Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 466: Xát muối vào tim nhau

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần minh của Nhật Bản dần rơi thế hạ phong, chật vật chống đỡ màn bao vây của Lưu Triệt và dàn hồn tướng quân do ông triệu hồi.

"Ngươi là Bán Thần mà xài trò gọi bầy gọi lũ hồn ỷ đông h.i.ế.p yếu, thật vô liêm sỉ!"

Lưu Triệt ít nhiều cũng thừa hưởng cái sự "mặt dày" từ ông cụ cố Lưu Bang nhà .

"Trẫm là Hoàng đế cơ mà! Đích trẫm xắn tay áo lên sống c.h.ế.t với nhà ngươi là cho nhà ngươi thể diện lắm đấy."

"Các khanh, lên! Phập bà cho trẫm!"

Ngắm hồn của Hoắc Khứ Bệnh và Vệ Thanh, ánh mắt Lưu Triệt ánh lên vẻ hoài niệm và sự yêu thương chẳng giấu giếm.

Vào những ngày tháng cuối đời, quanh ông chẳng còn ai bầu bạn, bọn họ đều từ sớm.

Nay tương phùng, đương nhiên Lưu Triệt vui mừng khôn xiết.

Phe Nhật Bản cùng vị thần linh của họ cuối cùng đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá, tháo chạy trối c.h.ế.t.

Dẹp yên tàn cuộc, ánh mắt Lưu Triệt mới dừng ở nhóm Thẩm Tri Âm.

"Các ngươi là ai?"

"Thưa Bệ hạ, chúng là những bảo vệ Mậu Lăng của ngài. Bọn Nhật Bản nhăm nhe trộm mộ, chúng bắt quả tang nên mới xảy ẩu đả, tổn hại ít nhiều đến Mậu Lăng của ngài. ngài yên tâm, chúng sẽ cho phục dựng nguyên trạng."

Nghe , sắc mặt Lưu Triệt giãn , tỏ vẻ hài lòng.

"Tốt lắm."

Đang định bụng ban thưởng chút gì đó cho xứng danh thiên t.ử thì...

"Á á á!!! Mậu Lăng của trẫm! Đồ bồi táng của trẫm! Kẻ nào... kẻ nào to gan dám trộm Mậu Lăng của trẫm!"

Lưu Triệt ngó bên trong Mậu Lăng, tức trào m.á.u họng, suýt nữa cần ống thở oxy.

Trước khi băng hà, ông dặn dò kỹ lưỡng, đố đứa con cháu nào dám qua mặt ông. Biết bao nhiêu đồ bồi táng là những báu vật ông nâng niu lúc sinh thời, thế mà giờ đây bốc còn một mống.

Sạch sành sanh!!!

Hán Vũ Đế lập tức gầm lên những tiếng đầy phẫn nộ, chát chúa.

"Là kẻ nào cuỗm đồ của trẫm, trẫm băm vằm nó !"

"À thì... chắc là... lẽ... bọn chúng đều chầu ông bà cả ạ."

Thủy Hoàng Đế mở cờ trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ tỉnh bơ.

"Theo ghi chép để , Mậu Lăng của ông trộm tận năm . Lần đầu tiên là đúng ba năm khi ông băng hà đấy~"

Giọng điệu rõ ràng sặc mùi hả hê, chọc gậy bánh xe.

Hán Vũ Đế đỏ ngầu đôi mắt, hằn học ông.

Thủy Hoàng Đế vẫn dửng dưng, chả mảy may e dè: "Mấy trận chiến tranh loạn lạc đó, vàng bạc châu báu trong Mậu Lăng của ông biến thành quân lương nuôi quân địch đấy thôi."

Tuyệt chiêu xát muối tim, chọc tức đến c.h.ế.t.

Lưu Triệt điên tiết đến mức cái xác Bán Thần lảo đảo suýt ngất xỉu.

"Bệ hạ."

Đám hồn Hoắc Khứ Bệnh, Vệ Thanh vội vã lao tới đỡ lấy ông.

Khuôn mặt Lưu Triệt xám xịt khó coi vô cùng: "Hồn phách của bọn chúng đang ở ? Trẫm moi gan lột ruột chúng nó!"

Ngủ yên mấy ngàn năm mới tỉnh giấc, mở mắt thấy Mậu Lăng nhà phá nát bét vì một đám đ.á.n.h , bàng hoàng phát hiện mộ trộm sạch.

Ba năm, mới nhắm mắt ba năm đào mả.

"Bệ hạ, Bệ hạ bớt giận, hít thở sâu, ngài hãy nén đau thương ạ."

Thủy Hoàng Đế dường như thấy thiên hạ đủ loạn: "Để trẫm chỉ đường cho, cứ xuống thẳng Âm phủ mà tìm, vớ bọn chúng đấy."

Thẩm Tri Âm: "..."

Thế mà Lưu Triệt xúi bậy, đ.â.m đầu xuống Âm phủ thật.

Đội ngũ Cục Quản lý Đặc biệt ôm đầu đau đớn.

"Bệ hạ ơi, ngài cái trò gì ạ."

Đám Phong Dương suýt chút nữa quỳ lạy Thủy Hoàng Đế.

Khóe môi Thủy Hoàng Đế khẽ nhếch lên: "Cứ bình tĩnh, sẽ mò về nhanh thôi."

Y như rằng, Lưu Triệt chẳng mấy chốc vác cái mặt xám xịt chui về. Vừa xuất hiện, ông trợn mắt lườm Thủy Hoàng Đế.

"Ông cố tình!"

Giọng điệu nghiến răng nghiến lợi, uất hận tột cùng.

là một rừng thể hai hổ. Hai vị đế vương, đều mang xác Bán Thần, luồng khí tràng va chạm nảy lửa.

"Dưới Âm phủ một vị Cổ Thần tọa trấn mà ông dám giấu trẫm!"

Ông hùng hổ lôi cái mác đế vương định đòi thì tẩn cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-466-xat-muoi-vao-tim-nhau.html.]

Thủy Hoàng Đế thong thả đáp trả: "Thì ông hỏi trẫm ."

Hán Vũ Đế sững : "Ông xưng hô thế nào cơ? Trẫm?"

Đến lúc , ông mới kỹ Thủy Hoàng Đế, nhận luồng công đức rực rỡ và chân khí rồng cuồn cuộn đối phương.

Ngay khoảnh khắc não bộ nhạy bén nảy , ông bật thốt lên: "Thủy Hoàng."

Doanh Chính chậm rãi gật đầu: "Hân hạnh, Hán Vũ Đế Lưu Triệt."

"Câu đó để trẫm mới đúng, dù ông cũng lớn tuổi hơn trẫm cả một mớ cơ mà."

Giọng điệu sặc mùi cà khịa.

Bởi lẽ gài bẫy một vố đau điếng, cùng chung ngôi vị hoàng đế, Lưu Triệt đương nhiên chẳng việc gì khúm núm Doanh Chính chỉ vì ông mở đầu cho vương triều đại nhất thống.

Đã vua thì ai cũng cái lòng kiêu hãnh ngút trời.

Doanh Chính chẳng thèm chấp nhặt màn khịa đểu của Lưu Triệt, ngược , ông dời mắt sang Hoắc Khứ Bệnh và Vệ Thanh.

Giọng ông pha chút tiếc nuối: "Chỉ tiếc là sinh bất phùng thời. Giá như thời đó trẫm hai vị mãnh tướng phò tá, bờ cõi Đại Tần ắt hẳn mở mang thêm gấp mấy , và hai vị tướng quân đây cũng chẳng ngậm ngùi khi đương độ thanh xuân phơi phới."

Hoắc Khứ Bệnh và Vệ Thanh vốn dĩ ngưỡng mộ Thủy Hoàng Đế, nay ông công khai tán thưởng, đ.â.m ngại ngùng bẽn lẽn.

sắc mặt Lưu Triệt thì đen như đ.í.t nồi.

Cái gì mà sinh bất phùng thời? Ý lão già là hai đại tướng quân của ông chọn nhầm minh chủ chứ gì?!

"Cái đó thì chắc. Dù thì cũng kẻ mệnh yểu băng hà sớm, mở mang bờ cõi rộng lớn để gì, cuối cùng Tần Nhị Thế cũng dâng giang sơn cho khác đấy thôi."

Bầu khí quanh Doanh Chính lập tức lạnh lẽo, nguy hiểm đến rợn .

"Hừ... Binh đao kiệt quệ, hao tài tốn của."

"Thái t.ử Phù Tô tự kết liễu đời ."

"Thái t.ử của ông là do chính tay ông bức tử."

"Con cái của ông c.h.ế.t sạch sành sanh chẳng còn mống nào!"

"Ông thì khác gì, con đàn cháu đống nhưng cuối cùng cũng cô độc đến lúc c.h.ế.t đấy thôi!"

Khụ...

Nghe hai vị hoàng đế đấu khẩu, bóc mẽ từng nhát một đ.â.m trúng tim đen, đám đông xung quanh đồng loạt hít khí lạnh, rụt cổ lùi dần xa.

Thẩm Tri Âm thì chả sợ là gì, cô bé còn định vác luôn cái ghế bên cạnh, tiện ôm luôn nửa quả dưa hấu bự chảng gặm xem cho sướng.

Thẩm Tu Nam sợ bà cô út vạ lây, bèn bế thốc cô bé lên mà chạy.

Đến cả đám hồn theo Lưu Triệt cũng tự động lùi giữ cách.

Mấy vụ ẩu đả thế nhất là tránh xa thì hơn.

Doanh Chính đen mặt, sực nhớ điều gì liền bật khoái trá: "Trư Trư , Mậu Lăng của ông đào bới tận năm đấy."

Lưu Triệt tức đến xì khói, khuôn mặt rúm ró.

Khoan , Trư Trư là ý gì.

"Ông ý gì, lợn nào cơ?"

Doanh Chính khẩy: "À quên mất, ông tỉnh nên cập nhật tình hình. Trẫm, ông và một vị Đường Hoàng đời hậu thế gộp chung thành bộ ba hoàng đế Long Phượng Trư."

Thẩm Tri Âm gật gù, biệt danh Long Phượng Trư mà hậu thế phong cho ba vị hoàng đế , quả nhiên đến tận thời đại vẫn thoát .

Tuy nhiên ở thời đại xuất hiện triều Minh đó, thực khá ngưỡng mộ hoàng đế Chu Đệ đấy chứ.

"Và ông, chính là Trư đó, Trư tức là Lợn đấy."

Tuyệt vời, thế là hai vị hoàng đế từ màn khẩu chiến chuyển sang màn ẩu đả tay chân luôn, chẳng gì bất ngờ cả.

Doanh Chính và Lưu Triệt lao tẩn .

Đây là cuộc chiến riêng của hai vị hoàng đế thuộc hai thời đại khác , đố ai dám chen ngang.

Thẩm Tri Âm thò tay móc quả dưa hấu.

"Mọi xơi dưa ?"

Cả đám đồng thanh: "Có!"

Cảnh tượng quá mãn nhãn, quá .

Lúc hai vị hoàng đế khẩu chiến, mặc dù họ lui xa, nhưng ai nấy đều dỏng tai lên hóng hớt từng câu từng chữ.

Giờ thì tụ tập , kẻ , tay ôm khư khư quả dưa hấu, ngước cổ lên trời chiêm ngưỡng cuộc ẩu đả kinh thiên động địa của hai vị đế vương, xem gặm dưa hả hê.

Chỉ tội nghiệp cho mấy hồn như Hoắc Khứ Bệnh.

Ngẫm nghĩ một lát, Thẩm Tri Âm moi thêm một đống đồ ăn vặt và nhang Tế Thần, sang hỏi: "Mấy dùng chút đỉnh ?"

Hoắc Khứ Bệnh cùng dàn hồn: "..."

 

Loading...