Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 418: Gỗ Lôi Kích

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:34:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tuần lễ cứ thế trôi qua, đám mang đầy mùi hôi thối thối rữa và vết m.á.u lặng giữa thành phố bỏ hoang.

Trên họ mang theo vô vết thương, quần áo rách rưới tả tơi, cả toát lên vẻ chật vật thê thảm, thế nhưng ai nấy đều mỉm .

Cười một cách vô cùng sảng khoái.

"Ha... Cuối cùng, cuối cùng cũng g.i.ế.c sạch ."

Thẩm Mộc Cẩn cũng chẳng thèm chê bai bản bẩn thỉu nữa, tay cầm máy cưa ngã lăn đất, thở dốc lên bầu trời xám xịt.

Ánh bình minh ló rạng, những tia nắng mặt trời chọc thủng tầng mây, xua tan bóng đen vẫn luôn bao phủ phía thị trấn nhỏ.

Những khác cũng nhân cơ hội la liệt xuống đất. Bùa chú họ đều cạn kiệt, đan d.ư.ợ.c cũng ăn gần hết .

Cơ thể chỉ bẩn mà còn chằng chịt vết thương.

Thẩm Mộc Cẩn ngơ ngác lên bầu trời: "Bộ dạng của còn về minh tinh nữa đây?"

Cuộc đời hào nhoáng rực rỡ của mà khi đến đây lăn lộn bò trườn đất. Quần áo lấm lem, mặt mũi vết thương, lúc đ.á.n.h với cương thi thì thể diện gì cũng quăng hết chuồng gà.

Cũng cống hiến cho thiên hạ bao nhiêu bức ảnh dìm hàng nữa.

[Á á á, Cẩm Lý ơi ngầu bá cháy, minh tinh thì tính là gì, bây giờ chính là hùng, là đại hùng của Lam Châu!!!]

[Nhà ở ngay đây, bố bỏ mạng hàm răng của đám cương thi đó. Cảm ơn... cảm ơn báo thù cho bố , thực sự vô cùng cảm ơn hu hu hu...]

[Anh xí chút nào , thật đấy. Bộ dáng hiện tại của trong lòng tất cả chúng trai nhất, trai hơn bất cứ lúc nào.]

[Thành công , cuối cùng những con cương thi c.h.ế.t tiệt đó cũng tiêu diệt hết, cuối cùng cũng c.h.ế.t sạch ...]

[Các bạn là những tuyệt vời nhất, giỏi giang nhất, là những hùng thực thụ thuộc về thời đại .]

[Biết ơn vì sinh ở Lam Châu. Tuy chúng chỉ là những bình thường nhưng quốc gia bao giờ từ bỏ chúng . Có nhiều đang ngày đêm nỗ lực cứu lấy thế giới , cứu lấy chúng .]

[Khoảnh khắc , thật sự quá cảm động.]

[Báo thù , cuối cùng cũng báo thù ...]

Trên mạng, nhiều dân Lam Châu vốn ở thị trấn nhưng vì họa cương thi mà mất , đành ngậm ngùi rời bỏ quê hương, lúc đang chằm chằm màn hình livestream mà rơi nước mắt. Có thậm chí còn ôm mặt rống lên ngay giữa đường.

Những xung quanh đều hướng về họ bằng ánh mắt đồng cảm và thấu hiểu, bởi vì quê hương của những chính là thị trấn .

Họ dán mắt livestream suốt mấy ngày nay, thức đến đỏ cả mắt, để cuối cùng cũng chứng kiến bộ cương thi tiêu diệt, trả cho cố hương của họ một mảnh thanh bình.

Mọi ở hiện trường đương nhiên tình hình trong phòng livestream , nhưng ít nhiều cũng đoán phần nào.

Thẩm Tu Nhiên gì, còn Thẩm Tu Nam thì tủm tỉm ném cho em một quả trái cây.

"Sao minh tinh chứ, cho dù mày xí ma chê quỷ hờn thì fan của mày vẫn thể mày Tây Thi thôi."

Thẩm Mộc Cẩn trợn trắng mắt: "Anh mới Tây Thi ."

Thẩm Mộ Dã ha hả đắc ý: "Em Trúc Cơ , ông đây cuối cùng cũng Trúc Cơ hahaha..."

Thẩm Ngọc Trúc ngợm bẩn thỉu ngủ từ bao giờ, thực sự quá mệt mỏi .

Bắt một Đan tu như đ.á.n.h lộn thì đúng là khó đến c.h.ế.t mất.

Đường Tứ ha hả : "Chỗ mà gọi là đua xe cái gì chứ, rõ ràng là võ đài thử thách mà đại lão chuẩn riêng cho chúng mà!"

Có điều, họ thích cái võ đài .

Không chỉ đại lão theo sát bảo kê, còn diệt trừ một mối đe dọa khổng lồ cho thế giới loài . Quan trọng hơn cả là, trải qua cuộc thử thách , tu vi của tất cả đều nâng cao đáng kể.

Đột nhiên, nhóm Đường Tứ đồng loạt bật dậy, hướng ánh mắt về phía đám âm binh cách đó xa.

Ngoại trừ những mệt mỏi ngủ , những còn đều chống tay thẳng tắp, nghiêm trang giơ tay chào đám âm binh bằng một nghi thức quân đội.

Người nào quân nhân thì chắp tay thi lễ.

Mà đối phương tuy dung nhan che khuất lớp mũ giáp, nhưng vẫn hướng về phía họ mà gật đầu đáp lễ, đó hàng ngũ chỉnh tề nện bước về cùng một hướng.

Ngay phía họ, Quỷ đạo từ từ mở .

Trước khi bước Quỷ đạo, Quỷ tướng quân ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm về một vị trí nào đó trung.

thấy rõ bóng , nhưng ông , ở đó một thở khủng khiếp khiến ông vô cùng e sợ.

Chỉ một cái, Quỷ tướng quân liền thu hồi ánh mắt. Ngay khoảnh khắc ông chuẩn bước Quỷ đạo, một khúc gỗ màu tím đen bỗng từ trời giáng xuống.

Ông giơ tay bắt lấy, rõ thứ trong tay thì cả hồn ma bỗng chấn động kịch liệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-418-go-loi-kich.html.]

"Gỗ Lôi Kích!"

Gỗ Lôi Kích, một loại linh mộc đặc biệt khả năng chống thiên lôi, xếp hàng thiên tài địa bảo cực kỳ quý hiếm.

Sự quý hiếm ở đây là tính từ hàng vạn năm , thời điểm mà linh khí hãy còn dồi dào.

Từ lúc đó còn bất cứ tin tức gì về Gỗ Lôi Kích nữa, cách khác là nó tuyệt chủng.

Vậy mà bây giờ, trong tay ông đang cầm một khối Gỗ Lôi Kích to bằng bàn tay.

Đối với đám âm quỷ bọn họ, đây thể là bảo bối cứu mạng tuyệt đỉnh.

Âm quỷ sợ nhất là sấm sét, đám âm binh bọn họ cũng ngoại lệ.

Gỗ Lôi Kích thể hấp thu sấm sét, nó là bùa hộ mệnh cũng ngoa.

"Đa tạ Quỷ tướng quân tương trợ."

Thẩm Tri Âm đạp kiếm gỗ đào từ trời bay xuống. Khi ngang tầm với Quỷ tướng quân cùng đám âm binh, cô liền chắp tay nghiêm túc .

Bộ dạng nhỏ nhắn nghiêm trang của cô thoạt nét vô cùng đáng yêu.

"Khúc Gỗ Lôi Kích chính là thù lao đền đáp sự giúp đỡ của các vị."

Đây là đồ cô vặt từ chỗ Quân Uyên.

Quỷ tướng quân cũng giả vờ khách sáo: "Sự tương trợ của chúng đáng giá bằng khối Gỗ Lôi Kích , nhưng thể tặng thêm một tấm lệnh bài cho cháu tôn của đạo hữu. Sau nếu việc gì cần giúp đỡ, xin cứ việc phân phó."

Nói , ông dứt khoát ném thêm một tấm lệnh bài.

Không là ông keo kiệt, mà chủ yếu là tổng cộng ông chỉ ba tấm lệnh bài. Một tấm tặng từ ngàn năm nay rõ tung tích, giờ đây hai tấm cuối cùng đều rơi tay nhà họ Thẩm cả .

Sau khi trịnh trọng cáo biệt, Quỷ tướng quân dẫn theo đám âm binh bước thẳng Quỷ đạo, rời .

Thẩm Tri Âm ngoảnh đầu , chỉ thấy đám cháu tôn của cùng với ở Cục Quản lý Đặc biệt đều đang dang tay dang chân ngủ say sưa mặt đất với đủ loại tư thế.

họ mà nở nụ nhẹ.

Quân Uyên từ lúc nào xuất hiện bên cạnh cô. Cánh tay vô cùng tự nhiên đặt lên cái đầu nhỏ của cô, hình cao lớn hơn Thẩm Tri Âm nhiều nghiêng về phía cô, tựa như dồn hết trọng lượng đè lên đầu cô .

"Bọn chúng đều đột phá cả , cô định báo đáp thế nào đây?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tri Âm lập tức ỉu xìu, chẳng buồn để ý đến tên rách việc nữa.

Sau khi Cương Thi Vương c.h.ế.t, cô mệt quá ngủ . Tỉnh dậy mới phát hiện kiểu tóc của đổi.

Một búi tóc chĩa thẳng lên trời, còn méo xẹo vặn vẹo c.h.ế.t, mấy lọn tóc thắt rối bời với .

Trên cái b.í.m tóc chĩa lên trời còn cột thêm một cái nơ bướm. Khoảnh khắc , cô thực sự chỉ vác kiếm c.h.é.m Quân Uyên thành trăm mảnh.

Khúc Gỗ Lôi Kích cũng chính vì lý do mà cô mới trấn lột từ chỗ .

"Đây chẳng là cuộc thi do tổ chức ?" Thẩm Tri Âm lườm một cái rõ điệu.

Nói thì , cô cũng thừa hiểu Quân Uyên chọn địa điểm là vì thật sự rèn luyện đám .

... cô thực sự moi thứ gì khiến Quân Uyên cảm thấy hứng thú cả.

Khuôn mặt trắng nõn nhăn nhó đắn đo mất vài giây: "Khi nào về sẽ đem đống trái cây hái từ bí cảnh ủ rượu cho ."

Quân Uyên cũng kén chọn, nhưng vô cùng ngạo mạn giơ lên một ngón tay: "Ta một trăm vò."

Thẩm Tri Âm: ... Cho uống c.h.ế.t luôn .

À đúng, tên c.h.ế.t , Diêm Vương tự hạ phàm cũng chẳng dám câu hồn !

"Không , chỉ cho mười vò thôi."

Quân Uyên: "Có ai trả giá như cô hả? Cắt luôn một con của ."

"Lấy thì lấy lấy thì thôi, tóc đứt một khúc đây ."

Quân Uyên chột chút xíu nhưng vẫn chống chế: "Ta đưa Gỗ Lôi Kích đền còn gì."

" vẫn còn đang giận."

Quân Uyên: "... Thôi , mười vò thì mười vò."

Cùng lắm thì tìm cơ hội hố cô bù là xong~

 

Loading...