Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 485: Mệnh đăng
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:36:58
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xử lý thỏa chuyện ở Đông Châu, tất cả đều bước lên truyền tống trận đến Trung Châu.
Giao linh thạch xong, khoảnh khắc bước truyền tống trận, Thẩm Tri Âm căng thẳng mong đợi.
Không hiện tại cô mặt sư tôn, còn nhận cô nữa.
Chỉ mất chừng mười mấy phút, bọn họ từ Đông Châu đến Trung Châu.
Không dừng lâu, Tạ Nam Tiêu dẫn họ thẳng đến Vấn Kiếm Tông.
"Sắp tới ngày Vấn Kiếm Tông thu nhận t.ử mới , định cùng sư phụ tiến tông môn, là thông qua bài khảo hạch t.ử để danh chính ngôn thuận ?"
Trong nhóm , mấy mang đơn linh căn mà tham gia khảo hạch thì chắc chắn sẽ các trưởng lão trong tông môn tranh nhận đồ cho xem.
Tạ Nam Tiêu kể cho họ một lợi ích sẽ nhận khi vượt qua bài khảo hạch, còn quyết định cuối cùng thế nào thì tùy thuộc chính họ.
"Leo thang lên trời, là cái loại thang trời chuyên thử thách tâm tính ?"
Tạ Nam Tiêu gật đầu.
"Khảo hạch, chúng chọn khảo hạch."
Thang trời trong truyền thuyết cơ mà, đến đây thể thử một chứ.
Chỉ Thẩm Ngọc Trúc là chậm rì rì, lén lút định tách khỏi đám đông để chuồn .
Cậu , chẳng hứng thú gì với thang trời cả, bây giờ chỉ tìm một chỗ yên tĩnh để vẽ tranh hoặc luyện đan thôi.
mới lén nhích một chút, Thẩm Mộc Cẩn túm cổ áo lôi xệch .
"Anh Ba định đấy? Anh em chúng thiếu là mất vui , cùng , chạy cái gì mà chạy."
Thẩm Ngọc Trúc bậc thang vươn dài ngút ngút như nối thẳng lên tận trời cao, cả gương mặt sầu t.h.ả.m vô cùng.
"Anh ."
, đành để Thẩm Mộc Cẩn khoác vai lôi báo danh.
Tạ Nam Tiêu dẫn họ "cửa " để báo danh nên đỡ xếp hàng dài dằng dặc.
Hắn đang mặc trang phục của t.ử truyền nội môn Vấn Kiếm Tông, nên mấy t.ử đang phụ trách ghi danh thấy lập tức nghiêm trang kính cẩn.
"Tạ sư !"
Có nhận .
"Ta đưa mấy tới báo danh, các em để ý giúp một chút."
"Vâng thưa Tạ sư , qua bên , em sẽ đích đăng ký cho họ."
Nhìn dòng xếp hàng rồng rắn bên , đám Thẩm Mộ Dã thầm kêu sướng.
Xài đặc quyền tuy vô sỉ, nhưng mà công nhận sướng thật.
Còn những kẻ đang bực tức ngoài , chẳng qua chỉ vì hưởng đặc quyền là họ mà thôi.
Dòng đang xếp hàng bên đó cũng thấy, nhưng chỉ dám lầm bầm trong bụng chứ chẳng ai dám hó hé nửa lời.
Đây vốn là một thế giới cá lớn nuốt cá bé, công bằng ư? Kẻ nào bô bô đòi công bằng ở đây mới là nực .
Sau khi sắp xếp thỏa cho đám , Thẩm Tri Âm cùng Tạ Nam Tiêu tiến bên trong Vấn Kiếm Tông.
Dọc đường , những ai quen Tạ Nam Tiêu đều cung kính chào hỏi , ngay cả những quen, khi thấy bộ y phục t.ử truyền đang mặc thì thái độ càng thêm phần kính cẩn.
Xem đứa đồ tôn của cô lăn lộn ở đây cũng tồi.
Tạ Nam Tiêu thậm chí chẳng buồn thông báo cho chưởng môn, cứ thế dẫn thẳng tìm sư thúc tổ.
Về chốn cũ quen, chẳng cần Tạ Nam Tiêu dẫn đường, Thẩm Tri Âm bước ngọn núi của sư tôn liền lao thẳng lên động phủ đỉnh núi.
"Sư thúc tổ hình như ở đây, chắc ngài đang ở hậu sơn luyện kiếm ."
Thẩm Tri Âm gật đầu: "Ngươi ở đây , tự tìm ."
Tạ Nam Tiêu đáp lời: "Sư thúc tổ nhớ . Kể từ ngày hôm đó, ngài tìm khắp cả đại lục, thậm chí còn lục tung cả mấy tiểu thế giới xung quanh nữa."
Viền mắt Thẩm Tri Âm khẽ ửng đỏ: "Được, ."
Mặc dù sư tôn luôn miệng dặn cô rằng, nếu lỡ gặp nguy hiểm mất mạng thì đó là mệnh, c.h.ế.t thì cứ đầu t.h.a.i từ đầu. mỗi cô ngoài lịch luyện, sư tôn luôn phong ấn một luồng thần hồn và kiếm ý của đưa cho cô, để cô dùng bảo tính mạng những lúc nguy cấp nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-485-menh-dang.html.]
Sư tôn chỉ thu nhận cô tử, mà cuối cùng chịu cảnh tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh.
bây giờ, cô thực sự "cày nick phụ" để về , hơn nữa còn giữ trọn vẹn ký ức của kiếp .
Chính cô còn thấy kỳ diệu, cũng chẳng sư tôn sẽ phản ứng .
Chưa bước đến gần hậu sơn, cô cảm nhận kiếm ý sắc bén bay loạn khắp gian.
Trên vách núi cao vút xuyên mây, cũng chằng chịt vết kiếm chém.
Nếu nhờ kết cấu đá của ngọn núi đặc biệt, e là nó san phẳng từ lâu .
Cô mới bước chân phạm vi khu vực , Nam Xu ngay lập tức cảm ứng .
Chỉ trong chớp mắt, mặt Thẩm Tri Âm xuất hiện một đàn ông mặt lạnh như tiền.
Người đàn ông sống hàng ngàn năm, nhưng gương mặt trông chỉ như một ông chú tuấn mỹ tầm ba mươi tuổi, khoác bộ trường bào màu xanh sẫm, toát lên vẻ đoan trang, nhã nhặn nhưng vô cùng lạnh lùng.
Khoảnh khắc thấy Thẩm Tri Âm, đồng t.ử của Nam Xu đột ngột co rút.
Giây tiếp theo, ánh mắt lạnh lẽo , mũi kiếm lạnh buốt kề sát cổ Thẩm Tri Âm.
"Ngươi là ai?"
Giọng lạnh như băng hàn, Thẩm Tri Âm thậm chí thể cảm nhận rõ sát ý toát từ .
Cô nuốt nước bọt. Đã tưởng tượng muôn vàn viễn cảnh, thì tình huống ... thực cô cũng từng lường .
Giả sử sư tôn của cô mà c.h.ế.t, phi phi phi... nhưng tóm là, nếu đột nhiên kẻ giống hệt sư tôn xuất hiện mặt, cô cũng sẽ nghi ngờ đầu tiên, thậm chí tung kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t tên mạo danh đó ngay lập tức.
Ba cái trò thế trong tiểu thuyết ở đời thực gì chuyện xảy , một kẻ đội lốt thiết của , bắt chước những hành động quen thuộc, cô chỉ thấy buồn nôn mà thôi.
"Sư tôn."
Thẩm Tri Âm rụt rè cất tiếng gọi: "Con là Thẩm Tri Âm, con về..."
"Muốn c.h.ế.t!"
Cô còn dứt lời, mũi kiếm của sư tôn xẹt tới.
"Đệt!"
Thẩm Tri Âm vội vã né tránh, bắt đầu con đường bỏ trốn đầy quen thuộc.
Cái cảm giác quen thuộc đến phát bực , cô thậm chí thể đoán đường kiếm tiếp theo của sư tôn sẽ đ.â.m .
Nhớ năm xưa lúc còn sư tôn huấn luyện, cô cũng từng đuổi đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t thế đây.
"Không , từ từ con giải thích xong hẵng động thủ chứ! Đã bao nhiêu năm mà cái tính ch.ó của vẫn chẳng đổi tí nào hả!"
Nam Xu đuổi sát phía cũng lờ mờ nhận động tác né đòn của Thẩm Tri Âm quen thuộc đến mức đáng c.h.ế.t, kể cả cái ngữ khí chuyện cũng hệt như đúc.
Ánh mắt càng thêm lạnh lùng: "Kẻ nào phái ngươi tới, còn dám xông nơi ."
"Con thật sự là đồ của , là cô đồ ngoan ngoãn duy nhất của mà! Người đợi chút để con lấy bằng chứng cho xem!"
Cô lôi thanh bản mệnh kiếm Hàn Sương của , tiện thể trượt quỳ ngửa để né cú c.h.é.m tới, thuận đà ôm chặt lấy đùi .
"Sư tôn nhận con thì ít nhất cũng nhận Hàn Sương chứ. Cho dù nhận kiếm thì con còn bằng chứng khác! Đầu giường một con ngựa nhồi bông, đó là do nương tặng. Có say rượu còn chạy tìm chưởng môn sư bá, cướp bằng loại Tinh Vụ ông quý nhất về để luộc trứng cho con ăn. Rồi còn thích sư thúc của Đan Tông ư ư ư..."
Những lời phía kịp tuôn Nam Xu, với đôi tai đỏ lựng, bưng kín miệng .
Thẩm Tri Âm chớp chớp đôi mắt to tròn .
Nam Xu hít sâu một , lấy một ngọn đèn.
Thẩm Tri Âm nhận ngay, đó là mệnh đăng của cô.
Mỗi t.ử truyền đều để một ngọn mệnh đăng ở chỗ sư tôn, c.h.ế.t thì mệnh đăng sẽ tắt.
khế ước thắp sáng ngọn đèn đặc biệt, nó còn thể kiểm tra hồn phách.
Nếu hồn phách và khí tức lưu trong mệnh đăng là một, mệnh đăng sẽ lập tức sinh phản ứng.
Thẩm Tri Âm chút do dự, ép một giọt tâm huyết rơi thẳng ngọn mệnh đăng.
Giây tiếp theo, từ trạng thái tối tăm, ngọn đèn bắt đầu phát ánh sáng mờ nhạt, cuối cùng... bên trong ngọn đèn bừng lên một ngọn lửa chập chờn.