Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 471: Mở Hộp Mù Bí Ẩn

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:31
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một khi kiếm trận giăng , bên trong sẽ chằng chịt những luồng kiếm khí sắc bén, chỉ cần chạm nhẹ là chuốc họa sát .

Những kẻ đẳng cấp thấp kém thì xác định c.h.é.m đôi trong vòng một nốt nhạc.

Đám Bướm Rừng Khô nhung nhúc sa lưới kiếm trận tàn sát quá nửa.

Dường như đ.á.n.h mối đe dọa, Bướm Đêm Rừng Khô Vương nổi trận lôi đình, liên tục xả những đòn tấn công cuồng bạo về phía Thẩm Tri Âm.

Bột độc nó phun xối xả như mưa rào.

Chỉ cần một kẽ hở nhỏ xíu, nếu để Thẩm Tri Âm dính dù chỉ một hạt phấn cũng đủ để cô mất mạng.

Đã , tám cái chân sắc lẻm như d.a.o bầu của Bướm Rừng Khô luôn chực chờ tấn công.

Thẩm Tri Âm nắm chặt thanh bản mệnh kiếm, đồng thời dồn dập tung những luồng kiếm khí áp đảo, đối đầu trực diện với Bướm Rừng Khô.

Cảnh tượng đao quang kiếm ảnh diễn ác liệt, từ vách đá, cây cho đến mặt đất đều hằn sâu những vết kiếm c.h.é.m tơi bời.

Phải phân tán sự tập trung để ứng phó nhiều đòn tấn công cùng lúc, Thẩm Tri Âm tránh khỏi thương tích. Trong lúc c.h.é.m phăng hai cái chân của Bướm Rừng Khô, bả vai cầm kiếm của cô cũng con quái vật điên cuồng đ.â.m xuyên thủng bằng một cái chân khác.

Tuy nhiên, cái chân đó cũng vĩnh viễn lìa khỏi hình của nó.

Chưa kịp rút cái chân gớm ghiếc đang găm vai , đợt tấn công tiếp theo của Bướm Rừng Khô sầm sập lao tới.

Thẩm Tri Âm buộc chuyển thanh bản mệnh kiếm sang tay còn .

"Kiếm tu chỉ cầm kiếm bằng một tay!"

Kiếp , khi cô sử dụng thành thạo kiếm tay , sư phụ nhẫn tâm phong ấn cánh tay của cô, ép cô quen từ đầu với thanh kiếm bằng tay trái.

Cô vẫn khắc cốt ghi tâm lời dạy nghiêm khắc của sư phụ ngày .

"Con thể chắc chắn cánh tay của lúc nào cũng lành lặn. Tay trái vụng về thì rèn luyện, nó sẽ là cứu cánh giúp con sống sót khi còn cánh tay ."

Thẩm Tri Âm hồi đó từng hỏi ngược : "Thế lỡ như cả hai tay đều phế thì ạ?"

"Thì tự nghĩ cách, nếu sống thì c.ắ.n răng mà tìm đường thoát. Còn nếu vô phương cứu chữa thì đành ngoan ngoãn đầu t.h.a.i chuyển kiếp từ đầu thôi."

Trạng thái tinh thần của vị sư phụ cô đúng là thời đại quá mức.

Kiếp cô cũng từng dùng đến tay trái.

ở kiếp thì đây là đầu tiên.

Thực , nếu một chọi một với con Bướm Rừng Khô , cô chẳng đến nỗi thê t.h.ả.m thế . Chỉ tại cô dồn một nửa linh lực để duy trì cái kiếm trận .

Nếu đan điền của cô đủ vững chắc, lượng linh khí dự trữ đủ dồi dào, thì kết cục của trận chiến e rằng thật khó đoán.

Chẳng rõ qua bao lâu, khi linh lực chỉ còn chút ít cuối cùng, Thẩm Tri Âm dốc cạn bộ sinh lực còn , ngưng tụ thành một thanh kiếm khổng lồ.

Thân hình đầy thương tích của cô giờ trông hệt như một con búp bê rách nát. Ảo ảnh khổng lồ hiển hiện lưng cô, nắm chặt thanh kiếm vĩ đại, dốc lực giáng một nhát c.h.é.m chí mạng xuống con Bướm Rừng Khô đang thoi thóp.

Một nhát kiếm uyển chuyển, nhẹ nhàng tựa lông hồng, dường như mang theo một chút năng lượng bạo tàn nào.

Bướm Rừng Khô hoảng loạn đập đập đôi cánh tàn tạ, xơ xác, lơ lửng trung vài giây, cái đầu gớm ghiếc của nó cũng đứt lìa khỏi , cơ thể khổng lồ rớt ầm xuống đất c.h.ế.t tươi.

Thẩm Tri Âm cũng kiệt sức rơi tự do từ , sải lai mặt đất với vẻ mặt thanh thản lạ thường.

Sực nhớ điều gì, cô cố gắng gượng dậy với cơ thể đẫm máu, vội vã lôi từ trong Không Gian viên Giải Độc Đan chuyên trị kịch độc của Bướm Rừng Khô.

Trong lúc hỗn chiến, bột độc của con quái vật ngấm sâu vết thương của cô.

Trời mới c.ắ.n răn chịu đựng cơn ngứa ngáy điên dại đến mức nào để tự tay gãi nát da thịt .

Vùng da quanh vết thương tấy đỏ, sưng vù.

Thẩm Tri Âm cảm nhận rõ mồn một cảm giác râm ran, nhức nhối từ tận sâu trong xương tủy, lục phủ ngũ tạng, như hàng vạn con kiến nhỏ xíu đang đục khoét bên trong.

Ngứa ngáy tột độ.

kiệt quệ sức lực, thể đưa tay lên gãi.

Nuốt viên Giải Độc Đan bụng, cơn đau đớn, ngứa ngáy mới dần dịu phần nào.

May mắn , trong một tháng chuẩn đó, cô phí hoài thời gian mà miệt mài tinh luyện loại đan d.ư.ợ.c giải độc thần hiệu .

Uống xong thuốc, cô buông xuống, thì chìm giấc ngủ mê mệt, đất trời sụp đổ cũng chả thèm đoái hoài.

Bởi vì đây là địa bàn độc tôn của Bướm Rừng Khô, hiếm loài dị thú nào dám bén mảng tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-471-mo-hop-mu-bi-an.html.]

Dù xét về sức mạnh, chúng là "trùm cuối", nhưng bột độc của chúng là thứ vũ khí vô cùng nguy hiểm.

Kể cả những kẻ mang thứ bậc cao hơn Bướm Rừng Khô, một khi vô phúc dính bột độc thì cũng ôm hận, nếm mùi đau đớn tột cùng.

Khi Thẩm Tri Âm tỉnh giấc thì màn đêm buông xuống.

Cô cẩn thận thu dọn chiến lợi phẩm, nhặt những chiếc chân gãy và xác của con Bướm Rừng Khô, với bộ dạng rách rưới t.h.ả.m thương, cô lững thững bước sâu sào huyệt của chúng.

Địa bàn của Bướm Rừng Khô là một khu rừng những cây trơ trụi.

Sức sống của khu rừng bầy Bướm Rừng Khô hút cạn kiệt.

Sắc xám xịt, úa tàn của khu rừng hòa quyện hảo với màu sắc của bầy Bướm, tạo thành một lớp ngụy trang tuyệt mỹ.

Nằm chễm chệ ngay giữa khu rừng khô cằn là một cái tổ kén khổng lồ.

Thẩm Tri Âm rón rén tiến gần. Vô cái kén đung đưa lủng lẳng những nhánh cây khô khẳng khiu.

Cảnh tượng rùng rợn đập mắt khiến bất cứ ai cũng sởn gai ốc.

Đây chính là nguồn thức ăn dự trữ của bầy Bướm Rừng Khô.

Nhiều chiếc kén nguội lạnh, mất dấu hiệu của sự sống, nhưng cũng những chiếc vẫn còn thoi thóp chút tàn.

Thẩm Tri Âm khẽ vung tay, một đường kiếm khí sắc lẹm x.é to.ạc lớp vỏ kén, để lộ thứ ẩn giấu bên trong rơi ngoài.

"Thì là một con Dực Hổ con."

Con Dực Hổ trắng muốt, to bằng một chú ch.ó trưởng thành, đầu to tròn đáng yêu, nhưng lúc trông vô cùng nhem nhuốc, t.h.ả.m hại. Nhịp tim và thở của nó tuy yếu ớt nhưng vẫn còn lay lắt.

Thân hình tiều tụy, gầy gò của nó chứng tỏ nó hút cạn m.á.u trong thời gian giam cầm.

"Chắc hẳn ông cháu lớn sẽ thích món quà lắm đây."

Lẩm bẩm một , Thẩm Tri Âm rút một viên đan d.ư.ợ.c nhét miệng chú cọp con.

Một lúc , con Dực Hổ con lờ đờ mở mắt, để lộ đôi đồng t.ử màu xanh thẳm tuyệt .

Bản năng phòng vệ của thú hoang trỗi dậy, mở mắt nó nhe nanh gầm gừ đe dọa Thẩm Tri Âm.

Thẩm Tri Âm nhẹ nhàng gõ nhẹ lên đầu nó, tống thẳng nó Túi Đựng Thú Cưng.

Đừng hỏi vì , hỏi thì cái túi cũng là do cô trấn lột từ tay Quân Uyên chứ .

Sau khi rời khỏi bí cảnh , cô nhất quyết lẽo đẽo đòi Quân Uyên cho thêm vài món bảo bối "xịn xò" nữa mới hả .

Kế tiếp, Thẩm Tri Âm bắt đầu trò chơi "mở hộp mù", hễ rà trúng cái kén nào còn chút sinh khí là cô lập tức rạch .

Chiếc "hộp mù" thứ hai vẻ mấy may mắn, cô vớt một con sâu thịt trắng nõn nà béo ú, to bằng cả con , trông kinh tởm vô cùng.

Vừa chui phọt ngay một bãi nọc độc về phía Thẩm Tri Âm.

Thẩm Tri Âm chẳng màng nhẹ tay, thẳng tay kết liễu nó luôn.

Trông gớm ghiếc thật, nhưng thực chất thịt của loài sâu cực kỳ bổ dưỡng.

Địa Trùng, loài sâu chuyên tấn công bằng cách phun nọc độc. Bề ngoài tuy vẻ vô dụng, nhưng chúng sinh sống tận sâu lòng đất hàng ngàn mét, chuyên ăn tinh hoa từ rễ cây cổ thụ, hoặc hấp thu linh thạch, linh nhũ quý hiếm.

Ăn cực phẩm như thế, hỏi thịt nó đại bổ cho .

bắt cô ăn cái thứ nhầy nhụa thì thôi xin khiếu.

Thế là cô thả con Dực Hổ trong Túi Đựng Thú Cưng , hất cằm về phía xác con sâu thịt mập mạp béo ngậy , bảo:

"Ship đồ ăn ngoài cho cưng nè, xơi mau cho chóng lớn."

Con Dực Hổ con vẫn lườm cô bằng ánh mắt cảnh giác, liếc sang xác con sâu.

Trông thì gớm thật, nhưng mùi thịt thì thơm lừng nức mũi.

Đói mờ cả mắt, con Dực Hổ bỏ mặc luôn Thẩm Tri Âm, lao nhai ngấu nghiến con sâu ngon lành.

Nhân lúc Dực Hổ bận rộn xử lý mồi ngon, Thẩm Tri Âm tiếp tục trò chơi "mở hộp mù" của .

Con nào hung hăng định chồm lên ngoạm cô, cô vung kiếm cho lên đường ngay lập tức.

Sau khi dọn dẹp xong, t.h.i t.h.ể nào xài thì cô tống Không Gian, con nào vô dụng thì vứt bỏ thương tiếc.

Phương châm của cô là "ăn là lượm hết", tuyệt đối để lãng phí.

 

Loading...