Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 431: Trở về nhà họ Thẩm

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:24
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng Quân Uyên ném tới tận xó xỉnh nào, Thẩm Tri Âm đành xem xét phương hướng một lúc, đó men theo quỷ đạo để trở về nhà họ Thẩm.

Vài tháng trôi qua, mùa đông tĩnh mịch nay nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp.

Vừa đặt chân đến nhà họ Thẩm, cô liền phát hiện ngoại trừ quản gia thì dường như chẳng ai ở nhà.

"Cháu về đây."

Nhìn thấy cô, vị quản gia già xúc động đến nỗi nghẹn ngào.

"Cô chủ nhỏ, cuối cùng cô cũng chịu về ."

Hiện tại, quản gia trông trẻ trung hơn hẳn so với hồi họ mới gặp .

Dĩ nhiên , ăn bao nhiêu là Đan Tăng Thọ, đào tiên thì đủ loại linh quả, mật ong trân quý, thể cải lão đồng cơ chứ?

Thẩm Tri Âm cảm thấy khá vui vẻ. Tuy bầy cháu chắt trong nhà mặt, nhưng vẫn còn những thành viên khác ngoài quản gia đón tiếp cô nhiệt tình.

Chẳng hạn như hai con mèo ú, cùng bầy Sói Ngân Nguyệt và Thỏ Quế Chi Nguyệt đang nuôi thả tự do ngoài sân biệt thự.

Đám Sói Ngân Nguyệt giờ đây phát triển khổng lồ, to lớn hơn cả sói trưởng thành bình thường, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.

"Các thiếu gia đều rủ bắt quỷ để cày điểm tích lũy cả , còn thì . sẽ nhắn tin báo ngay cho họ tin cô về."

Thẩm Tri Âm gật gù: "Quản gia ơi, cháu đói meo . Cháu uống sữa, ăn kem lạnh..."

Tắm sấm sét suốt ba tháng trong lôi trì, khi đột phá bế quan củng cố hơn hai tháng nữa. Chút đồ ngọt như sữa mang theo cô tu sạch sành sanh từ đời nào . Suốt thời gian đó cô chẳng hột cơm nào bỏ bụng, thành bây giờ thèm thuồng đủ thứ đói cồn cào.

Quản gia tít mắt đáp: " chuẩn ngay đây. Vừa lúc nãy cô Hoàng Yêu ở bên nông trại gửi tới ít linh kê, thịt thỏ, sữa dê tươi cùng với rau củ các loại. sẽ sai nhà bếp món ngon cho cô thưởng thức."

Thẩm Tri Âm xoa bụng mãn nguyện. Trở về phòng , trong lúc rảnh rỗi chờ cơm, cô vắt chéo chân bắt đầu tu luyện.

Vừa mới vận hành công pháp, Thẩm Tri Âm hốt hoảng nhận một vấn đề nghiêm trọng: Linh khí của rò rỉ thế !

Dù tốc độ hấp thụ linh khí của cô hiện giờ nhanh hơn nhiều, nhưng cô vẫn cảm giác lượng linh khí tụ trong đan điền hao hụt đáng kể so với lúc .

Quái lạ thật, lẽ đột phá thăng cấp khiến cơ thể xảy dị mạng gì ?

Thẩm Tri Âm cuống cuồng kiểm tra .

Bằng cách nội thị cơ thể, cô cẩn thận soi xét từ gân mạch, xương cốt cho đến nội tạng, bỏ sót một ngóc ngách nào.

Nhờ quá trình rèn thể, hệ thống kinh mạch của cô hiện tại dẻo dai và mạnh mẽ hơn nhiều so với cùng kỳ kiếp , nhờ đó tốc độ hấp thụ linh khí cũng tăng vọt.

Quả nhiên, rèn thể là một quyết định vô cùng sáng suốt. nếu thứ đều định thì rắc rối cơ chứ?

Khoan , đan điền ... cái quái gì thế !

Trong đan điền của cô bất ngờ mọc lên một mầm cây nhỏ màu xanh non, to cỡ chừng bằng bàn tay.

Cô bỗng sực nhớ , hình như lúc từng nhét một hạt giống linh thực tiên thiên đan điền thì .

Ai mà ngờ nhân cơ hội cô đột phá , hạt giống cũng đ.â.m chồi nảy lộc theo luôn.

Thẩm Tri Âm động tâm niệm, mầm cây nhỏ nhắn lập tức xuất hiện gọn gàng trong lòng bàn tay cô.

Vừa mới chui ngoài, bộ linh khí xung quanh bỗng chốc ùn ùn kéo đến, tạo thành một lốc xoáy khổng lồ ngay trong phòng cô, cuồn cuộn đổ dồn về phía cái cây nhỏ xíu .

Tranh thủ hút no nê linh khí, những tán lá non tơ của mầm cây bắt đầu hằn lên vài đường gân màu đỏ pha vàng rực rỡ, thoạt hệt như những dòng dung nham đang sôi sục, cực kỳ bắt mắt.

Nhận thấy linh khí xung quanh sắp cái của nợ vơ vét cạn kiệt, Thẩm Tri Âm hoảng hốt nhét vội nó trở đan điền.

Giỏi thật đấy, chút linh khí cỏn con gom góp từ mấy cái Tụ Linh Trận của cô còn đủ cho nó hút trong vài phút.

Thẩm Tri Âm dùng nội thị săm soi hồi lâu nhưng vẫn chẳng đoán nổi gốc gác của mầm linh thực tiên thiên , cơ bản là vì nó còn quá nhỏ.

Bị nhốt đan điền, mầm cây tỏ vẻ bất mãn mặt. Nó khẽ rung rinh những chiếc lá như đòi hỏi thêm.

Thẩm Tri Âm cạn lời. Cái thứ mới nứt mắt phàm ăn tục uống như thế, giữa cái thế giới linh khí mỏng manh nghèo nàn , lấy gì để nuôi nổi nó đây.

"Đừng nháo nữa. Cho mi tha hồ hút linh khí, khéo mi hút cạn sạch chút linh khí mới le lói của thế giới mất."

"Đói."

Mầm cây nhỏ liên tục truyền đến cho cô một thông điệp mờ nhạt, mơ hồ.

Thẩm Tri Âm ngẫm nghĩ một lúc, đó nhai ngấu nghiến một trái linh quả mang theo linh khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-431-tro-ve-nha-ho-tham.html.]

Linh khí từ trái linh quả cô hấp thụ, đến gần đan điền thì cái mầm cây nọ cướp sạch sành sanh.

Không chừa cho cô một giọt nào!

Thẩm Tri Âm nghiêm giọng cảnh cáo: "Sau lúc tu luyện, mi bớt hút linh khí . Nếu vứt mi khỏi đan điền luôn đấy."

Mầm cây nhỏ khựng , vẫn tủi tiếp tục kêu đói meo.

Thẩm Tri Âm sầu não, đành gửi tin nhắn cầu cứu Quân Uyên.

[Thẩm Tri Âm]: Hạt giống linh thực tiên thiên trong đan điền của nở thành một mầm cây . Anh rảnh qua xem giúp xem rốt cuộc nó là cái giống gì ?

[Thẩm Tri Âm]: Nó giành giật linh khí ác quá mất, chỗ đồ gì mang qua tiếp tế cho chút .

thì bây giờ cô cũng chỉ là một kẻ nghèo kiết xác rớt mồng tơi mà thôi.

Vừa bấm gửi tin nhắn xong, nhà quản gia lớn tiếng gọi ăn cơm. Thẩm Tri Âm lập tức quẳng hết muộn phiền đầu, vắt chân lên cổ chạy xuống lầu dùng bữa.

Hàng tháng trời hột cơm bỏ bụng, bữa ăn Thẩm Tri Âm quét sạch sành sanh như gió cuốn mây tan. Nguyên một bàn thức ăn thịnh soạn đều cô càn quét gọn gàng. Cuối cùng, cô vác cái bụng no kềnh ườn ghế sô pha, thỏa mãn ợ một cái rõ to.

Ôm bình sữa tay, cô tiếp tục tu ừng ực.

Cảm giác thật là quá xá mãn nguyện.

Đã quen với việc nhóp nhép ăn uống , nay tự dưng nhịn cả một đoạn thời gian dài, cái miệng nhỏ đúng là thèm thuồng c.h.ế.t.

"Bà cô nhỏ ơi~"

Ngay khi nhận tin báo từ quản gia, chạy về đầu tiên chính là Thẩm Ngọc Trúc.

Cậu cũng loanh quanh xa. Vì lực chiến vốn dĩ làng nhàng, chủ yếu lẽo đẽo theo m.ô.n.g các em để ăn ké kinh nghiệm và điểm tích lũy mà thôi.

Tuy nhiên, cũng sở hữu một ưu thế mà khác .

Cậu luyện đan.

Mặc dù hiện giờ chỉ mới lẹt đẹt luyện đan d.ư.ợ.c bậc một, nhưng đối với mấy loại đan cầm m.á.u trị thương bậc một thì luyện đến mức thành thạo, lô nào lò cũng đầy ắp đan, mà là thượng phẩm với cực phẩm cả.

Ở một nơi linh khí mỏng manh đến t.h.ả.m thương như thế mà vẫn thể lĩnh hội cách luyện đan trong một thời gian ngắn như , còn luyện giỏi xuất sắc, thể thừa nhận sinh là để ăn bát cơm .

Dựa đan d.ư.ợ.c , Thẩm Ngọc Trúc đem đổi lấy điểm tích lũy địa phủ với khác, kiếm chác cũng bộn bề.

"Bà cô nhỏ, cuối cùng bà cũng chịu về . Bọn cháu nhớ bà c.h.ế.t, tính mò xuống địa phủ thăm bà mà Đại lão Quân nhà nên chẳng đường nào mà ."

Thẩm Tri Âm híp mắt: "Ta vẫn khỏe re đây."

"Mà chuyện bắt quỷ rốt cuộc là ? Cuộc thi nọ đội nào giành giải nhất ?"

Quãng thời gian ngâm trong lôi trì, cô cách ly với thế giới bên ngoài. Vừa mới xuất quan kịp nắm bắt tình hình thì lỡ miệng chọc giận Quân Uyên vài câu, kết quả đá thẳng cổ khỏi địa phủ.

Thẩm Ngọc Trúc đáp: "Đội một đội hai đều là của Cục Quản lý Đặc biệt ẵm hết, Tiểu Tứ Tiểu Ngũ nhà ngậm ngùi ôm hạng ba. Đại lão Quân hào phóng thưởng cho mỗi một thiết lưu trữ gian, nhưng hai đứa nó vác tặng hết cho khác ."

Hai bọn họ vốn dĩ sẵn đồ xịn hơn , nhận thêm đồ thừa mứa liền tiện tay mang tặng luôn.

Thẩm Ngọc Trúc hớn hở lôi cái lò luyện đan bảo bối của khoe: "Đại lão Quân còn tặng cháu một cái lò luyện đan siêu xịn xò nữa cơ. Lô cực phẩm đan đầu tay của cháu cũng nhờ cái lò đấy."

"Cái lò cũ cháu vứt cho sư xài . Nhỏ đó ngốc nghếch dễ sợ, học mãi đến giờ vẫn luyện đan."

Có vẻ như dồn nén bao nhiêu tâm sự, Thẩm Ngọc Trúc cứ thế tuôn một tràng xả láng với Thẩm Tri Âm.

Cô cũng kiên nhẫn lải nhải.

bà cô nhỏ, dẫu cho sinh nhật của bà trôi qua cái vèo, nhưng cháu vẫn cất công chuẩn quà sinh nhật cho bà đấy."

Cậu chạy tót lên phòng lầu hì hục vác một bức tranh to đùng.

thế, là "vác". Một bức tranh khổ bự chảng, đổi là ngày thì chẳng đời nào bê nổi. bây giờ, sức lực cơ thể trâu bò hơn xưa nhiều.

Đó là một bức tranh do đích trổ tài hội họa.

Chính là khoảnh khắc Thẩm Tri Âm oai phong lẫm liệt đại chiến với Cương Thi Vương dạo nọ.

Đứng gã Cương Thi Vương khổng lồ, Thẩm Tri Âm bé nhỏ đáng lẽ mờ nhạt, nhưng trong tranh, hình ảnh của cô nổi bật đến lạ thường.

Phía cô là đóa hỏa liên sống động y như thật, cùng với vô thanh kiếm gỗ đào đang phiêu phù xoay quanh.

Bóng dáng nhỏ bé trong tranh toát luồng uy áp và sức mạnh khủng khiếp, còn cuồn cuộn hơn cả cơ thể đồ sộ của Cương Thi Vương.

 

Loading...