Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 455: Loạt ảnh thảm họa
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:15
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, Thẩm Nam Yên hề nhận cha ruột. Cô chỉ âm thầm đến đạo quán một dịp cố định hàng năm, lấy danh nghĩa cầu phúc để nán một thời gian, lặng lẽ bầu bạn bên cạnh Thẩm Chi Trác.
Cả hai cha con dường như một sự giao kèo ngầm, ai chủ động phá vỡ bức màn sự thật .
Thế nên Thẩm Nam Yên mới giữ một bức ảnh của Thẩm Chi Trác. Hồi còn mặn nồng với Độc Cô Ly, cô cũng từng tâm sự với về cha của và đưa bức ảnh cho xem.
Những bức ảnh hiện tại trong tay Độc Cô Ly chính là thứ tìm thấy trong căn nhà cũ nơi Thẩm Nam Yên từng sống.
Kèm theo đó là một vài bức ảnh khác nữa.
Độc Cô Ly nhẹ nhàng lấy những bức ảnh đó và đưa cho Thẩm Tri Âm.
Nhân vật chính trong ảnh ai khác, chính là Thẩm Tri Âm.
Những bức ảnh ghi quá trình trưởng thành của cô bé, bắt đầu từ lúc còn đỏ hỏn, đó cứ mỗi năm thêm một tấm mới.
" tìm thấy những bức ảnh trong một chiếc hộp gỗ nhỏ giường của Nam Yên."
"Cô luôn thói quen cất giữ những kỷ vật quan trọng chiếc hộp gỗ đó, đặt nó ngay ngắn đầu giường."
"Những bức ảnh của cháu, lẽ là do tiền bối Thẩm Chi Trác lén bỏ ."
Chắc hẳn Thẩm Chi Trác cũng rõ thói quen của con gái, nên năm nào ông cũng lặn lội xuống núi, âm thầm đặt những bức ảnh mới của cháu ngoại đó.
Căn phòng đó vẫn luôn dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm, chỉ tiếc là từ lâu chẳng còn ấm ở, trở nên lạnh lẽo và cô quạnh.
Nhìn chằm chằm xấp ảnh, Thẩm Tri Âm cạn lời. Trời đất ơi, lão già đó lén chụp từ lúc nào , mà chụp đau đớn thế !
Bản cô vốn dĩ sinh xinh xắn đáng yêu, ngặt nỗi lão già đó sở thích "dìm hàng" độc ác. Toàn canh me lúc cô đang trong bộ dạng lôi thôi lếch thếch, chật vật khốn đốn nhất để bấm máy, góc máy thì mờ mịt, quỷ dị như phim kinh dị.
Ví dụ như tấm hồi cô còn bé xíu, đang lẫm chẫm tập thì vấp ngã sóng soài, ré lên ầm ĩ. Lão Thẩm Chi Trác mù lòa nên chỉ chụp bừa theo linh cảm.
Độ phân giải của cái điện thoại "cùi bắp" đó đúng là t.h.ả.m họa, biến cô thành một cái bóng mờ ảo như hồn ma. Cái khoảnh khắc cô ré lên, mắt thì trợn ngược trắng dã, miệng thì há hốc toang hoác, trông chả khác gì yêu quái.
Còn tấm lúc một tuổi thì là cảnh cô đang xông pha đ.á.n.h lộn với một con gà trống bự chảng. Mặt mũi lem luốc bẩn thỉu đành, biểu cảm còn hung hãn như bà chằn. Con gà trống thẳng dậy khéo còn cao hơn cả cô, chả phân biệt nổi ai mới là nhân vật chính của bức ảnh.
Điểm danh từng tấm một, tấm nào tấm nấy đều xí, t.h.ả.m họa đến mức cạn lời.
Thẩm Tri Âm trừng mắt xấp ảnh, hận thể nghiền nát chúng thành tro bụi.
"Ha ha ha... Cô út hồi bé trong ảnh hài hước quá mất ha ha ha..."
Tiếng nắc nẻ vang lên từ phía mấy đứa cháu chắt nhà cô.
"Kỹ thuật chụp ảnh quả thực... độc nhất vô nhị."
Thẩm Mộc Cẩn vô cùng ơn vì sở hữu những bức "di ảnh" để đời như .
"Đâu ? Cho xem với nào."
Một con gà với bộ lông sặc sỡ sắc màu hớt hải chạy . Cặp mắt ti hí như hạt tiêu liếc thấy những bức ảnh rũ rượi lăn bò càng.
Nó còn bắt chước hành động của con , dùng cánh vỗ đùi bôm bốp vẻ khoái chí lắm.
Thẩm Tri Âm ném cho nó một cái lạnh lẽo, vô cảm: "Bộ lông của mi trông cũng rực rỡ đấy chứ."
Thận Yêu vểnh đuôi, vênh váo loanh quanh khoe khoang: "Tất nhiên , chăm chút cho bộ lông kỹ lắm đấy nhé."
"Ta đang thiếu vài cái lông để quả cầu tuyết."
Thận Yêu: "..."
Vô lý!
Tất cả đều , cớ chỉ nhắm mà bắt nạt!
Sau trận nghiêng ngả, quây quần bên bàn .
Ánh mắt Độc Cô Ly dán chặt Thẩm Tri Âm rời nửa bước. Anh mấp máy môi như điều gì đó, nhưng chần chừ nuốt ngược trong.
Mỗi cử chỉ, hành động của đều toát lên vẻ rụt rè, cẩn trọng. Muốn tiến gần con gái, nhưng nơm nớp lo sợ sẽ khiến cô bé phật lòng, dáng vẻ trông thật xót xa và hèn mọn.
Ngược , Độc Cô Vũ và Độc Cô Trường Không thì mang tâm trạng phấn khích, kích động tột độ.
Họ mơ cũng ngờ tới, bà cô út nhà họ Thẩm, từng ít tay tương trợ họ, chính là giọt m.á.u của gia chủ nhà !
Phúc khí bất ngờ giáng xuống khiến họ chếnh choáng, cảm giác như đang lạc trong một giấc mơ tuyệt .
Cuối cùng, cũng tinh ý rút lui, trả gian riêng tư cho hai cha con đoàn tụ.
Thực trong thâm tâm Thẩm Tri Âm cũng thấy gượng gạo. Dù thì từ lúc lọt lòng đến giờ, cô bé chỉ gắn bó với mỗi lão Thẩm Chi Trác, từ lâu coi ông như duy nhất cõi đời .
Giờ tự dưng ở mọc thêm một ông bố.
Bản chất linh hồn cô vốn dĩ là một đứa trẻ lên ba, nên cô chẳng mảy may nhu cầu ỷ cần một vòng tay che chở của cha.
"Xin cháu."
Thẩm Tri Âm còn kịp thốt lời nào thì đàn ông mặt buông lời hối hận.
Cô trầm ngâm .
Khóe mắt Độc Cô Ly đỏ hoe, bàn tay đang nắm chặt những bức ảnh run lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-455-loat-anh-tham-hoa.html.]
"Ta là một cha vô trách nhiệm, một chồng tồi tệ."
Mọi thứ đều xôi hỏng bỏng .
Vợ còn, bỏ đứa con thơ dại lay lắt lớn lên mà một ngày nếm trải tình phụ tử.
Thẩm Tri Âm vỗ vỗ lên mu bàn tay , cái điệu bộ thiết xuề xòa trông chẳng giống tình cha con, mà giống tình em chí cốt hơn.
"Hoàn cảnh của cũng nỗi khổ riêng, thể thông cảm mà. Hay là... chúng xuống Âm phủ tìm thử xem còn đợi ở đó nhé?"
Cô bé đột nhiên nảy một sáng kiến táo bạo.
Trước đây, cô từng ý định tìm ruột, đơn giản vì cô chẳng thấy nhu cầu đó.
Mang theo ký ức từ kiếp , cô giống như những đứa trẻ bình thường, luôn khao khát cha vỗ về, chở che.
Chính vì , dù đặt chân xuống Âm phủ bao nhiêu , cô cũng từng mảy may nghĩ đến việc tìm .
cô linh cảm rằng Độc Cô Ly đang khao khát gặp cô.
Thời gian xếp hàng chờ đầu t.h.a.i Âm phủ lâu lắc như , chừng linh hồn cô vẫn còn luẩn quẩn đó chịu .
Độc Cô Ly ngỡ ngàng, quả thực bao giờ nghĩ đến phương án .
Nghĩ là , Thẩm Tri Âm hành động dứt khoát như sấm chớp, lập tức bấm máy gọi video cho Quân Uyên.
Quân Uyên xuất hiện màn hình trong bộ đồ ngủ lụa đen mềm mại rủ xuống, trông vẻ khá gợi cảm.
"Chuyện gì?"
Giọng điệu vị Đế quân mang vẻ uể oải, biếng nhác.
Thẩm Tri Âm nài nỉ: " dạo Âm phủ một chuyến, ngài mở cửa hậu cho , dắt theo một nữa."
Quân Uyên phũ phàng từ chối: "Không , cô coi Âm phủ của là cái chốn chợ búa nào mà đến thì đến, thì hả."
"Ngài thèm lấy rượu nữa ?"
"Ta tự đến lấy."
Vừa dứt lời, bóng hình lù lù xuất hiện ngay mặt Thẩm Tri Âm và Độc Cô Ly.
Tắt bụp cuộc gọi video, Quân Uyên khoanh tay ngực, dáng vẻ cao ngạo Thẩm Tri Âm với nụ nhếch mép quen thuộc.
"Rượu ?"
Thẩm Tri Âm làu bàu: "Đồ bủn xỉn ki bo."
Độc Cô Ly dậy, thi lễ với Quân Uyên.
"Đế quân, ngưỡng mộ đại danh lâu."
Quá trình tìm hiểu về Thẩm Tri Âm giúp nắm bắt phần nào các mối quan hệ xã hội của cô bé.
Vị Đế quân Âm phủ là chân thần duy nhất xuất hiện tại Lam Châu tính đến thời điểm hiện tại, sức mạnh thần thông quảng đại thể đo lường.
Song, mối thâm giao giữa ngài và con gái vô cùng sâu sắc.
Thẩm Tri Âm trao vò rượu cho , tiện tay đu bám chặt eo một cách điêu luyện.
Dẫu thì cô bé cũng lớn phổng phao hơn, vóc dáng còn lùn tịt như , ôm đùi còn đủ chắc chắn nữa.
"Đằng nào ngài cũng về, cho ké với."
Cô đ.á.n.h mắt sang Độc Cô Ly: "Cho một ké nữa."
Quân Uyên dùng một ngón tay ấn trán đứa trẻ cứng đầu.
"Dựa ?"
Độc Cô Ly khẽ nhíu mày, định rút lui.
Dù mới nhận , nhưng đành lòng con gái muối mặt cầu xin khác vì .
Thẩm Tri Âm níu c.h.ặ.t t.a.y áo Quân Uyên: "Chuyện ngài nhét mù tạt bánh quy hòng mưu hại , sẽ nhắm mắt bỏ qua."
"Nói bậy bạ, chỉ thử xem hương vị của thứ đó khi nướng thành bánh quy sẽ thôi."
"Thế ngài tự nếm thử ?"
"Chẳng cần tìm một con chuột bạch , cô cũng , bắt uống nguyên cốc nước ép ớt cay xé họng đấy thôi?"
Độc Cô Ly lặng lẽ xuống .
Hóa hai sở thích "hành hạ" lẫn cơ đấy.
Với tuyệt chiêu đeo bám dai dẳng ngừng nghỉ, cuối cùng Thẩm Tri Âm cũng ép Quân Uyên miễn cưỡng gật đầu đồng ý dẫn họ xuống Âm phủ.
Chỉ trong chớp mắt, Độc Cô Ly cảm thấy mắt tối sầm, gian xung quanh đổi.
Quân Uyên sải bước dẫn đường: "Có việc gì thì tự mà , đừng lảng vảng quanh , buồn ngủ ."