Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 430: Sao lại vội vàng tức giận thế cơ chứ?
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:09
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vô cư dân mạng bắt đầu réo tên Viện nghiên cứu, thế nhưng của Viện nghiên cứu cũng đang bận tối tăm mặt mũi.
Lẽ nào họ công nghệ ? Bọn họ cũng đang thèm khát c.h.ế.t đây !
Khốn nỗi họ chẳng chút manh mối nào về món đồ . Hơn nữa, thấy là truyền linh khí thì chiếc trực thăng mới phình to ?
"Không bán."
Rất dứt khoát. Quả tim đang treo lơ lửng của đám Thẩm Mộc Cẩn cuối cùng cũng c.h.ế.t lặng.
" thể dùng để trao đổi."
Câu tiếp theo của Quân Uyên thành công vực dậy những trái tim mới nguội lạnh.
Giữa những ánh mắt háo hức và mong chờ của , Quân Uyên nhàn nhạt nhả một con .
"Mười ngàn điểm tích lũy một chiếc."
Mười ngàn điểm tích lũy, tương đương với giá trị của một con ác quỷ cấp A.
xét về thực lực, dù tất cả bọn họ gộp thì cũng chẳng là đối thủ của một con quỷ cấp A.
Nhớ chạm trán với tên Cương Thi Vương cấp A dạo nọ, họ bón hành cho tơi tả, suýt chút nữa là quân diệt. Cuối cùng, vẫn nhờ đến bà cô nhỏ tay cứu mạng mới thoát nạn.
, điểm tích lũy thì cứ từ từ cày cũng sẽ đủ thôi.
Thẩm Ngọc Trúc sực nhớ : " mà, chúng sắp rời khỏi đây mà."
Cảm xúc phấn khích của chợt khựng . nhỉ, cuộc thi của bọn họ kết thúc , dù vẫn còn chút điểm tích lũy nhưng mà đủ mua .
Quân Uyên lười giải thích dài dòng liền gọi thẳng Phán quan tới phổ biến cho bọn họ, còn bản thì chuồn êm.
Phán quan hắng giọng: "Đế Quân cảm thấy biểu hiện của các vị trong thời gian qua khá ."
Nói đến đây, ông khẽ liếc Thẩm Ngọc Trúc một cái. Tên tiểu t.ử suốt từ đầu đến cuối chỉ lười biếng trốn việc, lực chiến thì bằng , đóng vai trò y như một vật linh vật cho tụ.
, ai bảo Đế Quân xem như vãn bối cơ chứ.
"Không các vị ở đây từng tới Quỷ sai dương gian bao giờ ?"
Ánh mắt Đường Tứ khẽ động: " cũng từng loáng thoáng."
Phán quan gật đầu giải thích: "Đôi khi quỷ sai địa phủ quá bận rộn xuể, chúng sẽ tùy theo nhu cầu mà chọn những duyên dương thế để trở thành quỷ sai ngầm. Họ cũng quyền hạn bắt quỷ, và lượng quỷ bắt sẽ giao cho miếu Thành Hoàng thống kê. Hiện tại, chúng quyết định trao cho các vị phận Quỷ sai dương gian ."
Phán quan vung tay, ném vài tấm lệnh bài rơi gọn tay mỗi .
"Hãy nhỏ m.á.u của lệnh bài. Kể từ nay về , thứ sẽ đại diện cho phận của các vị. Lệnh bài thể đổi chủ nhân, một khi các vị mất mạng, nó cũng sẽ tự động tan biến.
Bên trong lệnh bài một gian nhỏ, chứa gậy Sát Uy hoặc dây Tỏa Hồn. Điểm tích lũy quy đổi khi bắt quỷ cũng thể kiểm tra ngay lệnh bài. Các vị chỉ cần đặt nó lên trán, dùng thần thức quét qua là xem ."
"Mọi rõ chứ? Nếu còn gì thắc mắc thì mời các vị trở về cho."
Bản ông còn cả đống công việc bề bộn đang chờ giải quyết, lấy thời gian mà dềnh dàng ở đây cơ chứ.
Thẩm Tu Nhiên vội hỏi: "Vậy còn bà cô nhỏ của chúng thì ?"
Phán quan mỉm : "Xin cứ yên tâm, Đế Quân ở đây, Thẩm đạo hữu chắc chắn sẽ bình an vô sự. Ngoài , nếu rời khỏi địa phủ, các vị chỉ cần lái phi hành khí bay thẳng lên là ."
Cuối cùng, tất cả đều điều khiển mẫu trực thăng mới tinh phóng vút lên trung, lao vùn vụt ngừng nghỉ. Thế nhưng, bầu trời xám xịt của địa phủ dường như trải dài vô tận.
Ngay lúc đang hoang mang liệu thể thoát , bầu trời đen kịt đột nhiên vặn vẹo, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ. Cuối cùng, họ lao thẳng vòng xoáy và biến mất khỏi địa phủ.
Cùng lúc đó, luồng phát sóng trực tiếp cũng khép .
Khoảnh khắc màn hình livestream vụt tắt, vô khán giả cảm thấy hụt hẫng tột độ.
Hiện tại, thói quen của họ gần như là hễ mở mắt thức dậy là bật ngay livestream để xem, thứ hấp dẫn hơn xem phim truyền hình lướt video ngắn mạng nhiều.
Bây giờ đùng một cái hết coi , họ quả thực quen chút nào.
Sau khi nhóm Đường Tứ thoát ngoài, lực lượng chiến sĩ của chính phủ đang đỏ mắt tìm kiếm họ khắp nơi.
Hai tiếng , tất cả những tham gia cuộc thi, bao gồm cả mấy em nhà họ Thẩm, đều đưa về trụ sở của Cục Quản lý Đặc biệt.
…………
"Đã năm tháng trôi qua ?!"
Sau khi kết thúc đợt bế quan tỉnh , Thẩm Tri Âm mới ngỡ ngàng nhận vèo qua thêm một cái sinh nhật nữa mà hề .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-430-sao-lai-voi-vang-tuc-gian-the-co-chu.html.]
Hiện tại, cô bước qua tuổi lên năm và đang nhanh chóng nhích dần sang cột mốc sáu tuổi.
Việc bế quan mất hai tháng thực là chuyện hết sức bình thường, thậm chí thể là thời gian tu luyện hãy còn ngắn.
Trước , những cô nhốt bế quan suốt nửa năm, vài năm liền cũng chẳng hiếm gặp.
"Quần áo của rách hết , còn chật nữa."
, cô bé cao lên một chút. Tất nhiên, khuôn mặt tròn xoe phúng phính cùng đôi bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm thì vẫn y như cũ.
Tắm trong sấm sét lâu đến thế, làn da của cô chẳng những nướng khét lẹt, mà khi tắm rửa sạch sẽ, nó thậm chí còn trắng trẻo hơn nhiều.
Có điều, đống quần áo cũ của cô giờ mặc nổi món nào nữa.
Lúc , cô đành quấn trong chiếc áo choàng lớn màu đen, trông chẳng khác gì một đứa trẻ lén mặc trộm quần áo của lớn.
"Muốn quần áo mới ?"
Quân Uyên nghiêng ngả chiếc ghế sô pha lười, tay cầm điện thoại mải mê bấm game.
Thẩm Tri Âm càu nhàu: "Chứ còn nữa? Chẳng lẽ cứ quấn cái áo choàng to tướng của thế hoài , trông thể thống gì ?"
Quân Uyên hừ lạnh: "Đã cầu xin mà còn giữ cái thái độ đó ? Đừng hòng."
Thẩm Tri Âm là co duỗi liền nhanh nhảu trượt tới quỳ xin : "Đại lão, sai , nãy là do cái miệng lỡ lời. Áo choàng của cực kỳ khiêm tốn, sang trọng nội hàm, chỉ tiếc là vô phúc mặc thôi."
Phải thừa nhận rằng, ở một góc độ nào đó, Quân Uyên cũng dễ dụ.
Được tâng bốc một phen khiến tâm trạng khá lên hẳn. Cuối cùng cũng mở lòng từ bi ném cho cô một bộ y phục.
Bộ quần áo cũng mang màu đen tuyền, qua vẻ rộng.
Thế nhưng ngay khi khoác lên , y phục lập tức tự động thu nhỏ , vặn khít khao với vóc dáng của Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm xem xét kỹ, phát hiện bộ y phục còn tích hợp sẵn khả năng phòng thủ.
"Đế Quân đại nhân, bộ đồ ngài tặng luôn ?"
Giọng điệu của trẻ con ngọt ngào đáo để.
Quân Uyên lập tức dùng pháp thuật khóa miệng cô : "Bị sét đ.á.n.h cho rè giọng hả?"
Thẩm Tri Âm: "…………"
Tên cô đang nũng ? Trẻ con nũng là chuyện hết sức bình thường mà, hả!
"Đã chuyện bình thường ?"
Thẩm Tri Âm vội vàng gật đầu cái rụp.
Bấy giờ Quân Uyên mới chịu giải khai thuật khóa miệng cho cô.
Thẩm Tri Âm phụng phịu: " là con nít mà, con nít thì giọng ngọt ngào một chút !"
Quân Uyên khẽ xùy một tiếng đầy trào phúng: "Ồ, cô thì còn tưởng cô là lão yêu quái sống dai nào đó đội lốt trẻ ranh cơ đấy."
Thẩm Tri Âm chột . Rốt cuộc thì... những lời hình như cũng chẳng sai .
chỉ ngay giây cô vỗ n.g.ự.c tự tin trở . Cô đầu t.h.a.i chuyển kiếp mà, tuổi xương của cô thật sự chỉ mới năm tuổi thôi!
"Thế bao nhiêu tuổi ?"
Cô tò mò dò hỏi.
Quân Uyên vẫn cắm mặt điện thoại, phớt lờ câu hỏi của cô.
"Để đoán thử xem nào, năm ngàn tuổi, mười ngàn tuổi, hai mươi ngàn tuổi..."
Cô chằm chằm quan sát biểu cảm của Quân Uyên, nhưng khổ nỗi tên đến cả chân mày cũng chẳng buồn nhúc nhích.
Thẩm Tri Âm hừ nhẹ: "Lão Uyên , mà tiếng nào là mặc định là lão già khú đế mười vạn tuổi luôn đấy nhé."
Có giỏi thì tổn thương .
Quân Uyên: "…………"
Hắn chỉ khẽ nhấc ngón tay, Thẩm Tri Âm quăng thẳng cổ khỏi địa phủ.
Rơi tự do từ trung xuống suýt chút nữa thì nện mặt xuống đất, Thẩm Tri Âm vội vàng định hình ngự kiếm bay lên.
"Không thì thôi, mắc gì vội vàng tức giận vứt cơ chứ!"