Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 483: Quá Đỗi Kì Diệu

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:56
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Nam Tiêu mặt đỏ bừng, vội vàng đè thanh bảo kiếm của xuống.

Thẩm Tri Âm tung luôn viên Kim Ô Thạch cho : "Cầm lấy , là Luyện Khí Sư, thứ giữ cũng chẳng tích sự gì."

Ba chữ "Luyện Khí Sư" thốt , Thẩm Mộ Dã đang vạ vật ngủ gà ngủ gật sàn bỗng nhiên bật dậy như lò xo.

"Hả? Bà cô út gọi cháu ạ."

Thẩm Tri Âm: "..."

Bốp một phát vô trán, Thẩm Mộ Dã ngoan ngoãn rạp xuống ngủ tiếp.

"Sư phụ, vật ..."

"Ta là phận con cháu, thằng bé theo một vị đại năng học luyện khí, nên trong tay thiếu mấy thứ bảo bối ."

"Viên Kim Ô Thạch cũng là do nó biếu đấy."

"À quên mất, cái hình như cũng dùng để luyện khí , con xem xài ."

Thẩm Tri Âm lôi từ đan điền một bảo vật, đó chính là cây Phù Tang đang nuôi dưỡng dồi dào bằng linh khí.

Trong thâm tâm, cô luôn cảm thấy chút day dứt với học trò . Hồi đó nhặt nó về, cô đầu "bảo mẫu" lóng ngóng vụng về, suýt nữa nó c.h.ế.t đói. Chưa kể lúc nó mới mười tuổi thì cô đột ngột biến mất.

Giờ thấy t.ử kiếp của trưởng thành khôi ngô tuấn tú, đường hoàng t.ử tế, mỗi tội nghèo rớt mồng tơi.

Lòng cô trỗi dậy khao khát ban phát chút gì đó giá trị.

Nhớ hồi mới bái sư, tuy ăn đòn như cơm bữa trong lúc luyện tập, nhưng bù sư phụ cô cực kỳ hào phóng trong việc cung cấp tài nguyên, bao món bảo bối cô đều là nhờ sư phụ ban cho.

Thế nên bây giờ, cô cũng tặng quà xịn cho đồ kiếp của .

Ngay khoảnh khắc cây Phù Tang xuất hiện, Hỏa linh khí và Mộc linh khí trong gian bỗng dưng bùng nổ, đặc quánh gấp hàng vạn .

Tạ Nam Tiêu giật b.ắ.n , vội vàng giăng kết giới phong tỏa bộ linh khí trong căn phòng.

Điều mấu chốt là, luồng linh khí thoang thoảng chút thần tính thiêng liêng.

Nó kết hợp với viên Kim Ô Thạch tạo nên một sức mạnh vô song.

Bảo kiếm của Tạ Nam Tiêu một nữa rung lên bần bật, một giọng ngừng gào thét trong tâm trí .

'Cây Phù Tang! Chính là cây Phù Tang á á á!!!'

Miệng Tạ Nam Tiêu ngoác đến mức nhét cả quả trứng.

"Cây Phù Tang... Chẳng đó là... Thần thụ trong truyền thuyết ?"

"Ừ, vất vả lắm mới nuôi nó lớn ngần , chắc ngắt một nhánh màu đỏ kim cũng hề hấn gì nhỉ."

Thẩm Tri Âm miết dọc theo một nhánh cây đỏ rực ánh kim cây cao ngang .

Cây Phù Tang khẽ rung rinh.

Tạ Nam Tiêu hoảng hốt xua tay liên lịa: "Sư phụ đừng, đừng ngắt! Có viên Kim Ô Thạch là dư dả ạ."

Hắn lạnh lùng đè bẹp sự bứt rứt của thanh kiếm.

"Con chắc chứ?"

"Chắc chắn ạ."

Thôi , Thẩm Tri Âm đành cất cây Phù Tang .

Bảo kiếm của Tạ Nam Tiêu tức thì xẹp lép.

"Sư phụ, bảo thế giới bên đó linh khí cạn kiệt, Thần thụ mọc lên ?"

Hắn cảm giác thế giới mà sư phụ đang sống những điều vô lý, đầy mâu thuẫn.

Tuy , Tạ Nam Tiêu xác định mặt chính là sư phụ của .

Bởi quái gì kẻ rắp tâm hãm hại nào rộng lượng ban phát bảo vật như Kim Ô Thạch, Phù Tang ngay trong đầu gặp gỡ chứ.

"Thì , vô sinh vật thượng cổ, hồng hoang bên đó chỉ đang ngủ đông thôi. Hạt giống cây Phù Tang vốn một thứ gì đó phong ấn, tình cờ nhặt . Nơi đó chỉ hạt giống Thần thụ, mà còn là nơi sản sinh cả Chân Thần nữa cơ."

Tạ Nam Tiêu: "... Chẳng bảo cánh cổng kết nối thượng giới chặn ?"

Tự dưng chui một vị Chân Thần nữa .

Thẩm Tri Âm bình thản đáp: "Thượng giới thì tong , nhưng hạ giới vẫn bình yên vô sự."

"Gì cơ?"

"Bên đó Âm phủ, nơi chuyên quản lý các linh hồn siêu thoát. Trong đó một vị Thượng Cổ Thần sinh sống, chính là chỉ dạy thuật luyện khí cho đứa cháu chắt của ."

Tạ Nam Tiêu ôm đầu: Mớ bòng bong rối rắm quá, nhức hết cả óc.

"Sư phụ, từ nay hạn chế mang mấy món bảo vật nhé, với tu vi hiện tại của dễ kẻ ngắm tới, hòng chiếm đoạt."

Thẩm Tri Âm xòa: "Chúng dễ gì cướp , bùa hộ mệnh đàng hoàng mà. Với cả sắp tới về Vấn Kiếm Tông , sư tôn chắc chắn sẽ che chở cho ~"

Nói cũng , sư thúc tổ coi sư phụ như bảo bối độc nhất vô nhị.

Hồi sư phụ qua đời, gần như xới tung cả đại lục chỉ để tìm kiếm một tia tàn hồn của sư phụ. Người tuyệt đối tin sư phụ mà chẳng để chút dấu vết nào.

Sau một hồi hàn huyên tâm sự, Thẩm Tri Âm và Tạ Nam Tiêu mới chịu lết xuống lầu.

Nam Cung Cẩn chầu chực sẵn, chẳng trách, họ cấm tiệt lên lầu mà.

Vừa thấy Tạ Nam Tiêu bước xuống, quýnh quáng chìa món đồ tay khoe.

"Tạ xem, là Lôi Kích Mộc ! Một khúc Lôi Kích Mộc bự chà bá luôn!"

Lôi Kích Mộc ở thế giới , ngoại trừ những mảnh lưu truyền từ ngàn xưa, thì hiện tại gần như tuyệt chủng.

Bởi loài cây chỉ sinh trưởng ở những nơi tụ tập kiếp vân của Thiên Đạo, hấp thu tinh hoa sấm sét mà lớn lên.

Tương truyền chỉ thần tiên mới khả năng khai thác Lôi Kích Mộc.

Lúc mở hộp mù, Nam Cung Cẩn còn tưởng quáng gà nhầm, nhưng luồng Lôi Đình chi lực cuộn trào bên trong khúc gỗ thì mà giả .

Công dụng chính của Lôi Kích Mộc chỉ giúp thanh tẩy tâm ma khi hấp thụ năng lượng sấm sét trong quá trình tu luyện, mà quan trọng nhất là nó còn khả năng cản phá lôi kiếp khi độ kiếp.

Đứa nào ngu ngốc đến độ dùng Lôi Kích Mộc phần thưởng hộp mù trời.

Có thứ bảo vật trong tay thì cần gì buôn bán lặt vặt nữa, đem đấu giá khéo thu về cả núi linh thạch.

Khúc Lôi Kích Mộc trong tay Nam Cung Cẩn mang hình dáng một chiếc bát.

Đó là bộ bát đĩa Quân Uyên sắm cho nhà họ Thẩm, khi ngoài mấy em đều mang theo một bộ, bao gồm bát, đũa, thìa và đĩa.

Kèm theo cả ghế đẩu nữa.

Thoạt thì vẻ tầm thường.

Trong những món đồ dùng mà Quân Uyên mang , Lôi Kích Mộc là thứ thô kệch, kém thẩm mỹ nhất.

Việc nó tống hộp mù thực chất là do Thẩm Mộc Cẩn lúc gật gù buồn ngủ đóng gói nhầm.

trông bộ dạng lúc vẻ khoái chí mặt.

Thẩm Mộc Cẩn rụt rè hỏi: "Anh chắc chắn đổi chứ? Đây chỉ là cái bát thôi, do lỡ tay bỏ nhầm đó."

Nam Cung Cẩn lập tức cảnh giác cao độ: "Các mạnh miệng tuyên bố bốc trúng gì thì nấy , phép nuốt lời đấy."

Thẩm Mộc Cẩn: "..."

"Rồi , của tất, cái khúc gỗ Lôi Kích gì đó mà nâng như nâng trứng ."

Nam Cung Cẩn ngớ : "Ngươi thực sự Lôi Kích Mộc là gì ? Nó khả năng đập tan tâm ma trong lúc tu luyện, thậm chí còn trợ lực đắc lực khi độ kiếp đó."

Thẩm Mộc Cẩn nghiêng đầu ngơ ngác: "Tâm ma là cái quái gì ?"

"Các từng tâm ma quấy nhiễu ? Lúc độ kiếp sẽ xuất hiện ảo ảnh, những ảo ảnh đó chính là tâm ma. Sơ sẩy một chút vượt qua là coi như độ kiếp thất bại ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-483-qua-doi-ki-dieu.html.]

Tâm ma tuy vô hình vô tướng, nhưng thể bất thình lình tung đòn chí mạng thời khắc quyết định.

Chẳng ai dám vỗ n.g.ự.c tự xưng vô nhiễm tâm ma, kể cả những tu Vô Tình Kiếm Đạo.

Lòng vốn dĩ phức tạp, khi chỉ vì một chuyện vặt vãnh cũng đủ trở thành chướng ngại vướng bận.

"Độ kiếp á."

Thẩm Mộc Cẩn vỗ trán cái đét: "Thảo nào cứ thấy quên quên cái gì, bà cô út ơi, hình như cháu sắp đột phá Kim Đan , bận tối mắt tối mũi quên béng mất chuyện !"

Họ đều tu luyện theo sự dẫn dắt của Thẩm Tri Âm, bình thường thích nén chặt tu vi, dồn ép hết mức thể cho đến khi thể kìm nén nữa mới quyết định đột phá.

Lúc mới đến thế giới , một lượng lớn linh khí ập cơ thể, từng bước , từng nhịp thở đều linh khí luân chuyển bên trong.

Vốn ở Trúc Cơ đỉnh phong, thói quen nén tu vi của họ giờ đây đạt đến giới hạn chịu đựng.

Nam Cung Cẩn: "..."

Tạ Nam Tiêu: "..."

Thiệt tình, cái chuyện hệ trọng thế mà cũng quên ?

Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt, thật cô cũng linh cảm sắp đột phá, nhưng thời điểm thích hợp.

"Đóng cửa tiệm, tìm chỗ nào đó đột phá tu vi ."

thì hàng hóa cũng vét cạn .

Nhóm Thẩm Tu Nhiên dứt khoát đóng sầm cửa chạy biến ngoại ô.

Những tay to mặt lớn trong giới tu luyện phong phanh tin tức về Lôi Kích Mộc vội vã đổ xô tới, nhưng chỉ còn thấy cánh cửa đóng im lìm: "..."

Ơ kìa, mới mở hàng nửa ngày mà ăn kiểu gì kỳ cục !

Đoàn Thẩm Tri Âm rồng rắn kéo một bãi đất trống ở ngoại ô, bắt đầu quá trình đột phá.

Ngay khi giải phóng tu vi đè nén, kiếp vân trời lập tức tụ tập đen kịt.

Mọi đều từ xa quan sát.

Nam Cung Cẩn thậm chí còn tỏ phân vân: "Hay là cho mượn tạm khúc Lôi Kích Mộc xài đỡ nhé."

Lôi kiếp đối với bất kỳ tu sĩ nào cũng là một nỗi khiếp đảm, lơ là một chút là oanh tạc thành tro bụi như chơi.

Thế nên khi bước kỳ độ kiếp, ai cũng chuẩn vô cùng chu đáo.

cái kiểu độ kiếp tùy hứng, giỡn mặt như Thẩm Mộc Cẩn thì đúng là từng diện kiến.

Thẩm Tri Âm lắc đầu từ chối: "Khỏi cần, chúng chiêu khác."

Chẳng mấy chốc, Nam Cung Cẩn và Tạ Nam Tiêu tận mắt chứng kiến "chiêu khác" mà Thẩm Tri Âm úp mở rốt cuộc là cái quái gì.

Khi thấy Thẩm Mộc Cẩn hứng chịu quá nửa lôi kiếp, dấu hiệu đuối sức, Thẩm Tri Âm lập tức bay vút tới.

Khoan ! Cái thứ gì bay vút qua ?!

Hai mắt Nam Cung Cẩn và Tạ Nam Tiêu trợn tròn như hai hòn bi ve.

"Sư phụ!"

Tạ Nam Tiêu toan lao tới thì Thẩm Tu Nam giật ngược .

"Cậu đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t ?"

"Sư phụ ..."

"Yên tâm , ngỏm chứ bà cô út nhà chả hề hấn gì ."

Quả nhiên Thẩm Tri Âm vẫn bình an vô sự.

Có cô nhảy can thiệp, uy lực của lôi kiếp bỗng tăng vọt gấp đôi.

Thế nhưng, lôi kiếp của Kim Đan kỳ đối với cô chẳng khác nào gãi ngứa.

Ngược , cô còn tận dụng những luồng lôi kiếp giáng xuống để hấp thu và rèn giũa thể.

Miệng Nam Cung Cẩn rớt xuống tận cằm, thiếu điều đ.á.n.h rơi luôn khúc Lôi Kích Mộc quý giá tay.

"Cô ... cô ..."

Quá đỗi kinh hoàng, lắp bắp nên lời.

Thẩm Tu Nam vỗ n.g.ự.c tự hào: "Bà cô út nhà đang dùng sấm sét để luyện thể đấy."

Tạ Nam Tiêu trấn tĩnh , ánh mắt cũng ánh lên sự tự hào y chang.

"Sư phụ của thật bá đạo."

Thẩm Tu Nam liếc , Nam Cung Cẩn cũng trố mắt .

Nam Cung Cẩn thốt lên: "Sư phụ ngươi á?!"

Tạ Nam Tiêu gật đầu cái rụp, chẳng buồn giải thích thêm lời nào.

Thẩm Tu Nam thì trầm ngâm suy tư.

Thẩm Mộc Cẩn quả thực sa huyễn cảnh, nhưng nhanh đó tỉnh táo trở .

Kim Đan độ kiếp thành công mỹ mãn.

Cậu bộ đồ mới, vác cái đầu trọc lốc mếu máo bước .

"Oa oa oa... Tu chân giới các cái gì giúp tóc mọc nhanh , cháu còn mặt mũi nào đường nữa ."

"Có, Sinh Phát Đan."

Thẩm Tri Âm nhún vai: "Cháu hết sạch món đó ."

Cô đưa tay vuốt vuốt mái tóc bù xù của . Nhờ quá trình luyện thể, tóc cô tuy mềm mượt nhưng dẻo dai đến mức d.a.o c.h.é.m đứt.

Lúc chỉ xoăn tít lên một tẹo thôi.

Chải chuốt chút xíu là xinh xắn rạng ngời, ai bảo cô là hotgirl tóc xoăn bồng bềnh cơ chứ.

Thẩm Mộc Cẩn sang Tạ Nam Tiêu và Nam Cung Cẩn cầu cứu.

Tạ Nam Tiêu lắc đầu phũ phàng: "Không ."

Nam Cung Cẩn vỗ n.g.ự.c cái bộp: "Có sẵn trong tiệm, thích thì về tặng cho một lọ."

Đang định rút lui thì Thẩm Tu Nam bỗng cất tiếng giữ : "À ừm, chắc cũng ké miếng lôi kiếp một chút."

Cả đám: "..."

Đợi đến khi Thẩm Mộ Dã tỉnh ngủ chạy , thấy hai ông đang thi độ lôi kiếp, cũng loi choi nhảy góp vui.

Nam Cung Cẩn lúc chai sạn cảm xúc.

Đỉnh điểm của sự lố bịch là vài nhân mạng mải mê hóng lôi kiếp mà tự dưng "giác ngộ", tập thể đột phá lên Trúc Cơ luôn.

Đám rốt cuộc thuộc chủng quái vật nào !

"Sư phụ, ba độ lôi kiếp , đều là cháu chắt của ư?"

"Ừ, cháu chắt nhà đấy."

"Họ đều là... em ruột?"

Thẩm Tri Âm gật đầu xác nhận: "Năm em ruột cơ, tận năm đứa cháu chắt lận."

"Năm ! Hiện tại ba đột phá Kim Đan, hai còn thì ."

Hắn dò xét thì phát hiện , một đứa Trúc Cơ Hậu Kỳ, cũng sắp sửa chạm ngưỡng Kim Đan tới nơi .

Trời đất, chuyện quá vi diệu !!!

 

Loading...