Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 421: Rồng phù điêu

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:00
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi Thẩm Mộc Cẩn đưa tay chạm , con rồng đen phù điêu cây cột khổng lồ đột nhiên chuyển động, từ từ cúi chiếc đầu khổng lồ xuống.

Đứng mặt nó, trong đại điện đều trở nên vô cùng nhỏ bé.

Thẩm Mộc Cẩn và những xung quanh đồng loạt ngẩng đầu, ngơ ngẩn lên.

Đầu rồng phả một thở mang sức uy h.i.ế.p cực kỳ khủng khiếp.

Phản ứng của bình thường chắc chắn là sợ đến ngây .

Thế nhưng kẻ bình thường thì ... trực tiếp táy máy tay chân.

Thẩm Mộc Cẩn trừng lớn hai mắt. Sau khi ngẩn tò te mất chừng hai giây, kích động nhảy cẫng lên nhào thẳng tới.

"Rồng! Rồng sống kìa!!!"

Dòng m.á.u rồng của Lam Châu như bừng tỉnh. Thử hỏi khắp cái Lam Châu , ai thấy rồng thật cơ chứ?

Giờ đây, bọn họ chẳng những thấy, mà Thẩm Mộc Cẩn còn tự tay sờ nữa! Hahaha...

Đây chính là khoảnh khắc đỉnh cao của Thẩm Mộc Cẩn !

Những khác cũng khiếp sợ kém. Ngay cả đám luôn giữ hình tượng chín chắn, rụt rè như Thẩm Tu Nhiên Đường Tứ cũng mặc kệ hết thảy. Từng một vội vàng chạy tới, hệt như thấy món kỳ trân dị bảo hiếm đời, dẹp luôn cả liêm sỉ mà vươn tay sờ soạng.

Kẻ thì sờ chóp móng vuốt rồng, thì sờ vảy rồng. Thẩm Mộ Dã cũng tru lên một tiếng nhảy cẫng lên nhào tới. Thế là cùng với Thẩm Mộc Cẩn, mỗi vắt vẻo đu bám một chiếc sừng rồng.

Thẩm Mộc Cẩn phấn khích gào to: "Anh! Anh ba, mau chụp ảnh cho em ! Em ôm sừng rồng ! Em ôm sừng rồng !"

Lúc , vị đại minh tinh nào đó vứt bỏ hình tượng, dùng cả tay lẫn chân bám chặt lấy sừng rồng.

Thẩm Ngọc Trúc, đang lén lút vuốt ve đuôi rồng: "..."

Cậu cảm thấy vô cùng vui. Tại gọi nữa ?

Tuy càu nhàu trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy điện thoại , bắt đầu "tách tách" chụp ảnh.

Người học mỹ thuật luôn con mắt thẩm mỹ độc đáo trong việc bắt trọn khung hình.

Nói chung, Thẩm Mộc Cẩn nhờ Thẩm Ngọc Trúc chụp ảnh là chuẩn bài. Bức nào bức nấy đều chụp cái chất của phim b.o.m tấn, còn cực kỳ hồn.

Kích động chẳng kém gì bọn họ chính là những khán giả đang theo dõi qua màn hình trực tiếp.

[Á á á! Mẹ ơi con nên trò trống ! Con thấy rồng , một con rồng sống còn cử động!]

[C.h.ế.t cũng nuối tiếc! Thậm chí bây giờ còn đang c.h.ế.t thử một xem thể xuống Địa phủ check-in ngắm rồng đây .]

[To bự chảng luôn! Đám leo lên con rồng cứ như mấy con bọ chét .]

[ là thần thú mà Lam Châu luôn truyền thừa và tín ngưỡng đến tận bây giờ! Oai phong lẫm liệt! Mấy con thằn lằn bay cánh bên phương Tây bớt đến cọ nhiệt kiếm chuyện nhé? Đây mới là rồng đích thực!]

[Trước cứ nghĩ rồng trong tranh vẽ đủ kinh diễm . Bây giờ mới nhận , những bức tranh đó căn bản còn lột tả một phần vạn thần vận của rồng thật!]

Diêm Vương: "..."

Rồng phù điêu: "..."

Không chứ, cái đám nhà quê trải sự đời từ chui !

Thực , những hồn ma đến đây cũng thể thấy rồng, nhưng vì phấn khích thì bọn chúng cảm thấy khiếp sợ nhiều hơn.

Bởi lẽ, dù là rồng phù điêu cột cửa điện là quỷ sai, Diêm Vương, thì tất cả đều mang một luồng sức mạnh áp chế bẩm sinh đối với linh hồn. Thế nên, khi đến đây, trong lòng lũ quỷ chỉ còn sự sợ hãi tột cùng chứ chẳng cảm xúc nào khác.

Thế nhưng sống thì khác. Mặc dù luồng sức mạnh uy h.i.ế.p cũng tác động lên sống, nhưng đáng kể. Huống hồ chi mấy đang ở đây, kẻ nào kẻ nấy đều to gan lớn mật.

Rồng phù điêu giữ cửa bao năm nay, đây là đầu tiên bắt gặp tình cảnh ngớ ngẩn thế . Trong cơn tức giận... nó bừng bừng phẫn nộ.

Nó gầm lên một tiếng long ngâm.

Nào ngờ, đám "bọ chét" nó chẳng những sợ hãi mà càng hưng phấn tột độ.

"Mẹ kiếp! Là long ngâm đó! Nghe sướng tai thật! Mày thể kêu thêm tiếng nữa , tao quên bật ghi âm mất !"

"Má nó chứ, oai phong phết! Rồng ơi, kêu thêm một tiếng nữa mà! Chúng đều là con cháu của rồng cả đấy~"

Đám đang đu bám con rồng phù điêu , từ giọng điệu cho tới hành động, kẻ nào kẻ nấy đều tỏ hèn mọn, bỉ ổi hết chỗ .

Thẩm Tri Âm: "..."

Ngay lúc , cô bỗng thấu hiểu sâu sắc hai từ "mất mặt" nghĩa là gì.

Mà tại hành động đáng hổ là bọn họ, nhưng cảm thấy nhục nhã là cô chứ?

Trụ cột trong đại điện tất thảy hai cây. Vốn dĩ, con rồng phù điêu cây cột bên cũng định ngo ngoe chuyển động để uy h.i.ế.p đám con to gan một phen.

Thế nhưng, khi chứng kiến bộ dạng thê t.h.ả.m của đồng nghiệp, nó dứt khoát chọn cách giả c.h.ế.t.

"Ủa, con rồng cột bên nhúc nhích nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-421-rong-phu-dieu.html.]

"Trông vẻ như nó chỉ là một bức phù điêu thật thôi. bảo mà, một sinh vật huyền thoại như rồng thì thể tồn tại tận hai con chứ."

Con rồng phù điêu đang quấy rối: "..."

Nó hầm hầm trừng mắt đồng nghiệp.

Người đồng nghiệp vẫn im bất động, bày thái độ: Đạo hữu c.h.ế.t chứ bần đạo c.h.ế.t, vui lòng đừng gây chiến, xin cảm ơn.

"Khụ khụ... Đây vốn rồng thật."

Cuối cùng thì Diêm Vương cũng thấy xót xa cho đồng nghiệp đồng hành cùng nhiều năm, bèn lên tiếng giải vây.

Đế quân đang cái quái gì trời? Tại ngài mang tới đây một cái đám như thế chứ.

Bọn họ khác gì cái bầy ngáo Husky chuyên phá nhà cơ chứ!

Ông thực sự lo lắng, nếu mà đến trễ chút nữa, e rằng con rồng phù điêu giữ cửa đại điện sẽ bọn họ tháo dỡ thành từng mảnh mất.

"Bọn chúng chỉ là những bức phù điêu mang hình dáng rồng thôi. Nhờ ở Địa phủ nhiều năm nên mới sinh linh trí và thể cử động . Bọn chúng chút quan hệ nào với rồng thật cả!"

Thế nên, xin các mau buông tay dùm cái.

Rồng phù điêu thét: Đám sống chẳng chút ranh giới tự trọng nào thế cơ chứ!

"Không rồng thật ."

Mọi lục tục leo xuống khỏi con rồng phù điêu, giọng điệu xen lẫn chút thất vọng.

nhanh, tâm trạng bọn họ hưng phấn trở .

"Không ! Nhìn nó giống rồng thật là , tròn lên thì cũng tính là rồng chứ ."

" ! Đừng coi rồng phù điêu là rồng chứ, chúng cảm thấy tủi cho rồng phù điêu đấy."

Rồng phù điêu: "... thực sự cảm ơn mấy nhiều lắm luôn á."

Đã Diêm Vương gia đích mặt, đám do Hắc Bạch Vô Thường dẫn tới, hẳn là sẽ vấn đề gì nữa.

Nghĩ , rồng phù điêu vội vàng lao vút về vị trí việc, cuộn quanh cây cột khổng lồ để tiếp tục giả c.h.ế.t.

Lần , cho dù đám vảy sờ đến tróc cả da thì nó cũng tuyệt đối thèm nhúc nhích thêm một cái nào nữa!

Đám Thẩm Mộ Dã đang lén lút vuốt ve con rồng: Sao nó động đậy nữa , thất vọng thật đấy.

"Hahaha... Các vị chắc hẳn là những vị khách do Đế quân mời đến tham quan Địa phủ ?"

Mấy chớp chớp mắt : "Tham quan Địa phủ á? Chẳng gọi chúng tới đây để thi đấu ?"

Cơ thể Diêm Vương thoáng chốc cứng đờ: "Ha ha... Thì, thì ý nghĩa cũng giống cả thôi mà."

Khóc ròng trong lòng: Đế quân ơi là Đế quân, rốt cuộc ngài đang ở phương trời nào , khách của ngài thì ngài tự mà tiếp đãi hả!

"Vậy thì bây giờ các vị đang..."

Thẩm Tri Âm dang hai tay bất lực: "Chúng cũng rõ nữa. Quân Uyên hề gì cả, còn tưởng là ông chứ."

Thẩm Mộ Dã chen ngang: "Chẳng là đua xe ? Lần chúng sẽ thi đấu thế nào?"

Diêm Vương chiếc "xe" đậu bên cạnh bọn họ mà khóe miệng giật giật.

"Đua... xe ư?"

Đây mà là xe ?

Thậm chí mấy chiếc xe hàng mã đốt xuống Địa phủ còn bao giờ trông tàn tạ, xập xệ đến mức .

Thẩm Mộc Cẩn giải thích: "Là xe do Đế quân của các ông chuẩn đấy. Chắc là dùng cái để thi đấu ."

Diêm Vương đổi giọng cái rụp: "Chiếc xe quả nhiên là mộc mạc mà sang trọng, đúng là phong cách của Đế quân."

Đám : "..."

Thực ông cũng cần nhắm mắt nịnh nọt trắng trợn như .

"Thế nhưng vị Đế quân , hiện tại đang ở nhỉ?"

Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến liền.

Giọng của Quân Uyên vang vọng khắp đại điện.

"Các đang tìm ?"

Khoác bộ hắc bào rộng thùng thình màu đen tuyền cùng mái tóc dài rũ xuống như mặc, dáng vẻ uy nghiêm và thon dài của xuất hiện chễm chệ chiếc ghế vương tọa phía đại điện.

Hắn vắt chéo hai chân, cơ thể nghiêng về một bên, dùng một tay lười biếng chống cằm.

Rõ ràng vẫn là gương mặt đó, nhưng khi khoác lên bộ hắc bào , mang đến một cảm giác khác biệt. Khí chất hệt như vị bạo chúa " - ngầu - thảm" trong tiểu thuyết, còn là kiểu thiết lập nhân vật vô cùng thu hút phái nữ nữa chứ!

 

Loading...