Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 432: Cây Phù Tang
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:25
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ra là lúc đó trong mắt cháu, ngầu lòi thế cơ . Đẹp lắm, vô cùng bá khí, thích món quà ."
Dẫu Thẩm Ngọc Trúc giờ đây dấn con đường luyện đan, nhưng quanh quẩn mãi với cái lò nung cũng lúc mệt mỏi chán chường.
Thế nên, cách giải sầu, g.i.ế.c thời gian trong những lúc nghỉ ngơi chính là vẽ vời.
Tranh vẽ ngày càng trở nên hồn, linh tính.
Thậm chí còn ráng học đòi vẽ tranh thủy mặc.
Nhận một món quà sinh nhật xịn xò, tâm trạng Thẩm Tri Âm lên thấy rõ. Cô liền lấy cho thêm vài tấm bùa phòng , trận bàn và cả pháp y.
"Mấy thứ là bào từ chỗ Quân Uyên đấy, cho cháu mặc."
Thẩm Ngọc Trúc tươi như hoa: "Cảm ơn bà cô nhỏ nhiều nhiều nha~"
Không bao lâu , Thẩm Mộ Dã và Thẩm Mộc Cẩn cũng lò dò vác xác về.
Hai tên cũng chu đáo chuẩn quà sinh nhật cho Thẩm Tri Âm. Mặc dù muộn mất mấy tháng ròng, nhưng quà cáp thì nhất định thể thiếu .
Thẩm Tri Âm sung sướng gom sạch thứ, cũng hào phóng tặng cho hai đứa cháu kha khá bảo bối.
Chờ cho đống thức ăn trong bụng tiêu hóa bớt, cô bèn xắn tay áo ủ rượu. Số rượu hứa hẹn tặng Quân Uyên đến giờ vẫn thấy tăm . Còn cả mấy lọ đan d.ư.ợ.c dặn nữa, mà đưa cho thì nhất định là đan d.ư.ợ.c cực phẩm mới xứng.
Nhẩm tính , mớ nợ nần xem chừng chất đống .
Trước khi bắt tay ủ rượu, cô cất công thu hoạch mật ong một chuyến. Đợt lượng mật thu nhiều gấp ba đợt . Các thành viên trong gia tộc ong mật ngày càng sinh sôi nảy nở đông đúc, đến mức nhiều tổ ong dời hẳn xuống cắm trại gốc cây.
Gộp chung với mớ mật ong Kim Sí hái trong bí cảnh đợt , đủ để cô ủ bộn rượu .
Cô chừa một phần mật để pha nước uống dần. Thức uống ngọt lịm chỉ con khoái khẩu, mà đám thú cưng trong nhà từ sói, thỏ cho tới mèo đều mê tít thò lò.
Cô cũng quên gửi vài hũ cho Hoàng Yêu và Đại Miu bên nông trại, còn biếu sư phụ lão nhân gia của cô nữa.
Sắp xếp thỏa thứ xong xuôi, cô mới chính thức bắt tay công cuộc ủ rượu.
Chớp mắt một cái, nửa tháng nữa trôi qua trong hầm rượu.
Vừa chui từ hầm rượu lên, nhà họ Thẩm bỗng đón tiếp vài vị khách mời mà đến.
Bọn họ tìm đến đây cố ý gặp cô.
"Thì là hai ."
Đó chính là Độc Cô Vũ và vị trưởng lão mang tên Độc Cô Trường Không.
"Thẩm đạo hữu."
Hai tỏ vô cùng cung kính khép nép mặt Thẩm Tri Âm.
"Xin thứ vì đường đột phiền ngài. Lần chúng mạo đến đây, chủ yếu là thỉnh cầu ngài xem qua bệnh tình của gia chủ nhà chúng liệu còn đường cứu chữa nào ?"
Thực , ngay lúc Thẩm Tri Âm mới bước khỏi bí cảnh, bọn họ tìm tới tận nơi . khốn nỗi dạo mặt mày họ cứ xanh lét như tàu lá chuối nên chẳng còn mặt mũi nào dám đường ai. Chờ đến lúc bình phục thì tất bật tham gia cuộc thi do Quân Uyên tổ chức.
Chật vật mãi mới thi xong, Thẩm Tri Âm mất hút vì mải đóng cửa bế quan đột phá tu vi.
Vì , sự việc mới trì hoãn mãi cho đến tận bây giờ. Vừa ngóng tin Thẩm Tri Âm xuất quan về nhà họ Thẩm, hai bèn sốt sắng ba chân bốn cẳng chạy tới tìm .
"À , thu thập đủ linh d.ư.ợ.c để luyện đan giải độc cho gia chủ của các đấy."
Nghe , cả hai lập tức trừng to mắt cô bằng vẻ kích động tột độ.
Thẩm Tri Âm nhàn nhạt dặn dò: "Hai ngày hãy , lúc đó sẽ giao t.h.u.ố.c giải cho."
"Đa tạ Thẩm đạo hữu. Chẳng ... đan d.ư.ợ.c đó giá bao nhiêu ?"
Bọn họ ngượng ngùng hỏi câu , thật là hiện giờ túi tiền của họ đang lép xẹp trống rỗng.
Cái bí cảnh duy nhất giá trị cũng mang hiến tế mất tiêu .
"Trước đó hai chẳng giao nộp một cái bí cảnh ? Cứ dùng cái đó để cấn trừ là ."
Mặc dù bí cảnh hiện giờ đang gọn trong túi Cục Quản lý Đặc biệt, nhưng nếu Thẩm Tri Âm thì bất cứ lúc nào cũng sẵn một vé.
" mà..."
Thẩm Tri Âm phẩy tay: "Giá trị của cái bí cảnh đó đủ trả dư luôn . Hai cứ về ."
Nhìn thấy thế, cả hai cảm động đến rơm rớm nước mắt, vài câu cảm ơn suông giờ đây chẳng thể diễn tả hết sự ơn sâu sắc trong lòng họ.
ngặt nỗi, hiện tại bọn họ quả thực chẳng còn lấy một xu dính túi.
Dù , bọn họ thể cắm mặt cày cuốc nhiệm vụ của Cục Quản lý Đặc biệt, gom góp điểm tích lũy mua vài gốc linh thực hiếm để biếu cô cũng coi như một cách báo đáp.
Đã trót đồng ý với , Thẩm Tri Âm đương nhiên xắn tay luyện đan.
Thuốc giải độc của cỏ Phệ Linh tương đối khó nhằn. Rốt cuộc thì đây cô cũng từng sờ tới bao giờ nên thao tác vẫn còn lóng ngóng.
Nếu triệt để nhổ cỏ tận gốc thứ độc tố gớm ghiếc , bắt buộc dùng đến giải độc đan cực phẩm mới cơ hội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-432-cay-phu-tang.html.]
Chứ mấy loại đan phẩm cấp thấp lẹt đẹt khác cùng lắm chỉ gãi ngứa, chèn ép chút xíu độc tính mà thôi.
Thẩm Tri Âm lui về phòng luyện đan, kiểm tra đồ nghề tươm tất bắt tay ngay việc.
Giữa lúc quá trình luyện đan đang hồi gay cấn, Quân Uyên thình lình hiện hồn trong phòng. Hắn còn ngang nhiên thèm thu liễm khí tức của bản lấy một chút.
Màn xuất hiện chói lóa mà nhè lúc luyện đan sư khác đang hành nghề thì chắc chắn họ giật nảy đến mức nổ tung cả lò luyện đan .
May Thẩm Tri Âm tinh thần vững như bàn thạch, thậm chí vẫn dư sức chuyên tâm hầm t.h.u.ố.c buôn chuyện với .
"Đang bận luyện đan mà cứ thoắt ẩn thoắt hiện kiểu , lỡ nổ lò cháy rụi mớ d.ư.ợ.c liệu thì tính hả?"
Quân Uyên tỉnh rụi, hiên ngang chiếm dụng luôn chiếc ghế sô pha lười của cô, ung dung lôi ấm chén tự rót thưởng thức.
"Ờ, thế chuyện đó thì dính dáng gì tới ?"
Nhìn bộ dạng chễm chệ vắt vẻo chiếc sô pha lười, mà cảm giác y như đang ngai vàng .
"Cái mầm linh thực tiên thiên đó ?"
Thẩm Tri Âm lườm nhẹ một cái: "Đang bận tối mắt tối mũi luyện đan đây, rảnh rỗi mà lôi ."
Quân Uyên khẽ vung tay áo, một núi linh thạch to đùng bất thình lình ập xuống mặt cô.
Toàn là linh thạch thượng phẩm, ít nhất cũng sương sương cả vạn viên.
Thẩm Tri Âm lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng. Dù tay đang bận điều khiển ngọn lửa, cô vẫn lanh lẹ dùng cánh tay bé xíu còn quét sạch sành sanh núi linh thạch túi.
" lấy ngay đây! Tính đợi nhâm nhi hết chén hẵng lôi đó mà."
Đôi mắt to tròn long lanh giờ tít mù nịnh nọt đến là rạng rỡ.
Kế đó, cô lôi cái mầm linh thực tiên thiên quăng thẳng về phía .
"Xem , cứ tự nhiên mà xem cho thỏa thích!"
"Cơ mà cái của nợ hễ chui ngoài là thi hít linh khí ầm ầm. Anh tay khống chế nó chút xíu dùm nha."
Vừa mới chui đầu , cái mầm cây nhỏ bé rung rinh mớ lá non, hùng hổ chực chờ hớp sạch bộ linh khí xung quanh. Đến ngọn lửa mà Thẩm Tri Âm đang dùng để luyện đan cũng nó cho lay lắt tắt ngấm.
Nói ngoa, Thẩm Tri Âm loáng thoáng cảm giác cái mầm cây tham lam còn đang ấp ủ dã tâm tính nuốt luôn cả ngọn lửa của cô cơ!
là to gan lớn mật!
Quân Uyên chỉ nhẹ nhàng nhấc tay một cái, cái mầm cây nhỏ lập tức bay tọt sang chỗ . Dường như bóp chặt cổ, nó chới với cách nào hút nổi dù chỉ một giọt linh khí nào nữa.
Xui xẻo , nó hút bậy một cú , mẻ đan d.ư.ợ.c trong lò của Thẩm Tri Âm chính thức biến thành đồ bỏ .
Cô hít sâu một , ráng nhịn... nhưng nhịn nổi nữa !
Bật dậy khỏi chỗ , cô nàng quắn quéo đôi chân ngắn tũn phóng như bay tới, giáng cho cái mầm cây nọ một cú tát cháy mặt.
"Dám húp ngọn lửa của bà cô mi thêm nữa thử xem, tin mang mi nướng trui hả!"
Cái mầm cây lùn tịt hình như tát cho ngu luôn, đực cả nửa ngày trời chẳng thèm nhúc nhích.
Quân Uyên phì : "Nướng nó á?"
"Đây là cây Phù Tang đấy."
Thẩm Tri Âm: "…………"
Cây Phù Tang cơ , dùng hỏa công với nó thì chắc nó sướng rơn mất thôi.
Tương truyền, Phù Tang là thần thụ nơi bầy Kim Ô trú ngụ. Mà Kim Ô vốn là mặt trời chói lọi của thời kỳ Hồng Hoang, đại diện cho gia tộc chí cương chí dương cơ mà.
Ngọn lửa Thanh Liên bé mọn của cô đem khè Kim Ô thì khác gì gãi ngứa. Ngày xưa cả chục con Kim Ô đậu cành Phù Tang còn chẳng mảy may thiêu rụi nhánh cây nào, trái càng hun đúc cho nó mọc xanh hơn.
Ngọn lửa tèo teo của cô nướng chín cái rắm .
"Thế thì dìm nước nó luôn."
Cuối cùng thì mầm cây bé con cũng bắt đầu phản ứng. Nó rung rinh những chiếc lá tí hon, dường như đang kịch liệt biểu tình phản đối.
Thẩm Tri Âm hung hăng ngắt nhéo cái cây mong manh yếu ớt của nó.
"Giờ mi là do chính tay ấp bằng đan điền, tính tròn thì cũng coi như là nương của mi đấy. Con trai ngoan, nhất đừng chọc tức mi nữa, nếu xách mi quăng đường bụi đời cho khuất mắt, tin ?"
Quân Uyên bó tay: "... Người thì bé bằng cái kẹo mà khẩu khí thì rõ là to."
Mới vắt mũi sạch mấy tuổi đầu, một hạt đậu nành nhí nhảnh như mà cũng dám cả gan nhận vơ của cây thần Phù Tang cơ đấy.
Thẩm Tri Âm ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu tự hào: "Những lời chỗ nào ?"
Quân Uyên chậc lưỡi một tiếng: "Da mặt dày thật đấy."
Thẩm Tri Âm lầm bầm: Nể mặt đống linh thạch cống nạp, đây thèm mà chấp nhặt với tên cao tuổi nhà .