màu xanh đọt chuối chói mắt quá mất."

"Oa oa oa!!!"

Đại Miu cũng hùa theo thút thít, nguyên bộ lông xanh phát sáng của nó, ngó thôi thấy chướng mắt!

Thẩm Tri Âm hừ mũi: "Có t.h.u.ố.c giải thì xài từ đời nào . Đan giải độc vô dụng với cái mớ , chịu khó ráng chịu trận một tháng thì tự khắc bay màu thôi."

Tiếng la hét của Thẩm Mộc Cẩn càng thêm thê thảm.

Một tháng trời cơ ? Bí cảnh chắc nay mai là khép , chả nhẽ vác cái bản mặt " quang" chốn đông ?

"Thế thì mất mặt c.h.ế.t !"

Thẩm Tri Âm làu bàu: "Có , thêm một vụ nữa thì "dày mặt" thêm thôi, cũng mất mặt bao phen mà."

Vẻ mặt Thẩm Tu Nhiên cũng "đặc sắc" kém. Từ nhỏ đến lớn luôn thuận buồm xuôi gió, tung hoành chốn thương trường. Thế mà mới lạc bí cảnh đầy hai tháng, cuộc sống "lên voi xuống chó" bao nhiêu bận.

Thẩm Tri Âm lườm cái bản mặt xanh lè phát quang: "Gào thét cái gì, ai cũng như cả thôi, mà quê."

 

Loading...