Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 436: Giải độc đan

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:29
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám chuột thành tinh mang một hình thù gớm ghiếc đến cực điểm. Chúng kích cỡ bằng một con mèo trưởng thành, cái mõm nhọn hoắt, đôi mắt đỏ ngầu quỷ dị và hai chiếc răng cửa khổng lồ trông vẻ như sẵn sàng gặm nhấm thứ đời.

Không những thế, bọn chúng di chuyển nhanh thoăn thoắt, thậm chí thể bám dính tường và bò ngược trần nhà.

Tuy nhiên, những nỗ lực học hỏi và tập luyện nhằm đối phó với hiện tượng siêu nhiên dị thường của Cục Quản lý Đặc biệt trong suốt những năm qua chẳng là công dã tràng.

Thậm chí Viện Khoa học còn chế tạo thành công một thiết chuyên dụng dùng để dò tìm các sóng năng lượng phát từ sinh vật dị biến.

Đơn cử như lúc đây, một đội trưởng trong tiểu đội đang cầm tay một thiết tương đương cỡ chiếc máy tính bảng, màn hình hiển thị chằng chịt vô những chấm đỏ chi chít bao quanh vị trí của họ.

Chẳng mấy chốc, bộ sào huyệt của lũ chuột dị biến ranh ma đều bóc trần.

"Có một con nấp cánh cửa hướng hai giờ, đằng cây cột hướng năm giờ thêm hai con nữa, và chú ý, bồn cây cảnh phía cũng đang che giấu vài con..."

"Rõ."

Cả nhóm lăm lăm vũ khí trong tay, đồng loạt lao vụt về phía những vị trí định vị.

Thẩm Tri Âm chợt thấy tối sầm mặt mũi, tầm của cô một thứ gì đó che khuất. Ngay đó, những tiếng kêu ré lên ngắn ngủi và chói tai vang lên liên hồi.

Song, cái trò che mắt trẻ con chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến cô cả, bởi vì cô vẫn còn thần thức cơ mà.

Hạ Quang xoay , một tay đang bịt chặt đôi mắt cô bé, tay còn thì vung thanh đại đao c.h.é.m g.i.ế.c lũ chuột dị biến nương tay.

"Mẹ kiếp, cái giống chuột bọ hôi thối kinh khủng!"

Đang phàn nàn thì chợt xuống Thẩm Tri Âm.

"Cháu bé ơi, cháu ngửi thấy mùi thối ? Hay để chú kiếm cái gì bịt luôn mũi cháu nhé?"

Lũ chuột chui rúc từ lòng đất chỉ mang hàng tá mầm bệnh nguy hiểm, mà bọn chúng còn ăn vô thứ bẩn thỉu. Ngay cả m.á.u của chúng văng cũng nồng nặc một mùi hôi thối tanh tưởi đến buồn nôn.

Thẩm Tri Âm lắc đầu ngoạy ngoạy. Sực nhớ điều gì, cô liền thò tay chiếc túi đeo chéo nhỏ xinh xắn lôi lôi kéo kéo, thực chất là cô đang lấy một tấm bùa từ trong gian đưa cho .

"Cái gì thế ?"

Hạ Quang cúi xuống đón lấy tấm bùa: "Úi chà, cháu còn mang theo bùa chú bên nữa cơ . Mà cũng thôi, nhóc con tận Cục Quản lý Đặc biệt thì chắc hẳn nhà gốc gác tai to mặt lớn ở trong đó ."

"Cơ mà cái bùa là bùa gì , chú từng thấy bao giờ?"

Những loại bùa mà từng thấy đều là bùa chuyên dụng tấn công hoặc là bùa buff sức mạnh phụ trợ bày bán trong cửa hàng đổi điểm tích lũy của Cục Quản lý Đặc biệt.

Chẳng hạn như Bùa Tăng Tốc Bùa Trọng Lực.

Còn tấm bùa mang hình thù lạ lẫm thì quả thực là từng trông thấy bao giờ.

Thẩm Tri Âm chỉ ngón tay nhỏ nhắn chóp mũi: "Dán lên mũi ạ."

"Hửm? Dán cái lên mũi thì tác dụng gì?"

Anh bèn ướm thử tấm bùa lên mũi . Lạ , tấm bùa bỗng hóa thành một luồng sáng chui tọt mũi . Ngay tắp lự, Hạ Quang mất khứu giác, chẳng còn ngửi thấy bất cứ mùi vị gì nữa.

"Ái chà, hiệu nghiệm phết! Cháu tự dán cho một lá ."

Thẩm Tri Âm lắc đầu từ chối, cái miệng chúm chím hớp một ngụm sữa: "Cháu thèm, cháu chẳng sợ mùi thối ."

Không những sợ mà cô còn tâm trạng ăn uống ngon lành nữa là đằng khác.

"Dũng cảm phết nhỉ."

Trêu ghẹo cô bé xinh xắn tựa búp bê thêm vài câu, Hạ Quang tiếp tục lao công cuộc tàn sát lũ chuột dị biến.

Chỉ tính riêng trong một tòa nhà , bọn họ giải cứu thành công hơn cả trăm dân, đưa bộ đến khu vực tập kết an .

Ở phía hậu phương, một toán binh lính thương chuyển về. Đội ngũ y bác sĩ đang chạy đôn chạy đáo giữa các cáng thương bệnh binh, tất bật bôi thuốc, tiêm t.h.u.ố.c giải.

Thuốc tiêm là t.h.u.ố.c khử trùng, một loại biệt d.ư.ợ.c điều chế dựa phương t.h.u.ố.c Giải Độc Đan, hiệu lực của nó chỉ bằng một phần ba so với phiên bản gốc.

Thế nhưng, chỉ với hiệu lực hạn chế đó, nó cũng phát huy vô vàn tác dụng tuyệt vời trong y học.

Số lượng đan d.ư.ợ.c mà Thẩm Tri Âm tài trợ mang đến một bước tiến vĩ đại cho ngành nghiên cứu y d.ư.ợ.c của Lam Châu.

Tuy khả năng luyện đan, nhưng bọn họ sở hữu phương pháp riêng để bào chế d.ư.ợ.c phẩm hoặc t.h.u.ố.c viên với lượng lớn, phù hợp hơn với nhu cầu sử dụng của đại đa dân.

"Nguy to ! Thuốc tiêm khử trùng chỉ tác dụng tiêu diệt mầm bệnh của lũ chuột dị biến cấp thấp thôi. Đối với bọn chuột cấp C trở lên, nó chỉ như muối bỏ bể, vô dụng!"

"Giải Độc Đan ? Có còn viên Giải Độc Đan nào , bên đang một bệnh binh con chuột dị biến cấp C+ c.ắ.n trúng đây!"

Những tiếng kêu gọi cấp bách tương tự vang lên từ khắp góc của trại y tế, nhưng lượng Giải Độc Đan vô cùng khan hiếm, kho t.h.u.ố.c dự trữ chớp mắt vơi thấy đáy.

Lượng mầm bệnh khổng lồ mà lũ chuột dị biến mang theo khiến cho cơ thể của chúng chẳng khác nào một kho chứa chất độc khổng lồ.

Những con chuột từ cấp C trở lên, mầm bệnh cơ thể chúng tiến hóa thành siêu virus. Bất cứ ai chúng c.ắ.n , vùng da quanh vết thương sẽ bắt đầu hoại t.ử và lan rộng khắp , kèm với đó là những cơn đau đớn nhức nhối như axit sunfuric đậm đặc ăn mòn.

Nếu nhờ ý chí kiên cường, bất khuất của những lính gan thì lẽ bọn họ bỏ mạng vì đau đớn tột cùng từ lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-436-giai-doc-dan.html.]

Mặc dù đều trang đồ bảo hộ chuyên dụng, thế nhưng cặp răng cửa sắc lẹm của lũ chuột dị biến thực sự quá sức đáng sợ, thậm chí một vài loại vũ khí cũng chúng c.ắ.n nát bấy.

"Đội trưởng!"

Hạ Quang lao vụt tới mặt một , đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu.

Đó chính là đội trưởng cùng nhóm mặt trực thăng lúc nãy.

Mới cách đây ít phút vẫn còn khỏe mạnh bình thường, mà giờ đây phần da thịt ở hai bên chân ăn mòn, hoại t.ử nghiêm trọng. Anh đau đớn đến mức cả co giật liên hồi, gân xanh nổi cộm hằn rõ trán.

Thẩm Tri Âm ấn tượng khá với đám .

Cô bé đặt bình nước xuống, lôi một lọ đan d.ư.ợ.c dúi tay Hạ Quang, đang gào nức nở.

Phải chọc mấy phát mặt thì Hạ Quang mới hồn .

"Cho chú , Giải Độc Đan đấy."

Giọng lảnh lót, trong trẻo của Thẩm Tri Âm vang lên, nhưng Hạ Quang vẫn còn ngơ ngác kịp hiểu chuyện gì đang xảy .

Hết chịu nổi sự chậm chạp của , Thẩm Tri Âm rướn lên nhéo mạnh tai Hạ Quang một cái: "Giải Độc Đan, Giải Độc Đan! Chú thủng thế? Mau mở nắp tọng miệng chú !"

Tên ngốc .

Giọng điệu bực dọc xen lẫn bực bội của cô bé vang lên lảnh lót khiến những xung quanh đều đồng loạt ngoái , ánh mắt họ dừng chằm chằm chiếc bình sứ nhỏ xinh tay cô bé.

Giải Độc Đan!!!

Đành rằng trong kho của Cục cũng dự trữ, thế nhưng lượng quả thực ít ỏi.

So với lượng bệnh binh chuột dị biến c.ắ.n trọng thương ở trận chiến thì t.h.u.ố.c chẳng khác nào đem muối bỏ bể.

Ai mà ngờ một đứa trẻ bé tí hin thế sở hữu nguyên một lọ Giải Độc Đan!

Hạ Quang bừng tỉnh, vội vã mở nắp lọ, lấy một viên đan d.ư.ợ.c cho đội trưởng nuốt bụng.

Giải Độc Đan là một trong những loại đan d.ư.ợ.c Thẩm Tri Âm thành thạo nhất, viên t.h.u.ố.c xuất từ lò đan của cô giờ đây đều đạt đến cảnh giới cực phẩm.

Chính vì mà d.ư.ợ.c lực phát huy nhanh chóng. Một dòng mủ màu xanh đen mang theo mùi xú uế nồng nặc bắt đầu rỉ từ vết thương chân của đội trưởng.

"Là Giải Độc Đan thật!"

Hạ Quang mừng rơi nước mắt.

Các bác sĩ khác dán chặt mắt lọ đan d.ư.ợ.c như thỏi nam châm hút chặt.

Thẩm Tri Âm vung tay hào phóng : "Tặng cho các chú hết đấy, cháu còn nhiều lắm, mấy chú ?"

"Có, , chứ!"

Đứa trẻ là con nít, nó đích thị là một thiên sứ nhỏ giáng trần !

Thẩm Tri Âm lẩm bẩm: "Có điều... còn nhiều cho lắm ."

Cô bảo Hạ Quang thả xuống đất. Vừa đặt chân xuống, cô liền lấy sạch sành sanh Giải Độc Đan dự trữ trong gian ngoài.

Một thau đan d.ư.ợ.c đầy ắp, to bằng cái chậu rửa mặt!

Cô cũng luyện quá nhiều loại đan d.ư.ợ.c , chủ yếu là vì nhà họ Thẩm ít khi cần dùng đến.

Thế nhưng nếu gom hết , tính cả lượng cung cấp cho Cục Quản lý Đặc biệt, thì chắc chắn một thau đầy ắp thế .

Cảm thấy đám bình ngọc tí hon tốn diện tích chật chội nên cô tiện tay đổ hết một cái thau. Vốn dĩ chiếc gian mà Quân Uyên đưa cho cô thuộc loại vật phẩm cao cấp, khả năng khóa chặt linh khí, nên cũng chẳng sợ thất thoát d.ư.ợ.c lực.

Nhìn thấy thau đan d.ư.ợ.c siêu to khổng lồ mà Thẩm Tri Âm dốc , tất cả xung quanh đều há hốc mồm kinh ngạc đến mức cằm rớt cả xuống đất.

Thế mà kêu là " còn nhiều cho lắm" ư?

Dùng hẳn cái thau để đựng cơ đấy!!!

Không chứ, nhóc con rốt cuộc là con nhà ai mà chịu chơi đến ! Chỗ đan d.ư.ợ.c mà Cục Quản lý Đặc biệt xuất kho trong trận chiến gộp cũng chẳng thấm tháp so với cái thau .

Ước tính sơ sơ thì thau đan d.ư.ợ.c cũng chứa ngót nghét vài ngàn viên chứ chẳng đùa.

"Cháu... cháu cho chúng hết thật ?"

Mấy vị bác sĩ vẫn còn ngỡ ngàng, tưởng đang mơ.

"Không cần ?"

"Cần! Cần chứ!"

"Nhanh lên, nhanh lên! Mau mang Giải Độc Đan cho những thương binh trúng độc nặng uống !"

 

Loading...