Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 496: Phi Thăng
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:10
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa khỏi dãy núi, việc đầu tiên họ là lập tức chạy thẳng về Lam Châu.
Thực đường về, ai nấy đều mang chút tâm lý bồn chồn, e ngại của xa quê lâu ngày. Dù cũng hơn một trăm năm trôi qua, chẳng ở nhà còn .
Hơn nữa, Lam Tinh bây giờ đổi thực sự quá lớn. Bay trời mà lúc nào họ cũng thể đụng độ những con dị thú khổng lồ đầy sức mạnh. Thực vật cũng phát triển cao to dị thường, to lớn đến mức che khuất cả những thành phố của loài , từ xa căn bản thấy rõ hình dáng thành thị nữa.
"Đờ mờ, cái quái gì thế , rồng hả?"
Rồng.
Nghe thấy từ , theo phản xạ điều kiện liền ngoái sang. Vừa một cái, ai nấy đều trợn tròn hai mắt.
là rồng thật, nhưng rồng phương Đông, mà là loại rồng phương Tây mọc cánh dơi, bụng phệ to đùng.
Bên cạnh con rồng phương Tây đó còn một con Cửu Vĩ Hồ cực kỳ xinh . Hai con dị thú khổng lồ đang lao choảng ác liệt.
Môi trường xung quanh chúng tàn phá ít, cũng chẳng bọn chúng đ.á.n.h bao lâu .
"Đi, qua đó giúp một tay."
Còn về việc giúp ai thì quá rõ ràng .
Đương nhiên là đập con rồng phương Tây chứ .
Khu vực vốn là biên giới quốc gia của họ. Dù môi trường biến đổi nhiều, nhưng mấy từng quân nhân vẫn tinh mắt nhận ngay. Con rồng phương Tây rõ ràng là đến đây để đập phá kiếm chuyện.
Còn về phần thái độ của con Cửu Vĩ Hồ đối với loài thì rõ, cứ đập con rồng phương Tây tính .
Mọi phi chu lập tức đồng loạt nhảy xuống.
Tu luyện ở Hành Dương đại lục hơn một trăm năm, thỉnh thoảng Thẩm Tri Âm tuồn tài nguyên về "nhồi ăn", nên dù là kẻ ngốc thì tu vi cũng tăng lên đáng kể.
Huống hồ gì bọn họ ngốc. Tu vi thấp nhất trong nhóm bây giờ cũng là Nguyên Anh đỉnh phong .
Có thêm sự gia nhập của họ, thế trận vốn đang ngang ngửa lập tức nghiêng hẳn về một bên.
Con rồng phương Tây đập cho tơi bời, sợ hãi đầu bỏ chạy. Nó chạy hét toáng lên: "Khá khen cho con Cửu Vĩ Hồ vô sỉ đê tiện nhà ngươi, mà dám gọi thêm viện binh!"
lúc , Cửu Vĩ Hồ cũng chẳng thèm để tâm đến nó nữa, chỉ cảnh giác chằm chằm đám xuất hiện.
"Các là ai?"
Thú loại tu luyện đến cảnh giới cao chuyện thì chẳng gì lạ đối với họ, huống hồ đây là Cửu Vĩ Hồ.
"Xin chào, chúng là của Cục Quản lý Đặc biệt Lam Châu."
Cửu Vĩ Hồ "ồ" lên một tiếng, kiêu kỳ vung vẩy chín cái đuôi xù xì tuyệt lưng : "Mặc kệ mấy là ai, đừng đến cướp địa bàn của bà đây là ."
Nó lầm bầm c.h.ử.i thề: "Địa bàn bây giờ thì bé bằng cái lỗ mũi, ngày nào cũng canh chừng, mệt c.h.ế.t cáo . Cái con thằn lằn rách mọc cánh mà cũng dám tự xưng là rồng, nó thấy rồng bao giờ mà xạo!"
Cửu Vĩ Hồ hùng hổ rời , khó để oán khí trong lời của nó lớn đến mức nào.
Mọi , đó tiếp tục bay về phía thành phố của loài .
Dọc đường, họ chứng kiến nhiều dị thú vì tranh giành địa bàn mà đ.á.n.h điên cuồng. Có nơi biến thành đầm lầy ngập ngụa khí độc, nơi nước lớn mênh mông, chỗ núi lửa phun trào ngùn ngụt.
Một khu vực từng là nơi sinh sống của loài , nay nước nhấn chìm thì cũng thực vật khổng lồ xâm chiếm, hoặc do núi lửa phun trào nên tấc cỏ mọc nổi, con căn bản thể nào ở .
Không gian sinh tồn của nhân loại đang ngừng thu hẹp.
Nhìn cảnh tượng , tâm trạng của tất cả đều trở nên trĩu nặng.
Cuối cùng họ cũng về đến thành phố A. Nơi đây vốn là trung tâm kinh tế lớn, sát thủ đô Kyoto nên chung quá nhiều biến đổi.
Chỉ là dân đường thưa thớt hơn hẳn. Đa phần những qua đều mặc trang phục màu đen gọn gàng, tiện lợi, tay lăm lăm vũ khí.
Xã hội dường như lột xác , từ sự phồn hoa xa xỉ thuở nào biến thành một thế giới ngập tràn phong khí chiến đấu.
Nhóm Thẩm Tri Âm về đến nơi, việc đầu tiên đương nhiên là bay thẳng đến Cục Quản lý Đặc biệt.
Tuy nhiên, khi đang bay ngang qua, phi chu của họ chặn .
"Kẻ nào đó!"
Đường Tứ dẫn theo một đội ngũ bay kiểm tra tình hình. Vừa rõ mặt những thuyền, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
"Đội trưởng Đường!"
Mọi kích động vẫy tay chào hỏi Đường Tứ đầy rạng rỡ.
Đôi môi Đường Tứ run rẩy: "Mọi ... cuối cùng cũng chịu về !"
Nếu Quân đại lão khẳng định họ vẫn bình an, thì suốt bao nhiêu năm qua, tất cả ở đây đều tưởng họ vong mạng hết .
Sau màn hội ngộ nghẹn ngào, hỏi han mới phát hiện : tốc độ chảy của thời gian ở bên và ở Hành Dương đại lục khác biệt.
Bọn họ sống ở Hành Dương đại lục hơn một trăm năm, nhưng bên thực chất mới chỉ trôi qua mười ba năm.
Hóa , bọn họ mới chỉ mất tích mười ba năm mà thôi.
Người và bạn bè của họ vẫn còn sống, nếu ai còn thì cũng chẳng do già yếu mà c.h.ế.t, đa phần là vì gặp nguy hiểm dị thú g.i.ế.c hại.
Đường Tứ tu vi hiện tại của đám , tuy trong lòng chút ngưỡng mộ, nhưng phần lớn là cảm giác mở mày mở mặt, ngửa cổ sảng khoái:
"Có các cô trở về, Lam Châu chúng thêm một tầng bảo hộ vững chắc !"
Họ trò chuyện bao lâu thì Thẩm Khoan cũng mang theo vẻ mặt phong trần mệt mỏi chạy đến.
Đi cùng ông còn Thẩm Chi Trác và Độc Cô Ly.
Thấy Thẩm Tri Âm và mấy em nhà họ Thẩm, thoạt đầu họ vui sướng, nhưng ngay đó sắc mặt bỗng chốc tái nhợt.
"Lão Nhị ?"
Thẩm Ngọc Trúc đỏ bừng hốc mắt: "Anh hai, c.h.ế.t ."
"Cái gì!!!"
Thẩm Khoan loạng choạng vững, dám tin tin dữ .
"Ba, ba đừng lo! Anh hai tuy mất mạng nhưng vẫn thể sống . Linh hồn của đang ở chỗ Quân đại lão. À mà khoan, Quân đại lão ?"
Từ nãy đến giờ vẫn thấy bóng dáng Quân Uyên xuất hiện.
Nghe tin đứa con trai thứ hai vẫn còn cơ hội sống , Thẩm Khoan mới miễn cưỡng trấn tĩnh đôi chút.
"Ta cũng rõ, mấy tháng nay gặp ."
Thẩm Tri Âm lên tiếng: "Để con tìm . À đúng ..."
Cô lôi chiếc bình nước quen thuộc của : "Rót đầy sữa cho !"
Cuối cùng, Thẩm Tri Âm ôm cái bình ngập tràn sữa hí hửng chạy xuống Địa Phủ.
Hỏi thăm một vòng mới , ngay cả Diêm Vương cũng lâu thấy Quân Uyên .
Bức tranh thần kỳ cũng còn, Thẩm Tri Âm chỉ bấm điện thoại gửi tin nhắn liên cho Quân Uyên.
Người chứ? Rõ ràng là giục bọn họ về sớm, bây giờ về đến nơi thì bản bốc mất tăm!
Thẩm Tri Âm hút rột rột sữa, chọc chọc màn hình điện thoại, ném qua một đống meme mắng mỏ.
"Anh về ."
Một giọng quen thuộc vang lên ngay đỉnh đầu.
Thẩm Tri Âm ngoái , cái cô đang ráo riết tìm nãy giờ chình ình ngay phía .
"Anh chạy thế hả."
Quân Uyên xuống cạnh cô: "Anh giao cháu trai nhỏ của em cho Thiên Đạo trông nom giúp ."
Thẩm Tri Âm nhíu mày khó hiểu.
Quân Uyên giải thích: "Bên chỗ Thiên Đạo thiếu gì đồ . Em sắp giúp ngài mở đường phi thăng , cái việc cỏn con ngài kiểu gì chả giúp."
Thẩm Tri Âm lập tức hiểu : Chà, vặt lông cừu Thiên Đạo!
Cô trao cho Quân Uyên một ánh mắt vô cùng tán thưởng.
"Khi nào thì em phi thăng? Đám dị thú thức tỉnh bây giờ đang đ.á.n.h loạn cào cào khắp nơi, em mà về muộn tí nữa chắc Lam Tinh bọn chúng đục thủng luôn ."
Thẩm Tri Âm đáp: "Nhanh thôi, em sẵn sàng , chỉ chờ em chuẩn thêm chút đồ đạc nữa là ."
Quân Uyên gật đầu: "Tốt nhất là em nên phi thăng trong vòng một tháng tới."
"Sao thế?"
"Thao Thiết sắp tỉnh ."
Thao Thiết, loài hung thú thượng cổ nổi tiếng tham lam, ham ăn, cảm giác như nó chẳng bao giờ no là gì.
Nếu đợi nó tỉnh , cả cái Lam Tinh e rằng chẳng đủ cho nó c.ắ.n vài miếng.
Cái giống loài mà ăn thì chẳng cần đồ ăn , trong mồm nó tồn tại khái niệm " thể nuốt"!
Thẩm Tri Âm hít một ngụm khí lạnh. Tuyệt, giờ thì cô bắt đầu thấy áp lực thời gian đấy.
"Em mua đồ ngay đây. Lên đó phi thăng xong chắc , em mua đủ các loại đồ ăn ngon tích trữ, nhỡ Thượng Giới chẳng gì ăn thì c.h.ế.t đói."
Quân Uyên: "…………"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-496-phi-thang.html.]
Hóa cái gọi là "chuẩn " của em chính là dăm ba cái thứ đó hả?
Thao Thiết là đối tượng cần giám sát nghiêm ngặt, suốt thời gian qua Quân Uyên liên tục gia cố phong ấn cho nó.
phong ấn đó cũng sắp nó gặm nát .
Phần lớn sức mạnh của dùng để duy trì sự vận hành của Địa Phủ, còn luật lệ của Thiên Đạo trói buộc. Thật , đối đầu với Thao Thiết lúc cũng hẳn là cửa thắng, nhưng kẹt nỗi, trong bóng tối vẫn còn vô hung thú khác đang lăm le như hổ rình mồi.
Trong thời gian tiếp theo, ngoài việc thăm hỏi bạn bè quen, Thẩm Tri Âm dành bộ thời gian để càn quét mua sắm, nhét đồ điên cuồng gian của .
Trà sữa, hoa quả... Tích trữ!
Gà rán, khoai tây chiên, vịt ... Tích trữ!
Xiên nướng, đủ loại cốt lẩu, bánh mì, bánh kem nhỏ, đồ ăn vặt... Tích trữ hết!
Cô chuyên môn dùng đến mấy gian khác chỉ để chứa đồ ăn. Mười ngón tay thì đến năm ngón đeo kín nhẫn gian, quanh eo còn vắt thêm một dải thắt lưng đính hàng loạt túi trữ vật.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, cả đám xúm giúp sức, một cô rạng rỡ doanh thu của bao cửa tiệm đồ ăn.
Khi chắc chắn còn bỏ sót thứ gì, Thẩm Tri Âm mới bắt tay chuẩn độ kiếp phi thăng.
Ngay từ lúc hấp thụ sức mạnh gian trong khe nứt, tu vi của cô đạt đến ngưỡng phi thăng, nhưng cô vẫn luôn cố tình kìm nén .
Muốn phi thăng thì dĩ nhiên chọn một chỗ thật vắng vẻ rộng rãi, nếu khi lôi kiếp giáng xuống, thứ xung quanh sẽ vạ lây tan tành mây khói.
Thẩm Tri Âm quyết định chọn sa mạc rộng lớn nhất Lam Tinh nơi đột phá.
Khi thứ chuẩn xong xuôi, cô buông bỏ sự áp chế tu vi bấy lâu.
Bầu trời lập tức hội tụ những đám kiếp vân đen kịt khổng lồ. Thậm chí, hơn phân nửa hành tinh đều kiếp vân bao phủ, chìm bóng tối mịt mùng.
Cả hành tinh lập tức tối sầm , bởi vì nửa còn lúc vốn dĩ đang là ban đêm.
Cảnh tượng hoành tráng thu hút sự chú ý của bộ dân cầu.
Cảm nhận sức mạnh mang tính hủy diệt ẩn chứa trong kiếp vân, đám dị thú đang đ.á.n.h giành địa bàn cũng sợ hãi ngừng chiến. Toàn bộ những con dị thú thức tỉnh đều đồng loạt hướng ánh mắt về cùng một phương.
Cùng lúc đó, tại nơi phong ấn Thao Thiết, mặt đất nứt toác một rãnh sâu hoắm, hơn nữa vết nứt còn dấu hiệu đang dần mở rộng.
Ầm ầm...
Tia sét tím đen x.é to.ạc bầu trời tối đen như mực giáng thẳng xuống.
Sức mạnh cuồng bạo chất chứa trong lôi kiếp cho cả thế giới cũng run rẩy theo.
Chống chịu xong đạo lôi kiếp đầu tiên, Thẩm Tri Âm hít một thật sâu, vận chuyển tốc độ cao cả "Luyện Thần Quyết", "Vạn Vật Sinh" cùng với Tinh Thần Lực.
Chẳng đợi lâu, đạo lôi kiếp thứ hai trút xuống.
Thẩm Tri Âm vốn dĩ thể hấp thu sức mạnh của lôi kiếp của riêng, nhưng khoảnh khắc , cô vẫn hứng chịu một cơn đau đớn kịch liệt từng thấy, m.á.u tươi bất chợt trào khỏi miệng.
Cô vệt m.á.u đọng khóe môi, công pháp trong cơ thể vẫn vận chuyển ngừng nghỉ.
Đạo lôi kiếp thứ ba giáng xuống, kiếm Ngân Sương bay vút từ cơ thể cô, lao lên đỡ đòn chủ nhân.
Sau cú va chạm, Ngân Sương rơi thẳng xuống đất, kiếm màu bạc sáng loáng nay cháy đen thui.
Thẩm Tri Âm hít một sâu, xót xa đến quặn lòng!
Cô vội vàng thu hồi thanh kiếm cơ thể.
nhờ Ngân Sương đỡ đạn cho một nhịp, uy lực của đạo sét thứ ba giáng lên cô giảm đáng kể.
Đến đạo lôi kiếp thứ tư, ngay khi cô chuẩn gồng chịu trận, một vật thể màu đen lao tới che chắn ngay đỉnh đầu.
Là vảy rồng, vảy rồng của Quân Uyên!
Mảnh vảy rồng vô cùng cứng cáp cũng sấm sét đ.á.n.h cho nứt nẻ đôi chút khi cản một luồng lôi kiếp.
Cô đảo mắt xa xa về phía Quân Uyên đang , nhanh chóng tranh thủ thời gian tự chữa lành vết thương nội tạng.
Đạo thứ năm, đạo thứ sáu...
Sấm sét đạo mạnh hơn đạo , khủng khiếp đến mức sinh vật Lam Tinh đều tự hỏi: Đây là đ.á.n.h để tận diệt thế giới đó chứ?
Thẩm Tri Âm điên cuồng điều động nguồn sức mạnh bên trong. Qua đến một nửa lôi kiếp, thể chất của cô thực sự bước cảnh giới Bán Tiên.
Sau khi trở thành Bán Tiên, cơ thể đòi hỏi hấp thụ một lượng cực lớn linh khí, thậm chí là tiên khí.
Thẩm Tri Âm căn chuẩn thời cơ, lôi hết các linh mạch chuẩn sẵn từ . Toàn bộ linh khí nồng đậm ồ ạt tràn cơ thể cô.
Trong đan điền, thanh kiếm Ngân Sương cũng đang bắt đầu lột xác.
Khi ba đạo lôi kiếp cuối cùng ập đến, Thẩm Tri Âm với đẫm máu, tay nắm chặt thanh Ngân Sương thành biến dị, mượn nhờ Tinh Thần Lực bắt đầu uyển chuyển múa kiếm.
Phía tầng mây đen kịt xé rách bầu trời, các vì dịch chuyển, một nguồn năng lượng kinh hoàng dội thẳng lớp kết giới đang phong ấn Lam Tinh.
Ngay khi đạo sấm cuối cùng trút xuống, Thẩm Tri Âm c.ắ.n chặt răng, dồn bộ sức lực và năng lượng còn c.h.é.m một nhát kinh thiên động địa về phía một điểm yếu nhất bầu trời.
"A a a, bà đây thèm cầm cái kịch bản đại nữ chủ nữa !!!"
Đau c.h.ế.t cô !
Kiếm Ngân Sương trong tay cuộn trào kiếm ý cường hãn c.h.é.m , kết hợp với Tinh Thần Lực dẫn dắt va đập dữ dội mục tiêu.
Rắc...
Bên tai truyền đến âm thanh vỡ vụn vô cùng rõ rệt.
Ngay khoảnh khắc kết giới giam cầm Lam Tinh vỡ nát, cũng là lúc phong ấn Thao Thiết nó gặm sạch. Nó với khí thế ngút trời hung hãn phá đất xông lên.
"Rống!!!"
Thao Thiết nó, nhất hung thú thượng cổ, tồn tại độc nhất vô nhị trong thời kỳ Hồng Hoang chẳng thứ gì là nuốt , nó đây!
ngay giây tiếp theo, Thao Thiết cảm thấy một thứ gì đó bọc kín .
Thao Thiết: "???"
"Cái quái gì thế..."
"Cút !"
Một cú đá vô hình khổng lồ giáng thẳng xuống, sút Thao Thiết văng tít mù khơi.
Thao Thiết đáng thương mới ngoi lên mặt đất, kịp bắt đầu kiếp thú oai phong lẫm liệt, sút bay lên mây.
Lối phi thăng mở , Thẩm Tri Âm còn kịp bước , thì Thao Thiết xui xẻo giành vé vị trí thứ nhất, Thiên Đạo sút bay đến xó xỉnh phương nào cũng chẳng rõ.
Ngay đó, vô ánh sáng vàng công đức, mưa rào cam lộ cùng một luồng tiên khí tinh khiết khổng lồ trút thẳng xuống Thẩm Tri Âm, lúc đang liệt mặt đất đến một ngón tay cũng nhúc nhích nổi.
Đồng thời, một luồng linh khí cực kỳ thuần khiết ập Lam Tinh. Từ khoảnh khắc , Lam Tinh chính thức mở kỷ nguyên tu chân mới.
Vết thương cô nhanh chữa lành, tóc dài đen mượt mọc , tu vi từ Tán Tiên lập tức đột phá vọt thẳng lên Nhân Tiên.
Kẻ đầu tiên phá vỡ thông đạo phi thăng bao giờ cũng gánh chịu mức độ rủi ro khủng khiếp nhất, dễ bỏ mạng, nhưng bù , phần thưởng nhận cũng khiến đời đỏ mắt thèm thuồng.
Cơ thể Thẩm Tri Âm trực tiếp lột xác trở thành Tiên thể.
Tiếp đó, hà quang dẫn đường rực rỡ buông xuống. Thẩm Tri Âm mới lóp ngóp dậy, cả thể tự chủ mà lơ lửng bay vút lên Thượng Giới.
"Tiểu cô nãi nãi!"
Vô hối hả chạy đến, nhưng tất cả đều lớp ánh sáng tiếp dẫn cản bên ngoài.
Thẩm Tri Âm mau chóng lấy bình tĩnh, hét lớn: "Ta đợi Thượng Giới nhé!"
Lam Tinh bây giờ linh khí dồi dào, cô tin chắc mấy đứa cháu của cũng sẽ nhanh chóng phi thăng lên đoàn tụ thôi.
chợt nhớ điều hệ trọng: "Nhẫn gian của !!!"
Chỗ thức ăn cô cất công tích cóp bấy lâu nay, vì sợ mấy chiếc nhẫn gian chất lượng kém chịu nổi lôi kiếp nên cô giao hết cho khác giữ hộ.
Thế thì c.h.ế.t dở, chẳng lẽ công toi hết !
Đột nhiên, một con rồng đen từ đất phóng vút lên, bay thẳng đến bên Thẩm Tri Âm, dùng chính cơ thể đồ sộ đỡ lấy cô.
Thẩm Tri Âm với vẻ mặt ngơ ngác, cứ thế ngoan ngoãn an tọa đầu rồng.
"A a a a!!!"
"Rồng, là rồng kìa, Thần Long phương Đông hàng thật giá thật!!!"
"Mau chụp ảnh, nhanh lên!"
Dòng đất há hốc mồm kinh ngạc, vội vàng giơ điện thoại lên chụp lia lịa. Kia là rồng, là rồng thật đấy!
Dù đen sì, nhưng hắc long trông bao ngầu, bao bá khí luôn!
Giọng trầm ấm của Quân Uyên truyền tai Thẩm Tri Âm: "Đống đồ ăn vặt của em, đang giữ hết ."
Nghe đến đây, Thẩm Tri Âm mới thở phào nhẹ nhõm, yên vị đĩnh đạc đầu rồng bay về phía chân trời rực rỡ sắc màu.
Trên bầu trời là vũ trụ bao la, mà là Thiên Cung lộng lẫy trong truyền thuyết.
Bám sát theo Hắc Long, một bầy dị thú trong truyền thuyết cũng nối đuôi vút lên trời xanh. Bọn chúng thể cảm nhận rõ, vùng đất Thượng Giới rộng lớn hơn và cũng hơn nhiều.
Về chuyện , cả Thiên Đạo lẫn con Lam Tinh đều vỗ tay ăn mừng. Đám tổ tông chịu là may phước , nếu bọn chúng quậy banh chành cái Lam Tinh mất.