Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 435: Đại họa chuột thành tinh
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:28
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông gân cổ lên gào thét nửa ngày trời mà chẳng thấy mống nào tới nhận con.
Anh bèn bế Thẩm Tri Âm mặt , ngó nghiêng săm soi:
"Con bé trông xinh xắn thế cơ mà, vẻ gì là trẻ con vứt bỏ ."
"Cháu bé ơi, cháu tên bố ? Biết điện thoại nhà ?"
Thẩm Tri Âm dõng dạc đáp: "Cháu tự tới đây, cháu lạc."
Anh trố mắt kinh ngạc: "Cái gì cơ? Cháu bé xíu xiu thế mà dám loanh quanh một sợ lạc gia đình hả?"
Thẩm Tri Âm: "..."
Bất chợt, tiếng còi báo động x.é to.ạc bầu khí yên bình của Cục Quản lý Đặc biệt.
"Cảnh báo, cảnh báo! Khu vực thị trấn Nam Kiều, thành phố A xuất hiện đại họa chuột thành tinh. Yêu cầu bộ thành viên Cục Quản lý Đặc biệt khẩn trương di chuyển đến hiện trường để tiêu diệt!"
"Cảnh báo, cảnh báo! Khu vực thị trấn Nam Kiều, thành phố A xuất hiện đại họa chuột thành tinh. Yêu cầu bộ thành viên Cục Quản lý Đặc biệt khẩn trương di chuyển đến hiện trường để tiêu diệt!"
"Cảnh báo, cảnh báo! Khu vực thị trấn Nam Kiều, thành phố A xuất hiện đại họa chuột thành tinh. Yêu cầu bộ thành viên Cục Quản lý Đặc biệt khẩn trương di chuyển đến hiện trường để tiêu diệt!"
Giọng phát thanh liên tục vang dội khắp ngóc ngách của Cục, kết hợp cùng tiếng còi hú dồn dập tạo nên một bầu khí khẩn trương, ngột ngạt như thể bão táp sắp ập tới.
Anh bạn đang bế Thẩm Tri Âm tay khả năng cao là quân nhân xuất ngũ. Vừa thấy tiếng còi, phản xạ tự nhiên mách bảo cơ thể hành động tức khắc, vội vã chạy thục mạng ngoài lao thẳng lên trực thăng.
"Nhanh lên, nhanh lên! Mọi kiểm tra xem mang đủ trang ."
"Mẹ kiếp, cái giống chuột bọ đó dai dẳng khó đối phó lắm! Nhớ kiểm tra kỹ đồ bảo hộ, lũ đó thể mang theo virus đấy, tuyệt đối để chúng c.ắ.n trúng."
Bầu khí trong trực thăng lập tức trở nên náo nhiệt, tất bật. Bỗng nhiên, một tiếng hét chói tai vang lên x.é to.ạc gian nhỏ hẹp.
"Mẹ kiếp! Tao mang lên máy bay từ lúc nào thế !"
Mọi đồng loạt hướng ánh theo tiếng hét, tất cả đều ngớ .
"Tổ cha mày Hạ Quang, não mày cửa kẹp ? Sao tha cả một đứa con nít lên đây thế !"
Chỉ vài phút , Thẩm Tri Âm cả một dàn các trai vạm vỡ mặc đồ rằn ri vây kín xung quanh, ai nấy đều nhức đầu bóp trán.
Thế nhưng nét mặt của cô bé vô cùng điềm nhiên, vô tội.
"Giờ giải quyết đây? Lúc nãy chỉ mải cắm đầu chạy, chả để ý gì sất."
Trải qua quá trình rèn luyện thể cộng thêm tu vi tăng tiến, kể lớn thêm một tuổi, cả gương mặt lẫn vóc dáng của Thẩm Tri Âm hiện tại đôi chút đổi so với .
Trông cô xinh xắn hơn hẳn, dáng thon thả và cao ráo hơn chút xíu, nhưng đôi má bánh bao vẫn còn đó, điểm tô thêm là mái tóc nấm ngắn cũn cỡn ôm sát khuôn mặt.
Dạo sét đ.á.n.h cháy xém hết tóc, Thẩm Tri Âm bực cạo trọc lốc luôn, nốc Sinh Phát Đan kết hợp thoa cao d.ư.ợ.c liệu, đầy một tháng tóc mọc dài lòa xòa tới mang tai.
Mặc dù Thẩm Tri Âm là gương mặt quen thuộc với công chúng, nhưng quả đầu mới toanh cộng thêm sự đổi ở nét mặt khiến cho chẳng ai trong đám nhận cô là ai.
"Giờ mà cho đầu thì muộn mất , máy bay thể dừng giữa chừng ."
"Cháu gái ơi, cháu điện thoại , gọi cho nhà một cuộc báo bình an nhé?"
Xách cổ con nhà đem theo, còn nhét một nơi nguy hiểm trùng trùng, ai mà chả thấy chột cơ chứ.
Thẩm Tri Âm gật đầu cái rụp: "Vâng ạ."
Nói xong, cô lấy điện thoại , công khai bấm gọi điện ngay mặt bọn họ.
"Cô út hả, chuyện gì thế?"
Thẩm Khoan đang bận họp hành cũng tạm ngừng, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng bắt máy trả lời Thẩm Tri Âm.
"Cô đang ở Cục Quản lý Đặc biệt đây, sắp tới thị trấn Nam Kiều , cháu đừng lo nhé."
Thẩm Khoan khựng một nhịp: "Có nguy hiểm ạ?"
Theo lẽ thường thì dăm ba vụ cò con bà cô út chẳng đời nào thèm gọi điện thông báo cho ông , giọng điệu vẻ gì đó đúng lắm.
"Chào bạn, thành thật xin nhiều. Chuyện là thế , phát hiện cháu bé lơ vơ ở sảnh mà chẳng lớn kèm nên bế cháu lên. Ai dè hỏi mới cháu một , đúng lúc chuông báo động réo inh ỏi, tình thế cấp bách quá nên lỡ tay xách luôn cháu lên máy bay."
Thẩm Khoan giọng lạ hoắc vang lên từ đầu dây bên : "..."
Thì là .
"Ồ, . Nhớ mang cô út của trở về an là ."
"Cô út? Cái bé hạt tiêu xíu xiu mà vai vế cũng khủng phết nhỉ."
Hạ Quang lầu bầu một câu, thấy thái độ của gã đàn ông đầu dây bên dửng dưng như , chẳng mảy may lo lắng tẹo nào thì đ.â.m khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-435-dai-hoa-chuot-thanh-tinh.html.]
"Này ông bạn, dù con đẻ thì cũng thể thái độ thế chứ! Sao để một đứa bé chạy rông khắp nơi như , nhỡ gặp nguy hiểm thì tính ? Đứa bé xinh xắn đáng yêu thế , bọn mìn bám đuôi thì nguy hiểm lắm đấy."
Thẩm Khoan chắc nịch: "Không chuyện đó ."
Hạ Quang nhíu mày khó hiểu: "Ý là ?"
Thẩm Khoan điềm nhiên đáp: "Nếu gặp mìn thì cô út nhà cũng chả chuyện gì ."
Có họa chăng đám mìn mù mắt vớ vẩn mới là kẻ gặp xui xẻo.
Hạ Quang: "... Ông tự tin thái quá chăng?"
Thẩm Tri Âm giật giật gấu áo : "Chú trả điện thoại cho cháu ạ?"
Hạ Quang gật đầu liên hồi: "Của cháu, của cháu đây."
Anh đang đau đầu tính toán xem hạ cánh xuống thì vứt cục nợ nhỏ cho đặng.
Anh đảo mắt sang vị đội trưởng.
Anh đội trưởng giữ nguyên vẻ mặt lạnh te: "Kẻ nào tha lôi về thì kẻ đó tự mà hầu hạ, lo mà lùi phía , đừng xông xáo lên tuyến đầu nữa."
Hạ Quang bỗng chốc rơi trạng thái chán sống.
Cuối cùng, đành tiu nghỉu lấy chiếc áo khoác đồng phục cột Thẩm Tri Âm lủng lẳng ngực.
"Cháu gái ngoan đừng nhè nhé, chờ các chú xong nhiệm vụ các chú đưa cháu về nhà."
Thẩm Tri Âm ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
Dù sự xuất hiện của cô bé chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý , nhưng đứa trẻ cũng dễ thương quá đỗi, tha cả nửa ngày trời vẫn lóc ầm ĩ.
Sau khi điểm danh kiểm tra trang xong xuôi, đám đàn ông lực lưỡng xúm xít trêu chọc Thẩm Tri Âm. Bọn họ lục tung các túi đồ , cố tìm thứ gì đó ho để dụ trẻ con.
Một lôi hẳn khẩu s.ú.n.g lục đưa cho Thẩm Tri Âm.
"Mày chập mạch mà đưa s.ú.n.g cho trẻ con, đồ ngu!"
"Súng ! Súng đạn mà!"
"Thế thà mày cho con bé viên đạn chơi còn hơn."
Khi máy bay hạ cánh tới mục tiêu, tình hình thực tế tồi tệ hơn những gì bọn họ tưởng tượng nhiều.
Từ trong tai truyền đến giọng báo cáo tình hình của lực lượng trinh sát tiền trạm.
"Mọi chú ý, đợt bùng phát chuột thành tinh vô cùng dữ dội và tổ chức, khả năng cao là sự giật dây của Chuột Vương. Tất cả cảnh giác truy tìm Chuột Vương! Tiểu đội mười và tiểu đội mười một dẫn theo tổ hậu cần sơ tán, giải cứu những dân đang mắc kẹt."
"Rõ!"
"Hạ Quang, ẵm theo đứa bé theo tổ hậu cần , cấm tiệt xông pha lên ."
Hạ Quang lầm bầm "" một tiếng lủi thủi gót về phía đội hậu cần.
" là cái kiếp nghiệp chướng, chuyến cầm chắc rớt đài, chả gom bao nhiêu điểm tích lũy ."
"Tại cái tay táy máy rước họa chứ trách ai."
Anh chẳng ý trách móc Thẩm Tri Âm, vốn dĩ nguyên nhân sự vụ cũng là do cái đầu chập mạch cộng thêm cái tính ngứa ngáy tay chân mà tha lôi lên đây.
Cột thật chặt cái đai địu Thẩm Tri Âm ngực, Hạ Quang một tay vác thanh đại đao khí thế bừng bừng bước , cái điệu bộ hầm hố của , ai tưởng đang chuẩn xông pha chiến trường đ.á.n.h giặc.
Thấy cảnh đó, bộ thành viên tổ hậu cần đều một phen ngơ ngác, há hốc mồm.
"Không chứ bạn, đ.á.n.h trận mà còn đèo bồng theo con nít ?"
Hạ Quang ưỡn ngực, hếch cằm tự đắc: "Thế nào, thấy bao giờ , ông đây ẵm theo trẻ con thì vẫn cứ c.h.é.m g.i.ế.c lũ chuột bọ khốn khiếp như ngóe nhé."
Suốt dọc đường, Thẩm Tri Âm cư xử cực kỳ ngoan ngoãn, hề quấy nhiễu chút nào, hệt như một đứa trẻ ngoan thực sự.
Kỳ thực, cô tò mò mục sở thị quá trình thực thi nhiệm vụ của lực lượng Cục Quản lý Đặc biệt.
Đã tới nước thì cứ thuận theo tự nhiên .
Thảnh thơi ôm bình nước trái cây nhâm nhi, Thẩm Tri Âm bung tỏa thần thức bao quát bộ khu vực xung quanh.
Chẳng mấy chốc, cô phát hiện vô ổ chuột chui rúc ở những ngóc ngách tối tăm.
Chuột là loài động vật kích thước nhỏ sinh sôi nảy nở với lượng khổng lồ. Chúng thể len lỏi thoát từ đường ống cống ngầm, và mang theo mầm mống của vô mầm bệnh xác định, việc tiêu diệt chúng quả thực vô cùng nan giải.
Nhất là khi đằng chúng sự chỉ huy của một con Chuột Vương tinh khôn đầu óc.