Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 422: Trải nghiệm làm Quỷ sai Địa phủ
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:01
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả quả thực màn sân hoành tráng của cho choáng ngợp, từng một đều trợn mắt há mồm.
Trước đây, mặc dù cách ăn mặc của Quân Uyên hướng hoài cổ, nhưng mái tóc vẫn là tóc ngắn, trang phục cũng pha trộn ít nhiều yếu tố hiện đại.
Còn bây giờ, cách ăn mặc của chẳng dính dáng gì đến thời hiện đại nữa.
[Trời ơi c.h.ế.t mất! Cái đôi chân , vòng eo , bờ vai ! Thật sự quá mức bá đạo !]
[ chuẩn đại lão luôn! Đây mới chính là phong thái mà một bậc đại lão nên .]
[Khuôn mặt và khí chất thì dựng đồ họa 3D cũng thể nào tạo nổi! Bình thường cứ thấy trai là buông lời chọc ghẹo gọi 'chồng ơi', nhưng bây giờ hiểu hai từ đó thể nào thốt nổi. Cứ cảm giác một kẻ bình phàm như mà gọi thế thì sẽ vấy bẩn ngài mất.]
[Ai dám gọi thử một câu xem? Thử một phát là đăng xuất khỏi trái đất luôn đấy.]
[Đến cả Diêm Vương gia cũng gọi một tiếng Đế quân, đàn ông ai mà dám đắc tội cơ chứ?]
"Đế quân."
Diêm Vương cung kính hành lễ với .
Quân Uyên liếc mắt ông một cái, mà chủ yếu là vầng trán.
Có điều lúc , tóc của Diêm Vương chiếc mũ che khuất nên chẳng thấy gì.
"Diêm quân , thời gian gần đây ông vất vả ."
Nghe , Diêm Vương suýt chút nữa là bật ròng. Rốt cuộc thì Đế quân đại nhân ngài cũng thấy nỗi khổ tâm của bề ?
"Dạo gần đây linh khí khôi phục, đủ loại quỷ quái thừa cơ báo thù, còn kẻ ác ý đả thương , g.i.ế.c , khiến cho lượng quỷ hồn Địa phủ tăng lên đột biến. Đã thế, những kẻ chịu theo lệnh triệu hoán xuống Địa phủ, chúng thần đành cử quỷ sai bắt. Hiện tại, hơn phân nửa quỷ sai đều phái nhiệm vụ hết , kể còn đối phó với những ác quỷ hại nữa..."
Diêm Vương bắt đầu thi tuôn một tràng than vãn. Vốn dĩ quanh năm suốt tháng ông chẳng ngày nghỉ nào, thế mà nay vì thế giới đại loạn, lượng quỷ hồn tăng lên một cách chóng mặt. Nhiều kẻ còn cứng đầu chịu đầu thai, khiến cho Địa phủ sắp chẳng còn đủ chỗ ở cho ma quỷ nữa.
Ngày nào tóc ông cũng rụng thành từng nắm, thật sự là rầu rĩ c.h.ế.t.
Quân Uyên lười biếng , cuối cùng chỉ tay về phía đám Thẩm Mộc Cẩn: "Mấy tạm thời sẽ quỷ sai cho ông một thời gian. Ông cứ sắp xếp quỷ sai hướng dẫn bọn họ quen với công việc , tiện thể bắt ma luôn."
Diêm Vương ngớ bọn họ, bọn họ cũng trân trân Diêm Vương.
Diêm Vương cảm thấy vô cùng nghi ngờ. Dù thì nãy giờ ông cũng chứng kiến bộ biểu hiện của đám , ngoài cái bệnh "tăng động" thì cũng chỉ "tăng động" mà thôi.
"Bọn họ... liệu việc đây?"
Nhóm Thẩm Mộc Cẩn ồn ào lên: "Làm quỷ sai á? Cái nghề chúng từng thử qua nha!"
Tuy miệng , nhưng chừng công việc vẻ vô cùng kích thích.
Quân Uyên thẳng vấn đề, phân phó nhiệm vụ: "Bắt một con ma cấp E bình thường sẽ tính 1 điểm tích lũy, ma cấp D là 10 điểm, cấp C là 100 điểm, cấp B là 1.000 điểm, cấp A là 10.000 điểm, cấp S là 100.000 điểm. Những con cao cấp hơn thì thôi, các bỏ , vì cũng bắt nổi ."
"Kỳ hạn là một tháng. Khi kết thúc, sẽ dựa điểm tích lũy để xếp hạng cho các ."
Bạn bè mến ơi, hóa cái giải đua xe là một cú lừa, dụ xuống Địa phủ công nhân bốc vác thôi.
Có điều, giải thưởng thì quả thực hấp dẫn!
Hơn nữa, nhân cơ hội bọn họ thể tham gia việc dọn dẹp các hiện tượng siêu nhiên dị thường ở trần gian, còn là bắt ma với tư cách của một công chức Địa phủ.
Cách ngầu, thể giúp nhân gian giảm bớt chút gánh nặng, đồng thời còn là cơ hội để rèn giũa tu vi của chính bản họ.
Tóm , ngoại trừ việc nguy hiểm một chút thì chẳng điểm nào bất lợi cả.
Quân Uyên vung tay lên, bộ trang chuẩn của quỷ sai lập tức rơi tay đám .
Đều là đồng phục quỷ sai, khi mặc sẽ lập tức hóa thành trạng thái linh hồn, tha hồ tự do giữa trần gian và Địa phủ. Bọn họ thể lơ lửng bay lượn, cho dù đạt đến cảnh giới Trúc Cơ thể ngự kiếm phi hành thì vẫn thể bay .
Trang kèm gồm Gậy Sát Uy và Xích Câu Hồn.
Dĩ nhiên là uy lực thể nào so sánh với đồ của Hắc Bạch Vô Thường , vì dù cấp bậc của Hắc Bạch Vô Thường cũng cao hơn quỷ sai bình thường nhiều.
Ngoài , mỗi còn phát thêm một tấm lệnh bài màu đen. Thứ đồ chơi dùng để liên lạc với các quỷ sai quanh đó. Khi nào gặp khó khăn, cần trợ giúp thì cứ việc lắc lệnh bài gọi chi viện.
Đội hình yêu cầu chia hai một tổ, vì Gậy Sát Uy và Xích Câu Hồn phân riêng biệt. Mỗi chỉ mang một loại vũ khí, và chỉ khi hai loại vũ khí kết hợp với thì mới phát huy sức mạnh tối đa.
Nhận trang , cả đám ai nấy đều hừng hực khí thế. Có vài hào hứng đến mức mặc luôn đồng phục , để ngay lập tức linh hồn thoát xác.
Trơ mắt thể xác của đổ ập xuống đất, Thẩm Mộ Dã chút hoảng loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-422-trai-nghiem-lam-quy-sai-dia-phu.html.]
"Không là c.h.ế.t đó chứ!"
Quân Uyên bình thản đáp: "Chỉ là sinh hồn tạm thời rời khỏi thể xác thôi, hoảng cái gì mà hoảng. Có bộ y phục đó bảo vệ sinh hồn của ngươi thì xảy chuyện gì , cứ chui xác là sống thôi."
Thẩm Mộ Dã lúi húi theo. Lúc chui trong cơ thể, quả nhiên sống , còn bộ y phục đang mặc thì rơi xuống tay.
Trò vui đấy!
Thế là cứ chốc chốc mặc , cởi , tay còn vung vẩy cây Gậy Sát Uy múa may cuồng khắp nơi.
"Hahaha... Từ nay, ông đây cũng là quỷ sai biên chế tại Địa phủ ! Mấy đứa bằng tuổi bây giờ chắc vẫn còn mài đũng quần ghế đại học, thế mà đây ẵm gọn cả biên chế của chính phủ trần gian lẫn Địa phủ. Bố mà chắc tự hào đến c.h.ế.t mất!"
Thẩm Khoan: "..."
Tự hào thì cũng thật đấy, nhưng hiện tại ông cảm thấy mất mặt.
Bởi vì những xung quanh đều đang đổ dồn ánh mắt về phía ông.
Từ cái khoảnh khắc mấy con trai yêu quý thi ôm ấp, sờ soạng con rồng phù điêu, ôm khư khư cái sừng rồng , bộ ánh mắt của những trong phòng họp đồng loạt hướng thẳng ông.
Thẩm Khoan hiện đang họp tại công ty. Trong phòng họp thiết kế một cửa sổ kính suốt từ trần xuống sàn siêu rộng. Chỉ cần phóng tầm mắt bên ngoài là thể chiêm ngưỡng rõ mồn một màn livestream chuẩn Full HD .
Mặc dù các con trai trở nên nổi tiếng, nhưng cuộc sống của ông thì vẫn tiếp diễn, ông vẫn là một vị tổng tài cơ mà.
Thẩm Khoan âm thầm thở dài. Đến khi nào ông mới thể thoát khỏi cái cuộc sống săm soi như minh tinh thế đây, rõ ràng là ông chẳng cái gì cả.
Bây giờ đến cả đám thợ săn ảnh cũng bắt đầu bám gót theo ông. Rồi thì đám bạn bè quen trong giới, những bậc trưởng bối thỉnh thoảng viện cớ ghé công ty hoặc đến nhà ông chơi.
Ngoài miệng thì bảo là hợp tác ăn, nhưng mức lợi nhuận mà bọn họ nhượng bộ cao đến mức lố bịch. Rõ ràng là bọn họ chỉ đang mượn danh nghĩa hợp tác để mang dâng tài nguyên, hòng quen kết giao. Mục đích thực sự, suy cho cùng cũng đều nhắm mấy đứa con trai và vị cô út nhà ông mà thôi.
Thẩm Khoan mơ cũng ngờ tới, ngày ông đám con trai "gánh còng lưng" kéo lên thế . thực sự thì ông hề mong chuỗi ngày như một chút nào.
Không thể để ông dựa bản lĩnh của mà kiếm tiền ? Thế thì chẳng chút cảm giác thành tựu nào cả.
[Nếu mà bắt ma, thì livestream chúng còn thấy nữa ? Người bình thường thấy ma.]
[Nếu thể thấy quỷ sai, thì đoán là cũng ma thôi.]
[Nói , chẳng bọn họ sẽ trần gian ? Thế thì những thế giới đều khả năng bất ngờ lọt phòng livestream .]
[Dạo gần đây gặp ác mộng. Cứ cảm giác quanh ma . Có ai đến chỗ bắt phụ một tay, hoặc giúp rõ chuyện gì đang xảy ?]
[Đại lão quả nhiên là đại lão! Một công đôi việc, tổ chức thi đấu giúp Địa phủ giải quyết vấn đề thiếu hụt nhân sự quỷ sai. là vẹn cả đôi đường!]
[ cũng tham gia cuộc thi quá, cũng tu luyện!]
Lúc bấy giờ, đám Thẩm Mộc Cẩn xong y phục của quỷ sai. Tuy nhiên, so với những quỷ sai mặt mày xanh lét, nanh vuốt gớm ghiếc thực sự, thì cái dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, vai rộng eo thon của đám ăn nhập gì với .
Ngoại trừ việc khuôn mặt trông trắng bệch như xác c.h.ế.t thì quả thực chẳng bới móc khuyết điểm nào.
Thẩm Tri Âm định bụng sẽ phân phát một ít bùa chú và đan d.ư.ợ.c cho lúc lên đường, nhưng Quân Uyên ngăn cản.
"Tiểu nha đầu, đừng hỏng hứng thú xem kịch vui của . Bọn họ đồ vật cũng , nhưng dùng điểm tích lũy để đổi. Chơi như mới công bằng, hiểu ?"
Thẩm Tri Âm siết chặt xấp bùa trong tay, vô cùng phục cãi : "Dựa chứ? Bùa là của , cho ai thì cho."
Cô chính là thiên vị đấy, thì nào!
Quân Uyên "chậc" một tiếng, dụ dỗ: "Điểm tích lũy của cô cũng thể dùng để đổi lấy đồ vật từ chỗ ."
Mắt Thẩm Tri Âm lập tức sáng rực lên: "Vậy cũng thể bắt ma đổi điểm tích lũy ?"
Đồ vật của Quân Uyên nhiều món khiến cô thèm thuồng đến nhỏ dãi.
Quân Uyên đưa tay đẩy cái cái đầu nhỏ xinh xắn đang sán gần của cô .
"Không ."
Hắn cự tuyệt một cách dứt khoát, chừa chút đường lui nào.
"Nếu cô mà thì còn gì là thú vị nữa. Đến lúc đó, cách với vị trí một chả sẽ xa tít tắp ."
Đó tuyệt đối là cảnh tượng mà xem.