Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 478: Đội Ngũ Toàn Nhân Tài

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang phục kỳ quặc, lạc quẻ của nhóm Thẩm Tri Âm nhanh chóng thu hút ánh tò mò của dân địa phương.

Dân bản địa săm soi họ, còn họ thì dán mắt dân bản địa, đồng thời mải mê ngắm tòa thành nguy nga, tráng lệ.

Bộ dạng cả đám lóng ngóng, ngơ ngác hệt như đám nhà quê đầu lên tỉnh.

Nói cũng , bình thường họ cũng đĩnh đạc, dáng lắm chứ, nhưng tại nhốt trong cái xó xỉnh tối tăm lâu quá nên mới sinh thế .

Giờ trở thế giới của sống, đến cả một bông hoa dại ven đường cũng khiến họ thấy vui mắt, yêu đời.

Hơn nữa, là những con lớn lên trong kỷ nguyên Internet hiện đại, da mặt họ rèn giũa dày như mặt thớt, chả ngán gì dăm ba cái dò xét của thiên hạ.

"Lũ nhà quê ở chui , trông phèn c.h.ế.t ."

"Không moi nổi ba viên Trung Phẩm Linh Thạch để đóng phí qua cổng nữa."

Đám dân bản địa đang xếp hàng chờ thành thi ném những cái khinh khỉnh, mỉa mai.

ba viên Trung Phẩm Linh Thạch thì họ vẫn xùy , ngặt nỗi đóng xong là nhẵn túi, mà nước mắt tuôn rơi vì nghèo.

Mấy tay lính canh gác cũng chẳng thèm hạch sách xem bọn họ từ tới, ăn mặc kiểu gì mà quái gở thế.

Bởi ngoài năm đại châu của đại lục Hành Dương, vẫn còn vô vàn những vùng đất nhỏ lẻ khác.

Mỗi nơi phong tục tập quán riêng, mấy chuyện lạ đời họ cũng thấy quen mắt .

Vừa bước chân thành, đập mắt họ là những cửa tiệm bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo, hai mắt ai nấy như gắn keo, dán chặt rời.

"Oa, lắm đồ xịn thế, những món ở quê ."

Chợt nhận thế giới quê nhà tuy bắt đầu phục hồi linh khí, nhưng so với bên vẫn còn nghèo khổ chán.

"Mua nổi, mua nổi , đắt lòi mắt."

Vừa hùng hổ bước tiệm nghía một vòng, cả đám ỉu xìu , miệng cứ lẩm bẩm than đắt than nghèo.

Nhân viên cửa hàng lườm nguýt khinh bỉ mặt.

bọn họ chả mảy may bận tâm.

"Nghĩ nước mắt, nghèo, giờ sang đây còn thê t.h.ả.m hơn."

"Linh thạch ơi rớt xuống đây , Thần Tài ơi hiển linh xót thương thằng cháu với!"

"Cái cũng ưng, cái cũng thích, ngó giá xong chỉ tiếng Miên. Cả thế giới bao nhiêu giàu nứt vách, cho góp mặt với, thế giới sụp đổ !"

Mấy mồm mép tép nhảy đa phần là dân đ.á.n.h thuê và tán tu. Còn lực lượng quân đội Lam Châu thì giữ đúng tác phong: lưng thẳng tắp, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh cảnh giới.

Cánh Cục Quản lý Đặc biệt thì thoải mái hơn chút đỉnh, đến mức tăng động, nhưng cũng tò mò ngó nghiêng.

Tóm ... cái tổ hợp cả trăm đúng là tập hợp những thành phần "dị hợm".

Chưa kịp để nhân viên mở miệng đuổi khách, trong đoàn í ới gọi rút lui.

"Đi thôi, thôi mấy thánh bần hàn, ngắm nữa thêm thèm, thà đừng còn hơn."

Nhân viên cửa hàng: "..."

Ta đây còn kịp c.h.ử.i mắng, các tự nhận là bần hàn ?

Bình thường luôn sĩ diện, mắng là đồ nhà quê, đồ bần hàn thì hổ, tức giận mới .

cái trạng thái tinh thần "tuyệt vời" của dân Lam Châu thì khác .

Đứa nào ở đây chẳng nghèo mạt rệp? Đó lời mỉa mai, đó là sự thật trần trụi!

"Mình đang cháy túi thật mà, nhưng ngắm ké cho đỡ ghiền thì gì sai, cuộc đời còn gì thú vị nữa."

"Đến tận nơi đây , Thần Tài thấy lời cầu nguyện của con ? Con chẳng mong ước gì cao xa, chỉ phất lên một đêm, cho con chút xíu linh thạch là đủ ."

"Anh tiểu nhị ơi, cho bọn lên tầng hai tham quan chút ? Thề là chỉ ngắm cho sự đời thôi."

Tên tiểu nhị vây kín, hàng chục cặp mắt long lanh cún con chớp chớp đầy cầu khẩn.

Tiểu nhị: "..."

Cái lũ thần kinh chui từ xó nào !

Hắn hít một thật sâu: "Không ."

"Anh tiểu nhị trai ngời ngời thế , lạnh lùng vô tình thế cơ chứ."

"Thật sự ? Anh cứ coi như thấy bọn là xong mà."

Tiểu nhị: Cút mau cho khuất mắt tao!

Thẩm Tri Âm xem mà khóe miệng giật liên hồi.

Cái nết tưng tửng của dân Lam Châu vốn khét tiếng, nay nhốt trong Không Gian Nứt Gãy cả một thời gian dài, tinh thần dấu hiệu chạm ngưỡng bệnh nhân tâm thần cũng là điều dễ hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-478-doi-ngu-toan-nhan-tai.html.]

lúc đó, một vị công t.ử bột ăn mặc xa hoa lướt qua, ném ánh khinh miệt về phía họ.

"Một lũ nhà quê rách rưới mà cũng đòi lên tầng hai ngắm nghía cơ ? Nếu chịu quỳ xuống gọi một tiếng ông nội, sẽ..."

"Ông nội!"

Vài lao tới vồ lấy ôm c.h.ặ.t c.h.â.n gã, thậm chí còn đu bám dính chặt như đỉa.

"Đừng là ông nội, gọi cụ cố cũng chơi luôn, miễn ngài chê ông cố nội nhà mồ yên mả cỏ mọc cao bằng đầu ."

Vị công t.ử bột: "..."

Mẹ kiếp, gặp nguyên một bầy điên !

Ở tầng , một nam t.ử vận cẩm y tím vô tình chứng kiến bộ sự việc, nhịn phì .

"Hahaha... Đám lầu là từ xứ nào tới , ăn , cư xử tấu hài quá thể đáng hahaha..."

Ngồi đối diện là một nam t.ử mặc hắc y.

Hắn liếc mắt xuống lầu, ánh mắt chợt khựng khi chạm một bóng hình thiếu nữ.

Thẩm Tri Âm đang xổm cửa, hai tay chống cằm, miệng thì nhai nhóp nhép đồ ăn.

Nhận thấy ánh mắt đang dò xét , cô ngẩng đầu lên.

Ừm... Trông quen quen, nhưng mãi chả nhớ là ai.

"Này! Đang gì đắm đuối thế!"

Nam t.ử áo tím lên tiếng gọi, kéo hắc y nam t.ử về thực tại.

"Không gì."

Sao thể chứ, cô c.h.ế.t , chính mắt chứng kiến. Chưởng môn và các sư thúc sư bá cũng khẳng định hồn phách của cô tan biến còn một mảnh.

Chắc chỉ là giống thôi.

Hắn buông lỏng tay, thả chiếc chén đang siết chặt xuống bàn.

Thẩm Tri Âm tọng nốt miếng bánh bụng, xách cổ đám hậu bối đang trò cho thiên hạ rời .

"Đi thôi, dò la xem đây là chỗ nào ."

Đám "trẻ trâu" cái lời Thẩm Tri Âm răm rắp.

Cả lũ ngoan ngoãn cun cút bám gót theo cô như cái đuôi.

Người trong tiệm theo lẩm bẩm: "... Bọn chui từ hốc bò toát nào , mặt mũi thì sáng sủa mà đầu óc vẻ chập mạch."

cũng , dẫu tưng tửng nhưng bọn họ chẳng hề khiến chán ghét.

Họ dõng dạc nhận nghèo một cách thẳng thắn, chẳng hề tự ti mặc cảm. Ánh mắt họ trong trẻo, quang minh chính đại, chỉ hành động là khó đỡ một chút.

Sau khi lân la dò hỏi, Thẩm Tri Âm xác nhận đây chính xác là đại lục Hành Dương, và họ đang đặt chân đất Đông Châu.

Muốn từ đây đến Trung Châu - đại bản doanh của Vấn Kiếm Tông, con đường nhanh nhất là dùng trận pháp truyền tống.

Tuy nhiên, chi phí kích hoạt trận pháp cho một ngốn đến ba trăm Thượng Phẩm Linh Thạch.

Trong khi đó, dốc cạn túi của cả trăm nhân mạng gộp cũng nổi hai mươi viên!

Toàn bộ vốn liếng linh thạch vắt kiệt để duy trì Xuyên Soa Chu. Dám chắc nếu chui khỏi cái rãnh nứt gian chậm một nhịp nữa thì cả lũ "đăng xuất" vì cạn năng lượng .

Hết cách, kế sách duy nhất bây giờ là cày cuốc kiếm tiền.

Việc kiếm tiền với Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc thì dễ như ăn kẹo, hai cô cháu đều là bậc thầy luyện đan.

Thẩm Tu Nhiên lập tức chớp lấy cơ hội, gom góp hơn một trăm viên linh thạch mướn tạm một cái mặt bằng để nghề cũ: mở tiệm buôn bán.

Thế là Thẩm Tri Âm và Thẩm Ngọc Trúc bắt tay luyện đan, tiện thể họa thêm vài lá bùa.

Thẩm Mộ Dã thì chuyên tâm luyện khí.

Những còn cũng thi trổ tài lẻ, ai vẽ bùa thì vẽ, ai tay nghề thì dùng sức trâu, kéo vùng ven săn tìm tài nguyên.

Đồng thời, họ cũng lôi mớ tài nguyên vô dụng mang theo từ quê nhà trưng bày trong tiệm để bán.

Cuồng chân vì lâu ngày "xả cơ bắp", Thẩm Mộ Dã tạm gác chuyện luyện khí sang một bên, hú hí đám đàn em vác đồ nghề rừng săn Hoang thú kiếm thêm thu nhập.

(Quái vật dị biến ở thế giới gọi chung là Hoang thú).

Thẩm Tu Nhiên tất bật lo liệu khâu chuẩn khai trương, chọn vài đàn em lanh lợi phụ giúp, chỉ trong vòng bảy ngày decor xong cái tiệm trò.

Anh khéo léo dung hòa phong cách kiến trúc đặc trưng của thế giới với thiết kế nội thất hiện đại, sáng chế cả bóng đèn điện và thang máy thô sơ.

Cửa chính của tiệm từ một loại vật liệu trong suốt tựa pha lê, nhưng độ cứng thì ăn đứt kính cường lực, giúp đường thể dễ dàng ngắm những món hàng trưng bày bên trong.

Phải công nhận, cái đội ngũ hơn trăm nhân mạng đúng là tập hợp của những bậc kỳ tài xuất chúng.

 

Loading...