Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 474: Đến lượt anh rồi, gọi ông nội đi
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:34
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Âm chỉ với sức của một thu hút bộ hỏa lực thù hận của tất cả dị thú thoát từ bí cảnh.
Mặc dù vài vì phản ứng chậm chạp nên thương, nhưng cũng đến mức mất mạng.
Có ngơ ngác chằm chằm Thẩm Tri Âm đang đám dị thú rượt chạy thục mạng.
"Kia... hình như là bà cô nhỏ của nhà họ Thẩm, biến mất suốt một năm qua thì ."
Video Thẩm Tri Âm độ lôi kiếp đây từng vô xem xem , đó lan truyền ảnh cô lên mạng.
Xinh tuyệt trần, ngoa thì chính là "Bạch nguyệt quang" của thời đại.
giờ phút , ánh trăng sáng đó đang chạy trốn thục mạng. Áo lưng cô cháy đen thui, tóc tai cũng cháy mất một khúc.
Mãi cho đến khi mấy vị hoàng đế Bán Thần hợp sức nhốt gọn đám dị thú sổng từ bí cảnh – đa phần bọn chúng bỏ chạy – Thẩm Tri Âm mới thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi bệt xuống đất.
Nhóm Thủy Hoàng Đế chút cạn lời, hỏi: "Cô nhóc cái trò gì ?"
Bốn vị đế vương tu luyện mặt, tính đến hiện tại cũng chỉ bốn họ tỉnh .
Hai đầu tiên thì cần nhắc đến nữa, phía còn Nhị Phượng bệ hạ - vị bạch nguyệt quang của dân là Lý Thế Dân.
Cùng với vị nữ đế duy nhất - Tắc Thiên đại đế.
Bốn vị Bán Thần liên thủ, cộng thêm uy áp của Quân Uyên, thế nên chỉ mỗi con hổ lớn xui xẻo bắt , còn những con khác đều lợi dụng lúc hỗn loạn mà chạy sạch.
Mệt quá, cô lấy một quả trái cây gặm nhấm: "Thì... lỡ hít mấy quả drama thôi."
"Bà cô nhỏ ơi!"
Trong tình huống thế , thể thiếu vắng mấy đứa cháu của Thẩm Tri Âm chứ.
Từng đứa một chạy đến với hai hàng nước mắt lưng tròng.
"Bà cô nhỏ ơi, bọn cháu nhớ quá."
"Bà cô nhỏ... nhiều dị thú rượt đuổi ?"
Quần chúng ăn dưa bu xem xung quanh cũng đồng loạt dỏng tai lên hóng chuyện.
"Ây da... thì cũng tại thấy, thấy những thứ nên thôi."
Bị kìm nén trong bí cảnh lâu như , cô nhịn bắt đầu lải nhải kể lể.
"Cái con hổ đực đó lén lút ăn vụng với con hổ cái ở ngọn núi bên cạnh, thế là con vợ ở nhà phát hiện, đuổi đ.á.n.h qua mấy ngọn núi, cuối cùng con vợ ôm luôn con bỏ nhà ."
"Oa, thì thế giới dị thú cũng chơi lớn cơ ."
"Thế nó đuổi đ.á.n.h ?"
Thẩm Tri Âm tươi lộ hai chiếc răng khểnh: "Vì ngắm trúng cây Hổ Cốt Thảo trong hang của con hổ đó, nên lấy video mà ma nữ minh tinh đưa cho vợ nó xem. Tranh thủ lúc hai vợ chồng nó lao đ.á.n.h , lén lút chui trộm cây Hổ Cốt Thảo, tốn một binh một !"
Đám đông: "........."
Thế mà còn tỏ vẻ tự hào nữa cơ đấy, chẳng trách rượt đ.á.n.h sấp mặt.
"À còn con đại bàng nữa, để kể cho mấy đứa ..."
Thẩm Tri Âm gặm trái cây thao thao bất tuyệt, kể tuốt tuồn tuột drama mà cô thu thập trong bí cảnh.
Thật dị thú vốn chẳng chút lòng tự trọng nào. Mấy cái drama dù bêu rếu ngoài thì với độ mặt dày của chúng, chúng cũng chẳng thấy gì to tát.
Vấn đề ở hậu quả mà những trái dưa mang cơ.
Con hổ đực vợ đuổi đ.á.n.h qua mấy ngọn núi, cuối cùng sôi hỏng bỏng , vợ con đều bỏ hết, vì thế nó mới điên tiết.
Con điêu vàng cũng vì em ruột đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, còn vặt trụi cả lông, dẫn đến cảnh em đoạn tuyệt.
Còn về con rắn , nó chính kẻ thù đội trời chung mà nó hãm hại rượt đ.á.n.h suốt một tháng trời!
Nói tóm , nếu vì chịu tổn thất mang tính thực chất, thì với bản tính thù dai, đám dị thú cục súc cũng chẳng thèm để tâm đến mấy cái drama cỏn con gì.
"Haha... cô sống trong bí cảnh cũng thật là đặc sắc phong phú quá nhỉ."
Thẩm Tri Âm hì hì: "Cũng tàm tạm. Cơ mà mấy định bí cảnh ?"
Thấy họ gật đầu, Thẩm Tri Âm liền : "Dị thú bên trong , con tu vi cao nhất đạt tới Đại Thừa kỳ . Số lượng dị thú từ Nguyên Anh trở lên cũng nhan nhản. Lũ Nguyên Anh thì cơ bản đều trở thành thức ăn cả . Mấy chắc chắn là đó chứ?"
Tất cả xong liền đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
"Trong bí cảnh ... nhiều dị thú tu vi cao đến thế ?"
Thẩm Tri Âm khẳng định chắc nịch bằng một cái gật đầu.
"Hơn nữa."
Vẻ mặt cô chợt trở nên ngưng trọng: "Bây giờ lũ dị thú đó thể tự do bí cảnh, thế nên càng nguy hiểm hơn."
Không chỉ cô, những khác cũng nhanh chóng ý thức mức độ nguy hiểm của vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-474-den-luot-anh-roi-goi-ong-noi-di.html.]
Bí cảnh vẫn chình ình ở đó, giới chức trách cấp cao bắt đầu họp bàn xem nên mở cổng bí cảnh .
Thẩm Tri Âm chẳng màng dính líu đến mấy chuyện đau đầu , xách m.ô.n.g thẳng về nhà.
Tu vi của cô hiện tại đạt tới Nguyên Anh trung kỳ.
Chỉ mới đột phá Nguyên Anh vỏn vẹn một năm mà phi thẳng lên trung kỳ, cái tốc độ sánh ngang với tên lửa.
Trở nhà họ Thẩm, cô phân loại sơ qua đống chiến lợi phẩm thu thập trong bí cảnh, ném mấy con ấu tể dị thú lấy từ hộp mù cho đứa cháu lớn Thẩm Tu Nhiên.
Thẩm Tu Nhiên lập tức bao vây bởi một đám cục bông nhỏ bé đáng yêu. Bọn nhóc cứ thế hì hục bám lấy quần mà trèo lên.
Tụi nhỏ thích đàn ông !
Tiếp đó là một đống trứng dị thú quăng cho cháu trai Thẩm Khoan.
"Mấy thứ cháu xem xử lý , đem bán giữ dùng đều hết."
Nhờ Thẩm Tri Âm, công ty của Thẩm Khoan đuổi kịp chuyến tàu tốc hành của thời đại linh khí khôi phục. Phần lớn các ngành nghề kinh doanh của công ty hiện tại đều chuyển sang buôn bán đan dược, đủ loại d.ư.ợ.c tễ cần thiết cho việc luyện thể, vật liệu dị thú cũng như các nguyên liệu tu luyện.
Trong nhà sẵn hai luyện đan sư, căn bản cần lo lắng về vấn đề thiếu hàng.
Thẩm Tri Âm gom hết những tài liệu tu luyện mà xài tới giao cho Thẩm Khoan giải quyết.
Sau khi xong xuôi chuyện, cô dự định sẽ nghỉ ngơi một thời gian, tha hồ ăn uống vui chơi thỏa thích.
Không một ai thể lung lay quyết tâm của cô!
Sắp mười sáu tuổi , chắc là uống rượu chứ nhỉ.
Thẩm Tri Âm hí hửng tung tăng chạy đào vò rượu mà tự tay chôn xuống. Cô tót rừng đào, ngả lưng lên một cành cây, một tay cầm trái cây, tay nâng vò rượu.
Chú rắn nhỏ màu tím dần dần bành trướng kích thước, trườn dọc theo cây mà Thẩm Tri Âm đang hóng mát.
"Là Tiểu Lưu Ly đó hả, cho nhóc cái nè."
Cô tiện tay ném một cái bình.
Tiểu Lưu Ly há mồm ngậm lấy cái bình ngửa đầu nuốt ực một cái, bộ thạch nhũ vạn năm trong bình lập tức trôi tuột bụng.
Đôi mắt Thẩm Tri Âm híp thành hình vành trăng khuyết: "Đại Miu ? Vẫn lẽo đẽo theo Tiểu Ngũ chạy rông khắp nơi hả?"
Cô nấc lên một tiếng ngập mùi rượu, gò má ửng hồng mơn mởn, trông đáng yêu y hệt mấy quả đào mật màu hồng phấn lủng lẳng cành cây trong rừng đào.
Đang lúc nấc cục vì say rượu, thì một thình lình xuất hiện ngay bên cạnh cô.
Quân Uyên giật lấy vò rượu trong tay cô thong dong xuống một cành cây bên cạnh.
"Đã uống thì đừng uống, lãng phí lắm."
Thẩm Tri Âm tức tối "gào" lên nhào tới: "Dựa cái gì chứ, rượu của tự ủ mà!"
Quân Uyên: "Ừ, cho em uống thứ khác."
Loại nồng độ thấp hơn, gần giống nước trái cây.
"Quân Uyên, để hát cho một bài."
Không đợi Quân Uyên kịp từ chối, Thẩm Tri Âm với khuôn mặt đỏ bừng liền hẳn dậy cành cây. Đột nhiên cô lôi từ trong gian một lõi bắp ngô để micro.
"Ba của ba thì gọi là gì, ba của ba thì gọi ông nộiiii."
Giây tiếp theo, cô gí cái "micro lõi bắp" về phía Quân Uyên: "Đến lượt , gọi ông nội ."
Quân Uyên: "........."
Ranh con say rượu, nhịn .
hũ rượu trong tay năm ngón tay bóp nát bét lúc nào .
"Chậc… mắc lừa nhỉ, thông minh thế cơ ?"
" là một chú chim mập nhỏ, lớn lên sẽ vút bay lượn lờ~"
"Ngao ngao ngao ngao…"
Hát một hồi cô vẫn cảm thấy âm lượng chửa đủ đô, thế là bèn lôi luôn một cái loa lớn .
Cái giọng hát như quỷ thần gào trực tiếp chấn động văng khỏi rừng đào.
Đám chim chóc trong rừng hốt hoảng đập cánh bay tán loạn.
Người nhà họ Thẩm: "Đệch mợ, đòn tấn công tinh thần quái quỷ gì diễn !"
Thẩm Tri Âm lúc say xỉn tuyệt nhiên bao giờ sướt mướt lóc kiểu đa sầu đa cảm thương xuân bi thu. Cô chỉ khả năng cho khác phát mà thôi.
May mà cái loa trong tay Thẩm Tri Âm nhanh chóng Quân Uyên giật phăng . Anh bồi thêm một cú gõ gáy nhẹ nhàng gáy, thành công khiến con ma men nhỏ bé ngất lịm .