Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 469: Cuộc Gặp Gỡ Với Thiên Đạo

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:29
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chỗ ... là ?"

Sau khi vượt qua lôi kiếp để củng cố tu vi, ý thức của Thẩm Tri Âm bỗng trôi dạt đến một nơi xa lạ, vô định.

Xung quanh tối đen như mực, tuyệt nhiên một bóng , gian tĩnh lặng đến mức rợn tóc gáy.

Khoan ... Hồi kiếp lúc đột phá Nguyên Anh, cô gặp cái tình cảnh quái quỷ .

"Thẩm Tri Âm."

Một giọng lạ hoắc vang lên từ cõi xa xăm, dần dần rõ mồn một như đang rỉ tai ngay sát bên cạnh.

"Ai đó?!"

"Ta, Thiên Đạo của thế giới ."

"Ta cũng chỉ mới thức tỉnh lâu."

Thẩm Tri Âm ngẩn tò te, đơ . Thiên Đạo á? Thế là cô đang trực tiếp đàm đạo với đấng tối cao của thế giới luôn ?

"Bây giờ vài chuyện cần , hoặc đúng hơn là bàn một vụ giao dịch với cô."

Thẩm Tri Âm ngay ngắn , tỏ vẻ nghiêm túc: "Vâng, ngài cứ thử xem."

"Số lượng sinh vật thượng cổ thức tỉnh ngày càng đông đúc. Hành tinh xanh quá nhỏ bé, gánh nổi sức mạnh kinh thiên động địa của bọn chúng. Vì thế, cô bắt buộc đẩy nhanh tốc độ tu luyện, mở tung cánh cửa phi thăng thông lên thượng giới để tống khứ bọn chúng ."

Thẩm Tri Âm trố mắt, chỉ tay vẻ thể tin nổi: " á? Thế là bất đắc dĩ biến thành đấng cứu thế ?"

Bỗng dưng nhét cho cái kịch bản nặng đô thế .

Thiên Đạo khẳng định: "Hiện tại cô là lựa chọn hảo nhất."

"Thế... lúc đột phá Nguyên Anh ngài giáng sấm sét chẻ tơi bời hoa lá thế hả?"

Người ngoài khéo tưởng cô với cái lôi kiếp mối thâm thù đại hận gì. Người thường đột phá cao tay lắm cũng chỉ chịu bảy bảy bốn mươi chín đạo lôi kiếp, màu sắc kịch kim cũng chỉ là màu tím.

Còn cô thì , hẳn chín chín tám mươi mốt đạo, mà còn là lôi kiếp tím đen c.h.ế.t chóc.

Trong lúc gồng chịu đòn, cô vắt óc suy nghĩ mãi cũng chả nhớ cái chuyện tày trời gì ác đức đến mức .

Thiên Đạo nghẹn họng: "...Cái đó là của cô chứ ai! Cô thử vắt óc nhớ xem quyển 《Luyện Thần Quyết》 mà cô đang luyện nó ở cái đẳng cấp nào? Dưới tác động của 《Luyện Thần Quyết》, thể xác của cô âm thầm tiến hóa thành Thần Thể . Những công pháp càng bá đạo, càng ngược với lẽ tự nhiên thì khi tu luyện lên tầng cao, uy lực càng khủng khiếp, nhưng kèm với đó cũng là muôn vàn hung hiểm và trắc trở."

Thẩm Tri Âm: "..."

Ngại quá cơ, hóa nãy giờ là trách lầm ngài. Khổ nỗi cái quyển 《Luyện Thần Quyết》 thèm chú thích mấy cái vụ .

Cô chép miệng, cảm giác như gài một vố đau điếng.

bảo bỏ ngang thì còn khuya, oai phong lẫm liệt thế cơ mà.

"Những lôi kiếp đối mặt sẽ ngày càng khốc liệt hơn. Khi cô vung kiếm rạch trời, mở cánh cổng phi thăng, sức mạnh của lôi kiếp giáng xuống sẽ vô cùng khủng khiếp. Cho nên... hãy chăm chỉ mà cày 《Luyện Thần Quyết》 ."

Lời dặn dò dứt, Thẩm Tri Âm kịp tiêu hóa thì cảm thấy như ai đó đá một cú trời giáng. Ý thức của cô nháy mắt bốc khỏi Không Gian Thiên Đạo. Giây tiếp theo, cô giật mở bừng mắt.

Khoảnh khắc đôi mi cô hé mở, những hạt mưa lất phất bắt đầu trút xuống từ trời cao.

Nói chính xác hơn, đó là trận mưa Cam Lâm.

Mưa Cam Lâm do Thiên Đạo ban xuống chính là liều t.h.u.ố.c tiên cực kỳ hữu hiệu giúp tăng tiến tu vi.

Đa phần những giọt sương mát lành đều ưu ái rơi trúng Thẩm Tri Âm. Cô lập tức cảm giác như đắm trong một luồng khí ấm áp, dễ chịu lạ thường. Mọi vết thương lớn nhỏ, nông sâu do sét đánh, kể cả những tổn thương nội tạng, đều đang khép miệng và hồi phục với tốc độ thần kỳ.

Thẩm Tri Âm thầm nghĩ, chắc mẩm đây chính là tiền "đặt cọc" cho phi vụ giao dịch với Thiên Đạo .

Những xung quanh vô tình hứng chút mưa Cam Lâm cũng lập tức reo hò, nhảy múa sung sướng.

"Mưa Cam Lâm! Đây là đặc ân chỉ dành cho những kẻ Thiên Đạo sủng ái thôi đấy!"

ánh mắt ghen tị, thèm thuồng đều đổ dồn về phía Thẩm Tri Âm.

Đứng giữa đám đông, Độc Cô Ly vênh mặt tự hào, niềm hãnh diện dâng trào tột độ.

"Thấy , con gái của đấy."

Ông cứ túm bừa lấy một cạnh bắt đầu màn khoe khoang điểm dừng.

Hiện tại, ông khôi phục vị thế Gia chủ nhà Độc Cô. Hôm trở về, ông thẳng tay "tẩn" cho tên khốn Độc Cô Vinh một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t tống giam ngục, giành tất cả những gì vốn thuộc về .

Lũ trưởng lão từng tráo trở đ.â.m lưng ông cũng lãnh hậu quả thê thảm.

Người của mấy môn phái khác Độc Cô Ly mà đỏ mắt ghen tị, hận thể ăn tươi nuốt sống.

Cùng là kiếp , cách xa vời vợi thế .

Rõ ràng lúc Độc Cô Ly còn thoi thóp, tu vi suýt bốc , mạng sống như mành chỉ treo chuông. Thế mà đùng một cái, thứ độc d.ư.ợ.c vô phương cứu chữa như Thích Linh Thảo tìm t.h.u.ố.c giải.

Chẳng những tai qua nạn khỏi, mà còn lòi cô con gái rượu tài ba xuất chúng đến mức .

Nhìn Tứ Đại Môn Phái ngày , phái Nam Sơn và phái Bắc Cốc giờ đây thoi thóp tuột dốc phanh, cái dũng khí dám vỗ n.g.ự.c xưng tên với Cục Quản Lý Đặc Biệt biến mất tăm.

Vốn dĩ nhà Độc Cô cũng trong cái mớ bòng bong . Bọn Phái Luyện Hỏa thì khỏi bàn, tụi nó sớm đầu hàng, ôm chân Cục Quản Lý Đặc Biệt từ đời nảo đời nào. ai bảo Độc Cô Ly tái xuất giang hồ cơ chứ.

Sự trở của đàn ông kèm với những cuộc thanh trừng mạnh tay trong nội bộ nhà Độc Cô, cộng thêm sự hậu thuẫn từ cô con gái thiên tài, thế lực của ông giờ đây quả thực đáng gờm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-469-cuoc-gap-go-voi-thien-dao.html.]

Thẩm Tri Âm khi củng cố tu vi vững vàng mới từ từ mở mắt, vươn vai vặn khoan khoái.

Bộ dạng của cô lúc quả thực t.h.ả.m họa: đầu tóc rối bù như tổ quạ, quần áo rách bươm xơ mướp như ăn mày, khuôn mặt thì lem luốc nhọ nhem. , những vết thương chí mạng biến mất, tinh thần cô sảng khoái, dồi dào sinh lực, cảm giác như cơ thể đang hừng hực một sức mạnh vô biên.

Bỗng dưng ngứa ngáy tay chân kiếm ai đó choảng một trận.

"Bà cô út, bà tỉnh !"

Thẩm Mộ Dã nhào tới, giọng điệu cuống cuồng đầy phần khích.

"Sao , bà cô út cảm thấy trong thế nào?"

Thẩm Tri Âm nhe hàm răng trắng ởn toét miệng: "Sung sức lắm."

cô xoa xoa cằm, trầm ngâm suy tính.

Chậc... cái kiếp đấng cứu thế coi bộ trần ai khoai củ lắm đây.

"Bà cô út, bà cao lên nhiều !"

Thẩm Tri Âm cúi xuống tự soi xét . Chân tay quả thực thon dài, mi nhon hơn hẳn cái thời mới bế quan, đường nét thì cân đối, gọn gàng, vòng nào vòng nấy chứ còn cũn cỡn như .

Chỉ kẹt nỗi gương để xem dung nhan hiện tại .

Như guốc trong bụng bà cô út, Thẩm Mộc Cẩn nhanh nhảu lôi từ trong Không Gian một chiếc gương , đặt chình ình ngay mặt.

Thẩm Tri Âm liếc qua, lẩm bẩm: Đứa ăn mày lạ hoắc nào đây, trông gớm ghiếc thật.

Ngó kỹ nữa, ... thì là bản ngã của .

Thẩm Tri Âm: "..."

Cũng thôi, sét đ.á.n.h te tua tơi tả thế thì còn nguyên vẹn chỗ nào.

Giữ mớ tóc cháy trụi lủi là còn may chán.

Cô nhớ mang máng khúc cuối bộ đồ dự phòng, ngặt nỗi dư chấn của lôi kiếp mạnh quá nên biến nó thành nùi giẻ rách .

cũng chả hề hấn gì, tắm rửa tẩy trần là xinh rạng ngời thôi.

"Đi thôi, về nhà!"

Tuy chiều cao vẫn khiêm tốn mấy ấn tượng, nhưng cái dáng vẻ vênh váo, khệnh khạng dẫn đường của cô thì toát lên khí thế ngút trời.

Tuyệt nhiên một ai dám cái khinh rẻ cô bé.

Người đầu tiên đột phá cảnh giới Nguyên Anh, mà ở độ tuổi vắt mũi sạch thế , ai gặp mà chả cúi rạp tung hô hai tiếng "Đại lão".

Về đến nhà họ Thẩm, việc đầu tiên là gội đầu, tắm rửa sạch sẽ và bộ cánh mới tinh tươm.

Sau khi tút tát mái tóc, trông nó còn xù lên như nhím nữa. Dù cạo trọc nhưng cũng ngắn đáng kể, giờ cô đành ngậm ngùi để kiểu tóc bob mái bằng ngoan hiền của học sinh.

"Bốn năm ròng rã, lâu hơn dự tính của nhiều quá."

Diện bộ đồ ngủ thoải mái, mềm mại, Thẩm Tri Âm ườn chiếc ghế lười, hút rột rột ly sữa, đôi lông mày chau .

Bế quan ròng rã bốn năm trời, Thẩm Tri Âm giờ mười bốn tuổi, dáng một thiếu nữ mơn mởn.

Cơ thể nảy nở thon thả, khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo ngày nay sắc nét hơn nhiều.

đôi má phúng phính vẫn còn nguyên đó, nổi bật làn da trắng nõn nà như tuyết. Đôi mắt to tròn, đen láy lấp lánh như sương mai, đuôi mắt cong vút sắc sảo, tạo nên một nét quyến rũ độc nhất vô nhị.

Đôi môi đỏ mọng tự nhiên dẫu tô son, ngũ quan thanh tú tỏa khí chất thanh thuần, thoát tục.

Cô ngậm ống hút lầm bầm: "Cơ mà hình như lúc bế quan vô thức cày 《Luyện Thần Quyết》 . Chắc thế nên mới mất thì giờ đến .

Chứ nếu chỉ tập trung phá vỡ bình cảnh đột phá thì tốn thời gian cỡ đó."

"Này Quân Uyên."

Thẩm Tri Âm nghiêng đầu sang đàn ông đang tĩnh tọa đối diện.

Mấy đứa cháu nhà cô đứa nào cũng da đổi thịt, nhất là thằng nhóc út, xa cách bốn năm nay gặp trông chững chạc, trưởng thành hẳn .

Thế mà Quân Uyên thì cứ trơ trơ, chẳng xê xích lấy một ly.

Mà nghĩ cũng , trải qua mấy vạn năm, mấy thiên niên kỷ còn chẳng hằn vết nếp nhăn nào lên mặt , sá gì dăm ba cái năm còm cõi .

"Sau trận lôi kiếp, thần hồn của trôi dạt đến một Không Gian bí ẩn và đụng độ Thiên Đạo."

Cô thuật rành rọt chuyện mà Thiên Đạo truyền đạt.

"Thế cái vụ thật hả? Anh đúng ?"

Quân Uyên nhẹ nhàng gật đầu, đặt tách đang nhâm nhi xuống bàn: "Vậy cô quyết định , nhận cái sứ mệnh ?"

Đôi mắt sâu thẳm, đen đặc của xoáy chặt Thẩm Tri Âm.

Ánh mắt chạm , Thẩm Tri Âm nhếch mép nhạt.

"Nhận chứ ? Không nhận thì trốn ? Dù gì cũng đang cắm rễ cái Hành Tinh Xanh , lỡ nó nổ tung thì cũng tan xương nát thịt theo. Đang tuổi xuân phơi phới, rồ mà nộp mạng sớm."

 

Loading...