Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 400: Làm ơn đừng tới gần tui nữa á á á!!!
Cập nhật lúc: 2026-08-26 00:12:05
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn khuôn mặt phát sáng xanh lè xanh lét của cô bé, Thẩm Mộc Cẩn đang ôm mặt lóc bỗng phụt .
"Phụt... Xin bà cô nhỏ, cháu cố ý . Tại thấy thằng Năm buồn quá, cho cháu một lúc cháu tiếp nhé."
Thẩm Mộ Dã cũng sằng sặc: "Thế thì tao cũng mày, hahaha..."
Dẫu Thẩm Tri Âm bé hạt tiêu, thì trong mắt lũ cháu, cô nhóc vẫn luôn giữ hình tượng một trưởng bối chín chắn. Cơ mà cái bản mặt "xanh chuối quang" của cô nhóc bây giờ thì đúng là bó tay, sặc.
Thẩm Tri Âm: ...
Mắc mớ gì ai cũng biến thành đèn nê-ông xanh lá mà tụi bây cứ nhè đầu mà !
Cô nhóc lườm nguýt một cái rõ dài sang săm soi cái hang động.
Thẩm Tu Nhiên lên tiếng: "Thôi dẹp , đừng giỡn nữa, lo tìm đường chuồn khỏi đây lẹ."
Thẩm Mộc Cẩn cầm cái gương ngắm nghía bản , càng ngắm càng thấy sầu não.
Cái hang tối thui như mực, chỉ lòi độc mỗi cái bản mặt " quang", ngó mà cứ tưởng phim ma kinh dị.
"Mò mẫm xem cái nút bấm bí mật nào ."
"Lão Tư, chú mày dẫn đường kiểu gì mà tới cái xó xỉnh chả thấy tăm dị hỏa thế ."
Thẩm Mộc Cẩn trợn mắt nạt Thẩm Mộ Dã: "Láo toét, kêu một tiếng hả? Tao thế , tại tụi mày tự lết xác xuống đấy chứ."
Đang rầu thúi ruột vì cái nhan sắc tàn phai, tự dưng đứa vác xác cho chửi, ngu gì mắng.
Hai em choảng chí chóe, rốt cuộc... nguyên mảng tường hang đổ sập.
"Khụ khụ khụ khụ..."
Mấy kẹt mớ đất đá bụi bặm, cái làn da xanh lá quang rực rỡ giờ phủ một lớp bụi mờ, trông lem luốc thấy ớn.
Thẩm Tri Âm vội bới hai thằng cháu . Cái vách hang chẳng bằng chất liệu gì mà bụi phấn trắng bay mịt mù.
Hai đứa y như ngụp lặn trong vũng vôi, trắng toát từ đầu đến chân, kể cái màu trắng còn hắt ánh sáng xanh lục lờ mờ.
là t.h.ả.m họa thị giác.
Thẩm Mộc Cẩn hóa đá luôn , toát một cỗ khí chất "đời tàn ".
Tin mừng là, nương theo luồng nhiệt hầm hập phả thẳng mặt, cả đám túm dị hỏa.
Lại còn... giáp mặt trực tiếp luôn.
Mọi ánh mắt dán chặt cục lửa lơ lửng giữa trung, mang một màu cam pha chút sắc trắng.
Cục dị hỏa khựng một tíc tắc, phình to , giương nanh múa vuốt lao thẳng về phía họ.
"Bà cô nhỏ, cứu mạng với!"
Pha kêu cứu thì xác định "đăng xuất", chẳng mống nào trong đám đấu cục lửa quái quỷ .
Linh lực cạn kiệt phân nửa, Thẩm Tri Âm đành tung chiêu bài tẩy: Thanh Liên Diễm.
Hai khối dị hỏa lao choảng ầm ầm.
Không khí xung quanh nóng như cái lò bát quái.
Thẩm Tri Âm lật đật lôi Ngưng Sương Đan , nhét cho mỗi một viên.
Cả đám lui một góc, một tay ôm ly sữa trái cây lạnh ngắt, tay chĩa quạt máy mini vô mặt xua cái nóng.
Thẩm Mộ Dã hô hào: "Cố lên Tiểu Thanh! Đập nó, đập nát bét nó luôn! Á khoan, khoan , diệt nó, Ba còn chốt kèo khế ước với nó nữa cơ mà."
Thẩm Mộc Cẩn dài sàn, dạng háng chữ đại: "Bà cô nhỏ ơi, Tiểu Thanh vẻ đuối . Hai đứa tụi nó đ.á.n.h ngang ngửa quá, cách nào lật ngược thế cờ ạ?"
Thẩm Tri Âm hếch cằm lên, rít một ngụm sữa lạnh buốt, vỗ n.g.ự.c tự hào.
"Ta tính kỹ cả !"
Nói đoạn, cô lôi một bình đan dược.
"Phần Hỏa Đan đây, món khoái khẩu của bọn dị hỏa, linh hỏa."
"Tiểu Thanh, qua đây bổ sung năng lượng nào."
Thanh Liên Diễm: Ta tên Tiểu Thanh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-400-lam-on-dung-toi-gan-tui-nua-a-a-a.html.]
Cơ mà nó vẫn tóm gọn viên đan d.ư.ợ.c một cách chuẩn xác.
Thanh Liên Diễm bùng lên dữ dội, lửa cháy phừng phực.
Khối dị hỏa bên tức giận đến mức ngọn lửa rung lên bần bật. Bọn bây ăn gian!
Rồi nó "té" mất dạng.
Một khối dị hỏa lượng sức .
"Đuổi theo!"
Thẩm Tri Âm ôm ly sữa vọt theo.
Mấy cũng cong m.ô.n.g chạy theo.
"Ầm ầm ầm..."
Dị hỏa xuyên thủng vách hang bay vút lên , Thanh Liên Diễm bám sát nút. Phía là một chiếc "xe ngự kiếm bay" siêu tải trọng: một tay xách cổ hai thằng cháu, chở thêm ba đứa nữa, kèm thêm sợi dây lủng lẳng kéo theo một con hổ bự chà bá.
Nhìn khối dị hỏa ngày càng xa khuất tầm mắt, Thẩm Tri Âm - từng nếm mùi bay chậm rì rề - cạn lời: ...
Má ơi... chở quá tải !
Thanh kiếm của cô run lẩy bẩy, rớt đài tới nơi.
Kiếm Gỗ Đào: Chủ nhân ơi, gánh còng lưng QAQ
"Ta tính về thuê cho mấy đứa món đồ bay chuyên dụng, thì tự vận động kiếm con linh thú bay mà chốt khế ước . Giờ thì xuống xe hết cho rảnh nợ, Tiểu Ngọc Trúc bám đuôi ."
Vừa chui khỏi hang động, Thẩm Tri Âm ném thương tiếc mấy và lũ hổ sói xuống đất, lôi Thẩm Ngọc Trúc lên kiếm, dán liền một lúc năm lá bùa tăng tốc.
Chỉ trong tích tắc, thanh kiếm gào rú vì gia tốc khủng khiếp. Một trận cuồng phong quật qua, bóng dáng Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc lặn mất tăm.
Đám và hổ quăng xuống, kịp vững gió tát cho ngã chỏng vó, Đại Miu trượt chân lăn lông lốc xuống chân đồi.
"Trời đất quỷ thần ơi, ở con hổ xanh lè xanh lét trời. Người thì đội nón xanh, con hổ thì nguyên một bầu trời xanh đọt chuối lưng."
Một giọng chói tai, quen quen vang lên từ dốc.
Mấy em nhà họ Thẩm vững vàng , câm nín dám hé nửa lời, thậm chí còn tự cuộn thành một khối vô hình.
Mẹ kiếp, xui xẻo kiểu gì va quen thế .
"Nhìn kỹ bộ dạng cũng giông giống Đại Miu đấy chứ? Trong bí cảnh gì con hổ nào mập nứt vách như ?"
Đại Miu cào tuyết bám víu mặt đất, bốn móng vuốt ma sát tạo những vệt lửa, phóng như bay ngược lên đồi. Lũ ngu, tụi mày nhầm , tao đếch Đại Miu!
"Đuổi theo nó, thề càng dòm càng thấy con hổ đó y đúc Đại Miu."
"Điên , Đại Miu quái gì mang cái màu xanh chóe . Đứa nào rảnh rỗi sinh nông nổi nhuộm lông cho nó thành cái màu mắc ói đó chứ."
"Đừng vòng vo nữa, con hổ đó chạy về phía tiếng ồn ào hồi nãy đấy."
Bốn em nhà họ Thẩm gào thét trong câm lặng.
Đại Miu, ơn đừng tới đây mà!
Ngặt nỗi, "Cầu ước thấy" dành cho họ. Đại Miu lúc chỉ khao khát đoàn tụ với đại đội. Không thể chuyện một nó chịu nhục nhã , c.h.ế.t chung một hố cho chìm nghỉm luôn!
"Chạy!"
Nhìn con "cục nợ" hổ đần độn chạy tới, nhóm Thẩm Mộc Cẩn lấy tay che mặt, cắm đầu cắm cổ chạy theo hướng ngược .
"GÀO!"
Đại Miu tức điên , vắt chân lên cổ đuổi theo. Cùng hội cùng thuyền đổi màu với mà chỉ tao tụi nó ngó thấy, tụi bây định bỏ của chạy lấy , đừng hòng.
Đám Đường Tứ, Phong Dương hổn hển bám theo : ...
Nhìn cái tướng chạy bạt mạng của mấy thanh niên phía mà thấy "nhột nhột" thế nhỉ.
Phong Dương bất thình lình gào lớn: "Thẩm Tu Nam!"
Thẩm Tu Nam chẳng thèm nấn ná một tích tắc, chân guồng còn hăng m.á.u hơn.
Đường Tứ và mấy tăng tốc rượt theo: "Có chuyện , chắc chắn họ đang truy đuổi, bám theo xem thử."
Đám em nhà họ Thẩm, thể lực vốn lẹt đẹt vì linh khí cạn kiệt, đang gào thét trong tuyệt vọng.
Làm ơn đừng tới gần tui nữa á á á!!!