Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 493: Thân Phận Của Quân Uyên
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:06
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tri Âm cách trở về Lam Tinh, nhưng hiện tại, năng lực của cô vẫn đủ.
Cơ duyên mà Thiên Đạo và Quân Uyên nhắc tới chính là Tinh Thần Đồ .
Hấp thu Tinh Thần Lực, để tu vi của bản tăng lên với tốc độ nhanh nhất.
Kiếp cô cũng từng đến tầng thứ tám, nhưng thể tham ngộ thành công. Bởi vì trong quá trình tham ngộ, chỉ cần ngộ tính cao mà còn đòi hỏi một thể phách và linh hồn cực kỳ mạnh mẽ.
kiếp , cô "Luyện Thần Quyết", từng ở trong khe nứt gian một thời gian dài, quen thuộc với loại áp lực khủng khiếp đó. Vậy nên, cô thể chịu đựng sức ép gian bên trong Tinh Thần Đồ.
Tất cả những điều giống như một đường sinh mệnh sắp đặt sẵn từ .
Nếu tu luyện "Luyện Thần Quyết", thể phách của cô sẽ đủ mạnh để tiếp nhận lượng lớn Tinh Thần Lực, và kết cục cuối cùng sẽ chỉ là bạo thể mà c.h.ế.t.
Ngồi nóc nhà, ngước bầu trời tĩnh lặng, Thẩm Tri Âm khẽ gọi tên Quân Uyên.
Bức tranh trong tay cô từ từ mở , một cái bóng đen khổng lồ uốn lượn bơi lội giữa những tầng mây.
Lần , Thẩm Tri Âm rõ.
Đó là một con rồng - một con Hắc Long to lớn đến đáng sợ.
Ngay giây tiếp theo, Hắc Long hóa thành bóng hình quen thuộc và xuống bên cạnh cô.
"Thì là rồng ."
"Ừ." Quân Uyên nhẹ giọng đáp lời: "Ta là con Hắc Long đầu tiên lúc thiên địa sơ khai, là em với Tổ Long. Ngài là , là em. Tuy nhiên, vì màu sắc khác biệt nên chẳng chào đón mấy trong Long tộc."
"Mọi sự vật thế gian đều hai mặt: chính và phản, ánh sáng và bóng tối. Người của - Tổ Long mà ai ai cũng đến - nhờ sức mạnh vĩ đại và màu sắc rực rỡ, cai quản bộ hải vực. Còn , mặt đối lập của ngài , sinh thuộc về bóng tối, tính tình lười biếng."
" cũng chẳng thích phô trương tung hô. Trong lúc vị em ngốc nghếch mải mê mở rộng thế lực Thiên Đạo để mắt tới, thì đang bận ngủ. Nhờ thế mà trong kiếp nạn Long Phượng, vô can."
Thẩm Tri Âm thậm chí còn vài phần tự hào trong giọng điệu của .
"Sau đó, thấy hàng vạn du hồn lang thang khắp thế gian. Bản tính thích nơi âm u, thêm chút cảm ngộ, tạo Địa Phủ. Địa Phủ và nhân gian liên kết chặt chẽ với , và trở thành vị Hồng Hoang Thần duy nhất của Thiên Đình."
"Thiên Đạo nhân loại tồn tại, Địa Phủ của tự nhiên cũng bình an vô sự. Chớp mắt ngủ một giấc, đến khi tỉnh , Hồng Hoang đại lục chỉ còn phần lõi trung tâm. Những phần khác trôi dạt về , các dị thú, tu sĩ cường đại đều biến mất tăm, ngay cả thông đạo nối với Thiên Đình cũng đóng chặt."
Thẩm Tri Âm: "...Cuộc đời coi như ngủ với ngủ thôi nhỉ."
Quân Uyên hỏi vặn : "Thế ?"
Thẩm Tri Âm: "Tốt, quá luôn chứ!"
Vận may kiểu gì thế , là con ruột của Thiên Đạo ?
"Vậy rốt cuộc bao nhiêu tuổi ?"
Quân Uyên: "..."
"Không nhớ, lúc ngủ thì ai rảnh rỗi mà tính thời gian?"
Đối với , thời gian là thứ quá đỗi dài đằng đẵng, chẳng ý nghĩa gì để mà ghi nhớ. Tuy nhiên, so thì quả thực cũng lớn tuổi thật.
Đùa xong, Thẩm Tri Âm ngửa lưng nóc nhà: "Vậy chuyện của là thế nào? Việc mang theo ký ức đầu t.h.a.i sống ở Lam Tinh là sự cố ngoài ý đúng ?"
Quân Uyên: "Chuyện thì ban đầu thực sự . Dẫu , năm cô ba tuổi, vẫn đang ngủ say."
" từng hỏi qua Thiên Đạo của Lam Tinh. là ngài đưa linh hồn cô sang đó để đầu thai. Việc giữ ký ức cũng là chủ đích. Sự phát triển của nhân loại đến hồi kết, lý do mà Thiên Đạo kìm hãm sự đời của những sinh vật cường đại là vì ngài cũng kiệt sức ."
Thẩm Tri Âm sang .
Quân Uyên mặt cảm xúc tiếp: "Nếu cô là Thiên Đạo, hở một tí thấy câu 'mệnh do do trời', 'hôm nay sẽ nghịch thiên', 'Thiên Đạo bất nhân, liền diệt thiên'. Rồi đám yêu thú Long Phượng cứ một câu 'Thiên Đạo tiểu nhi', còn g.i.ế.c Thiên Đạo để bá chủ thiên hạ. Hay là trơ mắt đám thần tiên yêu đương, quậy cho thiên thượng nhân gian long trời lở đất bắt Thiên Đạo gánh vác hậu quả, cô sẽ gì?"
Thẩm Tri Âm siết chặt nắm đấm: "Lão t.ử đập vỡ đầu ch.ó của bọn chúng!"
Cái quái gì thế .
mà...
"Những chuyện đó chẳng chỉ trong tiểu thuyết thôi ?"
Quân Uyên: "Là chuyện thực tế từng xảy đấy. Chặng thời gian đằng đẵng như , thiếu những kẻ kỳ ba. Trớ trêu , đám tự cao tự đại đó bản lĩnh thật. Chính thứ bản lĩnh khiến chúng chẳng xem ai gì, kể cả Thiên Đạo, thế nên mới thốt những lời ngông cuồng như ."
Giống như một vị hoàng đế đang yên ngai vàng của , thỉnh thoảng mọc một nhóm phiến quân đòi đảo chính đồ long, tự chủ. Các vương gia hoàng t.ử xung quanh cũng như hổ rình mồi, hỏi xem mệt mỏi cơ chứ.
Lại thêm một hoàng t.ử thiểu năng trí tuệ đem lòng yêu một cô nông dân, xáo trộn cả hoàng gia lẫn nhân gian, cuối cùng hắc hóa đổ hết tội lên đầu hoàng đế, trách ngài chia rẽ tình yêu của họ!
Trời ơi... Nghĩ đến thôi thấy ngột ngạt .
Thiên Đạo thỉnh thoảng xử lý những đống bùng nhùng đó. Vốn dĩ ngài vô tình, xem vạn vật như , nhưng ngài cũng khúc gỗ lòng tự tôn, ngu, đối mặt với những kẻ khiêu khích ngài, sai trái tất nhiên ngài tìm cách xử lý.
Đến khi phiền quá, Thiên Đình luôn một hai tên ngốc hạ phàm yêu đương với phàm nhân, gây đủ thứ chuyện dở dở . Thiên Đạo tức giận, đóng luôn cánh cổng nối liền Thiên giới và Nhân giới.
Và đóng thì , nó thể mở nữa.
Bởi vì theo thời gian, các vị thần tiên còn, Thiên Đạo cũng ngày càng suy yếu.
nhân loại mất nền huyền học xoay sang phát triển khoa học công nghệ, mà thứ chẳng hề theo chiều hướng . Tình trạng ô nhiễm môi trường quá nghiêm trọng, tài nguyên Lam Tinh khai thác đến cạn kiệt, sinh cơ đang dần dần cạn kiệt.
Nếu cứ tiếp tục như , bộ Lam Tinh sớm muộn gì cũng đến hồi hủy diệt.
Thế nên, Thiên Đạo thông qua tính toán để đưa linh hồn Thẩm Tri Âm - suýt chút nữa tan biến - trở về Lam Tinh đầu thai. Việc xóa ký ức là vì cần cô mau chóng trưởng thành.
Rồi ngài dùng chút sức lực cuối cùng của , phá vỡ bức màn giam cầm Lam Tinh bấy lâu nay, để cho linh khí tràn , mở thời đại linh khí phục hồi.
vì Lam Tinh chính là lõi của Hồng Hoang đại lục, tuy diện tích nhỏ, nhưng xung quanh nó còn vô các đại lục, bí cảnh đang xoay quanh, và cả những sinh vật thượng cổ đang ngủ say nữa.
Cho nên, một mở con đường tới Thiên giới, và đó, ai khác chính là Thẩm Tri Âm.
"Luyện Thần Quyết" cũng là cơ duyên mà Thiên Đạo đặc biệt lưu cho cô.
Thông qua lời kể của Quân Uyên, Thẩm Tri Âm rốt cuộc cũng hiểu rõ ngọn nguồn của chuyện.
Nghe xong, cô chẳng cảm thấy ấm ức tức giận vì tính kế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-493-than-phan-cua-quan-uyen.html.]
Dù Thiên Đạo cũng cứu mạng cô, còn cho cô cơ hội sống với bộ ký ức.
"Luyện Thần Quyết" cũng là bảo bối mà cô đang sử dụng thuận tay.
Có ân cứu mạng, còn nhận đồ của , lẽ nào chịu việc? Trên đời gì chuyện như thế.
Chỉ là...
"Vậy là tu luyện đến lúc độ kiếp mới về ?"
Quân Uyên gật đầu: "Ở bên đủ tài nguyên để cô tu luyện đến kỳ độ kiếp . Cứ tranh thủ vơ vét tài nguyên ở đây , ngài và Thiên Đạo bên thỏa thuận xong cả , đến khi cô độ kiếp phi thăng thì hẵng ."
Khóe miệng Thẩm Tri Âm giật giật, hình tượng thần bí về Thiên Đạo trong cô giờ đây vỡ nát ít nhiều.
Chợt nhớ điều gì, cô chột sờ mũi: "Mà , lúc độ lôi kiếp, hình như cũng từng mấy lời ngông cuồng đòi nghịch thiên thì ."
Quân Uyên: "...Cô cũng nghịch thiên phết đấy."
" , dù gì cô cũng đang mắng Thiên Đạo bên , chẳng liên quan gì đến Thiên Đạo ở Lam Tinh cả."
Thế thì Thẩm Tri Âm yên tâm .
Thiên Đạo Hành Dương đại lục: ...Thế giới chỉ các thanh cao thôi nhỉ!
Sau khi giải thích chuyện đấy, Quân Uyên cũng chuẩn rời .
Còn Thẩm Tri Âm tiếp tục hành trình "Quyển vương" của , chỗ nào nguy hiểm, cơ duyên là cô chui đầu .
Tiện thể cô còn nhận mối độ lôi kiếp thuê cho khác, chuỗi ngày bận rộn đến chóng mặt.
dẫu , tu vi của cô cũng từ từ tích lũy mới lên .
Càng về , tài nguyên tu luyện cần thiết càng khan hiếm, thời gian tích lũy cũng kéo dài .
Thẩm Tri Âm khắp cấm địa nguy hiểm Hành Dương đại lục. Phải mất hai mươi năm ròng rã, cô mới nâng tu vi lên đến Đại Thừa trung kỳ.
Thế nhưng, cô chẳng mảy may hoảng loạn. Dù thì cũng từng trải qua chuyện một , tâm lý vô cùng vững vàng.
Cô đang chờ đợi.
Chờ đợi một đại bí cảnh mở .
Nghe đồn bí cảnh đó liên hệ với thượng giới, linh khí bên trong nồng đậm đến mức thể ngưng tụ thành nước.
Quan trọng nhất là, ở đó tồn tại tiên khí.
Thật trùng hợp, thời điểm bí cảnh mở ngay lúc .
Tuy nhiên, để bước Tiên Đảo bí cảnh, cần một chiếc chìa khóa.
Và chiếc chìa khóa đó đang trong tay Thẩm Tri Âm.
Trong gian trữ vật từ kiếp của cô, một chiếc chìa khóa như . Sau khi cô ngã xuống, gian sư tôn cất giữ cẩn thận.
"Sư tôn, cũng sẽ đúng ? Dẫn sư nương cùng ."
, bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng Nam Xu cũng theo đuổi thành công thương.
Nam Xu trừng mắt cô: "Cần con nhắc chắc?"
Hắn sớm tính toán chu .
Tiên Đảo bí cảnh là nơi hiểm nguy trùng trùng, tu vi Hợp Thể nhất đừng nên bước chân .
Thế nên, Thẩm Tri Âm cũng ý định để mấy đứa cháu trong đó mạo hiểm.
"Số tài nguyên mang về chắc cũng đủ cho mấy đứa tu luyện một thời gian , hãy ngoan ngoãn chờ về."
Tiên Đảo bí cảnh mở , nhóm Thẩm Tu Nhiên đưa mắt Thẩm Tri Âm và Nam Xu bước bên trong.
Không hổ danh là bí cảnh kết nối với thượng giới, đặt chân Tiên Đảo bí cảnh, Thẩm Tri Âm cảm nhận một luồng linh khí cuồn cuộn đổ dồn cơ thể .
Mỗi nhịp thở đều tràn ngập linh khí, sảng khoái vô cùng.
Thế nhưng... hiểm nguy cũng rình rập tứ bề.
Mấy ai hiểu , trong cái bí cảnh , chỉ một con dị thú trưởng thành bất kỳ cũng sở hữu tu vi Đại Thừa. Thậm chí còn những đàn dị thú Đại Thừa kỳ tụ tập thành từng bầy từng đàn.
Xui xẻo , Thẩm Tri Âm rơi tọt sào huyệt của một đàn Sơn Phong Cự Ưng.
Mỗi con ưng khổng lồ sải cánh , dài còn hơn cả tuổi thọ của cô.
Sau vài ngày giao tranh ác liệt với lũ ưng khổng lồ giữa trận gió lạnh như d.a.o cắt, cuối cùng Thẩm Tri Âm đành "bỏ của chạy lấy ". Bọn chúng quá đoàn kết.
Bị rượt tới bờ biển, cô tiếp tục cuộc đua marathon sinh t.ử với bọn dị thú Đại Thừa, thậm chí là Độ Kiếp kỳ đại dương.
Cuối cùng, cô rớt xuống một hẻm núi bí ẩn đáy biển sâu. Hẻm núi mệnh danh là T.ử Vong Hiệp Cốc, đến cả dị thú cấp Độ Kiếp cũng chẳng dám bén mảng .
Ngay khi rơi xuống, Thẩm Tri Âm lập tức cảm nhận sinh lực của đang hao hụt một cách điên cuồng, làn da cơ thể cũng dần lão hóa.
Thẩm Tri Âm: "Đ*t!!!"
Tõm một tiếng, cô rơi xuống một dòng sông. Mặt sông bạc lấp lánh tuyệt , tựa như dải ngân hà vắt ngang màn đêm đen đặc.
... đây là một con sông Thời Gian c.h.ế.t tiệt!
Bất cứ sinh vật nào rơi dòng sông , thời gian sẽ trôi nhanh gấp cả trăm . Chẳng ai chịu nổi kiểu tiêu hao kinh hoàng thế , kể cả là bậc tiền bối cường đại.
Thảo nào cô cứ cảm giác sinh mệnh của đang trôi . Thẩm Tri Âm nhận da dẻ của đang nhăn nheo, cỗi cằn .
Thế thì !
Cô vội vã khoanh chân , vận chuyển Tinh Thần Lực.
Thứ liên quan đến thời gian mà hiện giờ cô nghĩ chỉ Tinh Thần Đồ. Thôi thì đành đ.á.n.h cược một phen !