Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 445: Thẩm Tri Âm bị treo ngược cành cây

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:35:40
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ ba ngày kể từ khi Thẩm Tri Âm đăng tin tuyển dụng, lượng hồ sơ ứng tuyển gửi về vượt quá con một nghìn.

Có thể thấy tình hình việc hiện nay quả thực mấy khả quan.

Cô bé ôm khư khư chiếc máy tính xách tay, lạch bạch chạy tới gõ cửa phòng Quân Uyên.

Thế nhưng Quân Uyên đóng chặt cửa phòng, thậm chí còn thiết lập cả cấm chế phòng ngự, đến mức Bùa Truyền Tống của Thẩm Tri Âm cũng đành bó tay.

Hết cách, cô bé đành chuyển sang tiết mục gõ cửa thủ công. dẫu cô đập cửa ầm ầm đến rung trời lở đất thì bên trong phòng việc của vẫn im lìm như tờ.

Thẩm Tri Âm nhếch mép khẩy. Bộ tưởng chặn âm thanh là cản bổn cô nương quấy rầy ? Dám ép uống nước cốt mướp đắng còn bịt miệng , thù ghim kỹ lắm đấy nhé.

Cô bé dứt khoát rút hai tấm bùa ném thẳng bức tường.

Đoàng... Ầm...

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang dội khắp tầng mười tám của công ty Quân Uyên.

Những hồn ma xui xẻo ngang qua sợ hãi đến mức dạt hết xa cả thước.

Đại lão choảng , phận tiểu quỷ tép riu như bọn họ chắc chắn sẽ là bia đỡ đạn, nên nhất là chuồn lẹ cho lành.

Lớp tường bên ngoài phòng việc của Quân Uyên thổi bay, nhưng để lộ một lớp vật liệu mới tinh, sáng bóng bên trong. Bùa nổ của Thẩm Tri Âm tuyệt nhiên để dù chỉ một vết xước bức tường .

Thẩm Tri Âm xắn tay áo lên. Thế là ép cô tung chiêu cuối chứ gì.

Cô lục tung gian, lôi đủ thứ đồ nghề từ máy cắt, s.ú.n.g tiểu liên, b.o.m mini cho đến cả rìu búa.

Có thể là mười tám ban võ nghệ đều cô đem thi triển hết. Toàn bộ hành lang tầng , ngoại trừ Thẩm Tri Âm, im ắng đến đáng sợ, một mống ma nào dám nán hóng hớt.

"Cô đang cái quái gì ?"

Giọng lạnh lẽo thấu xương bất chợt vang lên từ phía . Lúc , Thẩm Tri Âm đang cầm một chiếc cưa máy phiên bản nâng cấp từ vật liệu đặc biệt. Một cô nhóc bé tẹo ôm khư khư chiếc cưa máy khổng lồ, nghiến răng nghiến lợi ấn "rè rè" bức tường.

Đến khi chiếc cưa máy cong vòng, xì khói phế võ công, bức tường vẫn chỉ sứt mẻ vài vết nông choèn.

Nghe tiếng gọi, Thẩm Tri Âm ngửa đầu lên, đôi mắt to tròn trố Quân Uyên đang sừng sững từ cao xuống.

" bảo là đang sửa tường, tin ?"

Quân Uyên bật . Nụ rạng rỡ đến mức khiến vạn vật xung quanh đều lu mờ, quả thực là nụ khuynh quốc khuynh thành.

đó... Thẩm Tri Âm treo ngược lên.

Cô bé trói gô hệt như một con sâu róm, chỉ thò mỗi cái đầu ngoài, treo lủng lẳng bên ngoài cửa kính sát đất của phòng việc, đong đưa theo chiều gió.

Quân Uyên chắp tay lưng cửa kính, nhếch mép chiêm ngưỡng điệu bộ đung đưa của Thẩm Tri Âm.

"Chẳng cô thích trói lắm ? Thế nào, vui ?"

Thẩm Tri Âm gào thét trong lòng: Anh thử trói lủng lẳng ở đây xem vui nổi hả?

C.h.ế.t tiệt, cái sợi dây thừng quỷ quái bằng chất liệu gì mà giãy cỡ nào cũng đứt!

Nhìn bộ dạng giãy giụa tuyệt vọng của cô, Quân Uyên tiện tay chụp vài bức ảnh đăng lên dòng thời gian WeChat mà mới tập tành sử dụng.

Bài đăng gồm tận chín bức ảnh. Mấy tấm đầu là ảnh cắt từ camera giám sát cảnh cô đang điên cuồng oanh tạc bức tường, tấm chốt sổ là ảnh cô bé mặt mũi lem luốc, treo tòng teng ngoài cửa sổ.

Kèm theo dòng trạng thái: Hừ... Tự bậy thể sống.

Tính đến thời điểm hiện tại, danh sách bạn bè WeChat của ngoài nhà họ Thẩm thì là quan chức cộm cán của Địa phủ và vài sếp lớn thuộc Cục Quản lý Đặc biệt.

Đây là bài đăng đầu tiên của Quân Uyên. Trong tổng 2.438 bạn bè, tới 2.430 lượt thả tim.

Vài mạng còn , kẻ thì kịp xem, thì dám nhấn like.

Điển hình như đám cháu chắt của Thẩm Tri Âm.

Tuy nhiên... bọn họ cũng chẳng dám hó hé gì với Quân Uyên.

thì loạt ảnh cũng phơi bày trọn vẹn quá trình "tự hủy" của Thẩm Tri Âm .

Bọn họ đành ngậm ngùi cầu nguyện bình an cho bà cô út yêu.

Dưới bài đăng của Quân Uyên, phần bình luận ngập tràn những lời tung hô nịnh nọt.

[Đế quân đại nhân quả là khoan dung độ lượng. Đổi là tiểu quỷ khác thì e rằng ngài một ngụm nuốt chửng .]

[Kỹ thuật trói của Đế quân đại nhân thật tuyệt đỉnh. Nhìn cái đầu lộ xinh xắn kìa, đến đôi chân cũng trói gọn gàng kín kẽ nữa chứ.]

[Không hổ danh là Đế quân đại nhân, bức tường kiên cố đến mức gì công phá nổi.]

Đã mang kiếp công ăn lương thì mấy trò nịnh nọt sếp sòng lúc còn sống bọn họ nhẵn mặt , giờ xuống Âm phủ thi triển cũng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

Lướt xem những lời tung hô cánh, tâm trạng Quân Uyên trở nên vô cùng sảng khoái.

Đang lúc vui vẻ, thong thả bước tới bệ cửa sổ, lôi từ trong gian một chiếc bàn bày biện la liệt đủ loại đồ ăn thức uống ngay mặt Thẩm Tri Âm.

Nào là trái cây tươi roi rói, kế đến là đủ thứ đồ ăn vặt hấp dẫn: khô bò, thịt lợn sấy, thịt heo xé sợi, các loại hạt dinh dưỡng, thì thịt nướng, gà rán thơm lừng, bánh kem nhỏ xinh, bánh quy giòn rụm, và cả sữa, kem ly mát lạnh.

Dưới ánh nắng chói chang, Thẩm Tri Âm đang treo lơ lửng ngoài ngừng vặn vẹo cơ thể, đôi mắt trừng trừng Quân Uyên như bốc hỏa.

"Anh đừng quá đáng! mới chỉ ném vài quả pháo tường nhà thôi mà, huống hồ còn sứt mẻ tí nào. Ai bảo cấm cửa cho , tìm việc hệ trọng đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-445-tham-tri-am-bi-treo-nguoc-canh-cay.html.]

Quân Uyên ồ lên một tiếng: "Ta là ai cơ?"

Thẩm Tri Âm gắt lên: "Quân lột da!"

Trước khi treo cô lên, lột sạch sành sanh từ chiếc vòng tay gian cho đến thẻ ngân hàng của cô. Giờ thì cô chẳng khác nào một kẻ tứ cố vô , nghèo rớt mồng tơi.

Quân Uyên cũng chẳng buồn nổi giận, chỉ khẩy một tiếng, đó bắt đầu tao nhã và nhanh chóng đ.á.n.h chén các món ngon ngay mắt cô.

Hắn còn búng tay tạo một luồng gió nhẹ, cuốn theo hương thơm ngào ngạt của thức ăn phả thẳng mũi cô.

Nhìn thấy, ngửi thấy, nhưng tuyệt nhiên ăn.

Cái đồ Quân lột da thù dai, nhỏ nhen, hẹp hòi !

" sai ! Ngài là vị Đế quân cõi U Minh tài mạo song , khí chất ngời ngời, thiên hạ vô song!"

Bản lĩnh tùy cơ ứng biến, gió chiều nào che chiều của cô cũng thuộc hàng thượng thừa.

Quân Uyên xoa xoa cằm, chậm rãi hỏi: "Theo cô, từ đến nay, ai đ.á.n.h bại ?"

Thẩm Tri Âm xụ mặt: "Làm gì ai đ.á.n.h ngài chứ."

Cái tên vốn dĩ là một bug của tạo hóa!

Đến cả Thiên Đạo chắc cũng bó tay với . Dù thì các vị thần từ thời thượng cổ đều tuyệt tích từ thuở nào, riêng cái lão chỉ ngủ nướng trong quan tài Âm phủ mấy ngàn năm, thế mà nay tỉnh bơ sống dậy.

Tỉnh dậy thì cũng chẳng sứt mẻ gì, việc lúc nào cũng theo ý , ngang ngược bất chấp lý lẽ.

Có điều, nếu cô mà sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa như thì khi cô còn mẩy hơn thế nữa.

Quân Uyên gật gù đắc ý: "Thế nên bây giờ thả cô xuống, giỏi thì gọi tới đ.á.n.h ."

Thẩm Tri Âm: Đang c.h.ử.i thề trong bụng.jpg

Tên khốn chỉ hận thể dòng chữ 'Ta đây cứ thích ngang ngược thế đấy' lên mặt.

thể chứ? Đánh thì , chỉ đành trơ mắt xơi tái đống thức ăn ngon lành ngay mặt, chẳng thèm chừa cho cô một mẩu vụn nào.

Nước miếng Thẩm Tri Âm ròng ròng chảy xuống. Dù gì hiện tại cô cũng mang hình hài của một đứa trẻ, nuốt nổi nỗi uất ức , thế là cô òa nức nở.

Quân Uyên: "..."

Nét mặt khẽ cứng : "Có cần quá thế ?"

Thẩm Tri Âm xoắn xít hình bé nhỏ, lưng với , sụt sịt thút thít. Bóng lưng trông vô cùng đáng thương và cô độc.

Quân Uyên thầm nghĩ liệu đùa quá trớn chăng.

Hắn búng nhẹ ngón tay, Thẩm Tri Âm lập tức bay vèo trong, túm gọn lấy cổ áo.

Thẩm Tri Âm vẫn ngừng lóc.

Quân Uyên vung tay cởi trói cho cô bé, cố gắng dùng lời lẽ để giảng hòa với "cục nợ" .

"Rõ ràng là cô tay phá hoại nhà của mà."

Thẩm Tri Âm ấm ức cãi : " đục thủng cái lỗ nào !"

"Đó là nhờ tính , đề phòng cô giở trò đấy chứ."

"Thôi , cho cô ăn là chứ gì, trong gian của vẫn còn đầy."

Bất ngờ, Thẩm Tri Âm nhào tới ôm chầm lấy . Cô bé vòng tay qua cổ , dúi mặt lớp áo của , sức chùi chùi quệt quệt.

"Hu hu hu... , ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với tiểu nhân nữa mà."

Cơ thể Quân Uyên bỗng chốc cứng đờ, màn diễn quả thực ngoài dự đoán của .

"Tụt xuống mau! Bổn quân nể tình tạm thời thèm tính toán với con nhóc ranh như cô nữa."

"Vậy... ngài hứa sẽ rộng lượng hơn, lỡ phạm nhỏ nhặt ngài cũng bỏ qua nhé?"

Giọng Thẩm Tri Âm lí nhí vang lên từ trong vạt áo .

Quân Uyên thầm nghĩ, sống chừng năm đời, sóng to gió lớn nào mà từng trải qua, lúc nãy cũng tức giận thật, chỉ là đùa giỡn chút đỉnh thôi.

"Đương nhiên."

"Thế ngài trả chiếc vòng tay gian cho ."

Quân Uyên đưa chiếc vòng. Cô bé cúi gằm mặt, cẩn thận đeo cổ tay.

Ngay đó, cô bé tụt khỏi nhanh như chớp: "Thế thì yên tâm ."

Cô bé khịt mũi một cái, quét sạch sành sanh đống đồ ăn Quân Uyên lôi vắt chân lên cổ mà chạy.

"Chính miệng ngài thèm tính toán với nữa đấy nhé!"

Quân Uyên linh cảm điều chẳng lành. Cúi đầu xuống, chiếc áo bào quý giá của ... ngập ngụa hỗn hợp nước bọt, nước mũi và nước mắt.

Quân Uyên bật lạnh lùng, lôi ngay một sợi roi từ xương đen nhánh.

"THẨM! TRI! ÂM!"

Loading...