Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 481: Ước Gì Sư Phụ Vẫn Còn Sống

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:54
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe RV nổ máy, hai mắt Nam Cung Cẩn sáng rực như đèn pha ô tô.

"Tuyệt! Thật tuyệt diệu! Không cần một con Hoang thú nào kéo mà vẫn chạy bon bon. Món đồ bổn thiếu gia chấm , bao nhiêu tiền mua!"

Tần Trăn , mặt mày rạng rỡ hẳn lên. Cậu khoái nhất là những vị khách bạo chi và thẳng thắn thế .

"Dạ, giá cũng chăng thôi ạ, một ngàn Thượng Phẩm Linh Thạch."

Đứng cạnh đó, khóe miệng Tạ Nam Tiêu – vốn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng – giật giật, đôi chân âm thầm lùi vài bước.

Thế mà kêu là đắt á?

Nam Cung Cẩn thì chẳng chớp mắt lấy một cái, sảng khoái lấy một ngàn Thượng Phẩm Linh Thạch.

Nhận linh thạch, Tần Trăn càng nhiệt tình giới thiệu thêm chức năng.

"Thưa quý khách, chiếc xe RV chỉ chế độ lái tự động mà còn thể tự lái bằng tay. Nếu ngài thử cảm giác tự cầm vô lăng, sẽ tận tình hướng dẫn."

Nam Cung Cẩn nhét chiếc quạt xếp thắt lưng: "Được, đây."

Với một món đồ mới lạ thế , tất nhiên bỏ lỡ cơ hội khám phá.

Việc học lái cũng chẳng khó nhằn gì, bởi nam giới sinh vốn năng khiếu thiên bẩm với máy móc.

Chưa kể trí nhớ của Nam Cung Cẩn cực kỳ . Chăm chú Tần Trăn thuyết minh từng bộ phận điều khiển, xem thao tác mẫu một , liền xắn tay tự cầm lái.

Dĩ nhiên, chọn một bãi đất trống trải để thực hành.

Hình dáng độc đáo của chiếc xe RV thu hút đông dân tò mò vây quanh. Khi chứng kiến khối sắt khổng lồ tự động lăn bánh mà chẳng cần bóng dáng con Hoang thú nào kéo, cả đám đông ồ lên kinh ngạc ngớt.

Nam Cung Cẩn cực kỳ ưng ý với món đồ chơi mới , đặc biệt là lúc xe chạy êm ru, hầu như hề cảm giác rung lắc.

Thực , ở thế giới cũng loại nhà ở di động mang theo bên .

Thậm chí nội thất bên trong còn xa hoa, lộng lẫy hơn chiếc xe gấp bội phần.

Những ngôi nhà đó cũng thể thu nhỏ để cất gọn Không Gian.

Có điều giá cả của chúng trời, chục vạn Thượng Phẩm Linh Thạch thì đừng hòng sờ tới.

Bản Nam Cung Cẩn cũng đang sở hữu một cái.

Ngặt nỗi, cái nhà đó tự .

Giờ chiếc xe , chỉ cần thuê lái, hoặc bật chế độ tự lái, bản tha hồ đ.á.n.h một giấc ngon lành, vi vu chân trời góc bể nào cũng .

Đã giá còn khá mềm.

Sau khi chỉ dẫn Nam Cung Cẩn thành thạo, Tần Trăn thu chiếc RV cùng về tiệm để bốc "Hộp mù".

Ở thế giới , tỷ giá linh thạch quy định như : một ngàn Hạ Phẩm bằng một Trung Phẩm, một ngàn Trung Phẩm đổi lấy một Thượng Phẩm.

Tính , với linh thạch vung, Nam Cung Cẩn thể bốc tận một ngàn chiếc đèn ngủ mini.

Thẩm Tu Nhiên tính toán từ . Đối với những khách hàng chịu chi tiền khủng như , cửa hàng sẽ cung cấp phân khúc "Hộp mù" cao cấp hơn.

"Với tiền ngài chi, xin gợi ý ngài chuyển sang bốc 'Đại hộp mù' giá trị tương xứng hơn."

Nam Cung Cẩn lập tức thấy hứng thú: "Ồ? Vậy trong 'Đại hộp mù' chứa những gì?"

Thẩm Tu Nhiên nở nụ bí hiểm: "Thiên cơ bất khả lộ."

Ánh mắt Nam Cung Cẩn lóe lên tia tinh ranh. Hắn lờ mờ nhận một luồng khí tức quen thuộc toát từ Thẩm Tu Nhiên.

Đó là khí chất đặc trưng của những tên gian thương sành sỏi.

Hắn hỏi: "Vậy món đồ trong đó xứng đáng với túi tiền của ?"

Thẩm Tu Nhiên từ tốn đáp: "Ngài cứ đùa."

"Một ngàn Thượng Phẩm Linh Thạch của ngài vốn dĩ dùng để mua chiếc xe RV. Trò bốc hộp mù chỉ là món quà tri ân cửa hàng dành tặng thêm. Việc bốc trúng món đồ ưng ý phụ thuộc vận may của ngài."

Nam Cung Cẩn chép miệng: "Thôi , bổn thiếu gia đây chuộng nhất là đồ đắt tiền, như mới xứng tầm đẳng cấp."

Quy trình bốc 'Đại hộp mù' phần cầu kỳ hơn. Thẩm Tu Nhiên sai mang một chiếc thùng giấy.

"Bên trong chứa nhiều quả bóng nhỏ, mỗi quả bóng sẽ đ.á.n.h tương ứng với một hộp mù."

Anh chỉ tay về phía bức tường kính cường lực, đằng là những món đồ lớn nhỏ khác trưng bày.

"Xin mời ngài."

Nam Cung Cẩn: "Thú vị đấy."

Cùng lúc đó, Thẩm Tri Âm từ lầu ba chạy uỳnh uỵch xuống, nhoài qua lan can cầu thang để hóng chuyện.

Tạ Nam Tiêu ngước mắt lên.

Giống, giống y như đúc.

Bàn tay bất giác siết chặt chuôi kiếm.

Thẩm Tri Âm cũng đưa mắt . Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát, bỗng mấp máy môi tạo thành một khẩu hình.

Đồng t.ử Tạ Nam Tiêu co rụt . Khoảnh khắc siết chặt thanh kiếm, một luồng sát khí lạnh lẽo bùng lên từ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-481-uoc-gi-su-phu-van-con-song.html.]

Nụ môi Thẩm Tu Nhiên tắt lịm.

Nam Cung Cẩn cầm quả bóng tay, vẻ mặt ngơ ngác hiểu mô tê gì.

"Này em, đang cái trò gì ?"

Đây là định đập phá quán hả.

Tạ Nam Tiêu nín thinh, ánh mắt vẫn ghim chặt về phía Thẩm Tri Âm.

Lập tức, Thẩm Tu Nam và những khác lao che chắn phía Thẩm Tri Âm.

"Huynh gì?"

Tạ Nam Tiêu mang tu vi Đại Thừa, cả đám ở đây hợp sức chắc đ.á.n.h .

tuyệt nhiên một ai chùn bước.

"Đại cháu chắt, nhị cháu chắt."

Giọng Thẩm Tri Âm cất lên: "Để lên đây."

"Bà cô út."

Đến cả Nam Cung Cẩn cũng trố mắt lên.

Wow... cô nhóc vai vế cũng dạng nha.

"Tiểu Tiêu."

Vừa hai tiếng , Tạ Nam Tiêu chấn động.

Nam Cung Cẩn trợn tròn mắt, Thẩm Tri Âm Tạ Nam Tiêu. Chuyện quái gì đang xảy ? Bọn họ quen ?

"Lên đây nào."

Tạ Nam Tiêu vẫn chôn chân tại chỗ, môi mím chặt, ánh mắt thoáng nét cảnh giác.

Cô bé dung mạo y hệt sư phụ , gọi bằng cái tên đó, rốt cuộc cô đang mưu đồ gì?

Nhìn điệu bộ của , Thẩm Tri Âm cũng đoán phần nào sự hoang mang trong lòng .

Thế là cô thủng thẳng kể tội: "Hồi bé bé tí tẹo, lúc nhặt về Vấn Kiếm Tông, cứ sủa gâu gâu như chú cún con đề phòng lạ, hễ ai động là gầm gừ đòi cắn."

"Mới ngày thứ ba về Vấn Kiếm Tông tè dầm, còn lén lút giấu ga giường định phi tang chứng cứ."

"Lên năm tuổi thì lạc tọt nhà tắm nữ, suýt nữa mấy sư tỷ túm cổ dìm xuống nước tắm chung."

"Sáu tuổi rảnh rỗi cãi lộn với con ch.ó ở hậu sơn, thi sủa gâu gâu với nó suốt nửa tiếng đồng hồ."

"Bảy tuổi..."

"Người đừng nữa!"

Tạ Nam Tiêu hổ đến mức đào hố chui xuống đất. Khuôn mặt xưa nay lạnh như băng giờ đỏ lựng lên đến tận mang tai.

Nam Cung Cẩn sốc tập: "Thì hồi bé Tạ cũng những chiến tích oanh liệt cỡ , bề ngoài thật đoán nổi."

" mà... cô bé rành rọt thế nhỉ."

Trong lúc Tạ Nam Tiêu đang ngượng ngùng c.h.ế.t, trong lòng dấy lên những đợt sóng cuộn trào. Một ý nghĩ lóe lên trong tâm trí .

Là sư phụ.

... thể?

Thẩm Tri Âm ngậm cây kẹo mút trong miệng lầm bầm: "Cậu đổi nhiều quá, suýt chút nữa nhận ."

Tạ Nam Tiêu hồi nhỏ tính tình ngỗ ngược ngang bướng. Hắn tư chất thiên bẩm, cộng thêm những trải nghiệm cay đắng khi nhặt về Vấn Kiếm Tông nên tu luyện vô cùng liều mạng.

một tật khó bỏ.

Đó là kẹt xỉ.

Kẹt xỉ đến mức nào ư? Một đôi tất rách mấy lỗ cũng nỡ vứt, quần áo cũng . Hắn thà tự học may vá chắp vá chứ nhất định chịu mua đồ mới.

Lúc cô phi thăng độ kiếp, Tạ Nam Tiêu mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi đầu.

Bây giờ chẳng Tạ Nam Tiêu bao nhiêu tuổi, nhưng trông dáng một nam t.ử hán chững chạc, mang khí chất trầm tĩnh và kiên định.

Hệt như một thanh bảo kiếm sắc bén giấu gọn trong vỏ.

"Lại đây nào, chúng lên lầu trò chuyện."

Lần Tạ Nam Tiêu chút chần chừ, lập tức bước lên lầu.

Thậm chí bước chân còn phần hấp tấp, vội vã.

sâu thẳm trong thâm tâm, vẫn thể bình tĩnh .

Lý trí với điều thể, bởi ngày Sư thúc tổ và Chưởng môn dốc cạn sức lực dùng Hồn Đăng để triệu hoán, nhưng chẳng tìm thấy nổi một tia tàn hồn nào của sư phụ giữa đất trời rộng lớn.

về mặt cảm xúc, khao khát mặt chính là cô.

Hắn khao khát cô trở về.

 

Loading...