Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 420: Mắt trái nháy tài, mắt phải nháy tai
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:34:59
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi quen với chiếc xe đồ chơi , cả đoàn ánh mắt đầy hâm mộ của đội tiếp viện thuộc Cục Quản lý Đặc biệt vung tay lắc vô lăng đến mức tạo thành tàn ảnh, lao vun vút về phía lãnh địa của Cương Thi Vương.
"Nhanh lên nhanh lên, tìm truyền tống trận!"
"Xông lên!"
Thẩm Tri Âm dẫn đầu xông lên , những khác bám sát nút phía .
Ngay cả Đường Tứ - ban nãy còn ngượng ngùng chín mặt - nay cũng thể hiện thái độ vô cùng nghiêm túc của một tay đua chuyên nghiệp, phóng nhanh như chớp.
Quân Uyên lơ lửng trung xoa xoa cằm: Trông vẻ chơi vui đấy chứ.
Sau khi tất cả lượt nối đuôi chui truyền tống trận, họ liền đổi sang một gian khác.
Chính xác mà là nhảy sang một chiều gian khác.
Âm phong rít gào, một trận hoa mắt chóng mặt, tầm của bừng sáng. Hiện tại họ đang một con đường.
Hai bên đường rực rỡ một sắc đỏ chói lọi chấn động lòng .
Hoa Bỉ Ngạn, loài hoa Hoàng Tuyền trong truyền thuyết của địa phủ, cũng là màu sắc tươi tắn chói lóa nhất nơi chốn âm ty .
Tông màu chủ đạo của địa phủ vốn là màu xám đen, bầu trời lúc cũng đen kịt nặng nề, bất giác khiến hoài nghi nơi lẽ bao giờ thấy ánh sáng ban mai, chỉ bóng tối vĩnh hằng.
Sắc đỏ rực như lửa trải dài hút tầm mắt, dường như hòa một với bầu trời tăm tối mịt mù, soi sáng cả màn đêm bằng chính sắc màu rực rỡ của chúng.
"Ô ô ô ~~~"
Gió âm phần phật, một âm thanh sởn gai ốc tựa hồ vang lên ngay bên tai, thổi qua da đầu họ tê dại, lông măng nháy mắt dựng ngược hết cả lên.
Mọi ngoái đầu , đồng loạt buông tiếng c.h.ử.i thề, da đầu đều căng vì sợ.
Mặc dù bình thường cũng gặp ma, chạm mặt chúng cũng chẳng thấy sợ hãi gì.
Thế nhưng ngay lúc đây, khoảnh khắc ngoảnh đầu đối diện sát sạt với một khuôn mặt nứt nẻ vỡ nát, trắng bệch như xác c.h.ế.t trương sình, quả thật dọa đến kinh hồn bạt vía.
"Kẻ nào dám loạn!"
Xoảng xoảng...
Tiếng dây xích sắt vang lên. Đám đang dọa cho trái tim đập thình thịch bấy giờ mới rõ: một tên quỷ sai vóc dáng cao to, mặt xanh nanh vàng, tay cầm xích câu hồn đang giật ngược con quỷ sán đến gần họ trở .
"Ô ô ô ~~~"
Đám quỷ giật ngược phát những tiếng kêu rên ư ử, từng đợt từng đợt hòa cùng luồng khí lạnh buốt xương.
Dưới sự gườm gườm của quỷ sai, Đường Tứ đang định lên tiếng thì tên quỷ sai đó bỗng trợn trừng hai mắt.
"Người sống, sống xuống địa phủ!"
Hai chữ " sống" quỷ sai dùng chất giọng oang oang vang vọng đất trời hét lớn. Ngay lập tức, bộ ma quỷ và quỷ sai đang đường Hoàng Tuyền đều đồng loạt đầu sang.
Vì vị trí hướng khác nên góc độ đầu của chúng cũng dị hợm kém.
Có con vặn ngược cổ trực tiếp một trăm tám mươi độ tít phía lưng.
[Vãi chưởng, thình lình ông đây giật nảy .]
[Xém chút nữa là rớt luôn cái đầu vì hoảng sợ.]
[Thật sự rợn tóc gáy, lúc nãy mấy con cương thi cũng thấy sởn gai ốc thế .]
[Sao cứ cảm giác bọn quỷ hình như đang phấn khích, như thể xông tới ăn tươi nuốt sống .]
[Đây chính là địa phủ ? Trừ đám ma quỷ dọa thì hoa Bỉ Ngạn công nhận thật sự, từng tảng từng tảng mọc dày đặc như thể thắp sáng cả địa phủ tăm tối.]
[ thể tới con đường Hoàng Tuyền ở địa phủ check-in chụp hình ?]
[Bọn chúng vặn cổ mạnh như sợ gãy cổ ? Không thấy đau ?]
[Sao con ma nát bươm xí thế, kiểu chắc lúc c.h.ế.t t.h.ả.m lắm.]
[Quỷ đường Hoàng Tuyền đông thật đấy, bộ Lam Châu tụi mỗi ngày c.h.ế.t nhiều thế cơ ? Liệu quỷ của các nước khác khi c.h.ế.t xuống địa phủ luôn ?]
Trọng tâm chú ý của cư dân mạng Lam Châu quả nhiên càng lúc càng lệch hướng.
Đám quỷ đang rục rịch thèm thuồng quỷ sai quát nạt, vung xích câu hồn mới miễn cưỡng răn đe trấn áp bọn chúng.
Thế nhưng, những ánh mắt tham lam âm u lạnh lẽo phóng về phía nhóm Đường Tứ như đ.â.m thủng họ.
Sắc mặt đám quỷ sai vốn dĩ chẳng , nay càng khiến chúng trông dữ tợn và đáng sợ hơn gấp bội.
"Người sống mau chóng rời , nơi chỗ các ngươi nên đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-420-mat-trai-nhay-tai-mat-phai-nhay-tai.html.]
Thật to gan lớn mật, dám cả gan chạy xuống tận địa phủ cơ đấy.
Hơn nữa... Bọn họ đang duy trì cái tư thế quái quỷ gì ?
Thứ họ là xe ? Tại khác một trời một vực so với đống xe giấy đốt xuống địa phủ thế ? Người sống thời nay nghèo rớt mồng tơi đến mức ?
Thẩm Tri Âm lắc lắc chiếc xe đồ chơi tiến lên, chậm rãi lôi một con ấn.
Con ấn hiện , sức ép cường đại đó liền dội thẳng linh hồn. Sắc mặt tên quỷ sai lập tức biến đổi, tất cả quỷ sai mặt đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
"Đế Quân!"
Đám ma quỷ thậm chí còn áp lực đè bẹp dí xống đất. Lần thì cạy họng cũng chẳng con nào dám dùng ánh mắt tham lam thèm thuồng chằm chằm nhóm nữa.
Thẩm Tri Âm nghiêng đầu: "Quân Uyên báo với các ngươi ? Chẳng bảo chúng tới đây ."
Nghe thấy Thẩm Tri Âm gọi thẳng tên húy của Đế Quân, bộ quỷ sai mặt đều toát mồ hôi lạnh.
"Chuyện ... Chúng thần từng qua."
C.h.ế.t mất thôi, bề quả thực hé răng dặn dò nửa lời, cái miệng ngài cần thiết kín như bưng thế hả?!
Hai đạo ảnh vụt tới như một cơn gió, chớp mắt hiện diện ngay mặt Thẩm Tri Âm.
Là Hắc Bạch Vô Thường.
Hai vị quỷ sai cung kính hành lễ với Thẩm Tri Âm.
"Thẩm đạo hữu nhã hứng tới địa phủ chơi báo một tiếng? Lại... còn dắt theo nhiều khách quý thế ?"
Khoan , cái bộ tạo hình của từng rốt cuộc là cái quái gì ?
Họ chỉ hành vi của con dương gian thời nay chút điên khùng, nhưng ngờ ... theo lối mòn đến mức .
Thẩm Tri Âm: "... Cho nên, Quân Uyên thật sự với các vị là chúng sẽ tới đây ?"
Hắc Bạch Vô Thường: ... Bọn nên khai là ngài thông báo, là đây?
Hai họ cũng bắt đầu vã mồ hôi lạnh.
Đế Quân đại nhân ơi là Đế Quân đại nhân, ngài tính trò gì thì thể bàn bạc với bọn thần , cứ lẳng lặng giáng đòn bất ngờ thế dễ xảy chuyện lắm ngài .
"Chuyện ... Dạo gần đây bọn ngoài nhiệm vụ, chắc là nhận thông báo. Hay là thế , mời theo diện kiến Diêm Vương gia ."
Bạch Vô Thường vô cùng quyết đoán và nhanh nhẹn, hất thẳng đống rắc rối lên đầu cấp .
Ngay lúc , Diêm Vương gia đang cúi đầu phê duyệt công văn liền hắt xì một cái rõ to. Cú hắt xì mạnh tới mức thổi bay con quỷ đang quỳ rạp run rẩy chờ phán xét ở bên văng tít đằng xa.
Diêm Vương gia xoa xoa mũi. Chưa đợi đám quỷ sai vớt con quỷ thổi bay trở , ngài bỗng dưng cảm thấy mí mắt của giật giật dữ dội.
C.h.ế.t dở, mắt trái nháy tài mắt nháy tai.
Ngài bấm ngón tay tính toán một quẻ, hôm nay tuyệt đối nên ngoài.
Diêm Vương gia lấy tay ấn chặt mí mắt đang giật liên hồi, quăng luôn đống công văn còn dang dở chuẩn chuồn êm.
Dự cảm bất an trong lòng ngày càng mãnh liệt, lúc chuồn thì đợi đến lúc nào.
Tuy nhiên...
Đường tẩu thoát chặn .
Hắc Bạch Vô Thường dường như lường , liền thoắt một cái bay tới chặn ngay mặt Diêm Vương gia, đó tuôn một tràng với tốc độ bàn thờ ngừng nghỉ lấy nửa nhịp thở.
"DiêmVươnggiabạncủaĐếQuânđạinhânđếnđịaphủrồicôấybảolàĐếQuânsaixuốngnhưngbọntôichưanhậnđượcthôngbáonêngiaongườichongàilođấyngoàirabọntôivẫnchưabắtđủchỉtiêuquỷnêngiờđilàmviệctiếpđâyngàivấtvảrồi."
Nói xong bèn tàng hình lỉnh mất dạng.
Diêm Vương gia: "..."
Ngài thể giả vờ như thấy gì bỏ chạy ?
Đế Quân đại nhân dặn dò cái con khỉ gì cơ chứ, ngài căn bản chả mô tê gì hết á!
"Đây là điện Diêm Vương ? Rộng quá."
Trong lúc Diêm Vương gia vẫn đang xoắn xuýt xem nên chuồn luôn thì đám bắt đầu coi điện Diêm Vương như khu du lịch mà tham quan ngắm nghía xung quanh.
Ngoại trừ một vài vẫn giữ thái độ dè dặt trầm , những còn đều tò mò dòm ngó tứ phía.
"Con rồng điêu khắc cái cột cũng quá ngầu, quá chân thật đó!"
Thẩm Mộc Cẩn đưa tay vuốt ve hình điêu khắc rồng cột cửa lớn, giây tiếp theo, con rồng đá lập tức "sống" .