Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 497: Thiên Giới (Hoàn)
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:11
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng lúc đó, tại Thiên Giới.
Đã mấy nghìn năm chẳng ai phi thăng lên đây, Thiên Giới mất kết nối với hạ giới. Qua bao tháng năm đằng đẵng, cả Thiên Đình chìm trong bầu khí c.h.ế.t chóc ảm đạm.
Thế nhưng hôm nay, Thiên Đình chấn động. Ai ai cũng cảm nhận nguồn sức mạnh kỳ lạ... Là từ phía Phi Thăng Đài!
Trong chớp mắt, vô bóng dáng bọc trong hào quang lóa mắt lao vùn vụt về phía Phi Thăng Đài.
"Có chuyện gì thế? Chuyện gì thế ?"
"Hình như bên Phi Thăng Đài động tĩnh gì đó."
"Trời đất ơi, bao nhiêu năm , rốt cuộc cũng chẻ đôi thông đạo mà phi thăng lên ? Nhanh lên nhanh lên, xem xem là thần thánh phương nào!"
Tất cả đều hưng phấn vô cùng, chờ mãi bao năm mới lính mới gia nhập.
Và quan trọng hơn cả, việc thông đạo phi thăng khơi thông, đồng nghĩa với việc họ thể kết nối với hạ giới !
Các lộ thần tiên thi đạp mây thất sắc, cưỡi những con tọa kỵ sang chảnh, oai phong lẫm liệt bay đến.
Nếu là mới thì bọn họ cũng xuất hiện cho thật ngầu mới .
"Không bây giờ hạ giới phát triển thành cái dạng gì , còn tưởng đến lúc hôi phi yên diệt cũng thể tìm tọa độ của hạ giới nữa, tìm mãi bao lâu nay cơ mà."
Đường xuống hạ giới phong tỏa, còn là do Thiên Đạo đích tay. Dù bỏ bao công sức tìm, họ vẫn thể nào định vị vị trí của Lam Tinh.
Tuy đều phi thăng thành tiên, nhưng cũng nhiều thần tiên xuất từ Lam Tinh, đối với họ, Lam Tinh chính là cố hương thiết.
Ngày hôm nay, khí còn náo nhiệt hơn cả đại tiệc của Ngọc Đế. Lớn bé già trẻ, dù là là , tất tần tật đều chen chúc đến Phi Thăng Đài để hóng hớt.
Vừa thấy thứ gì đó ngoi lên, tinh thần lập tức hưng phấn tột độ.
Cứ ngỡ kẻ bay lên đầu tiên sẽ là phi thăng, ai dè cái thứ đó "vèo" một phát lướt qua ngay mũi họ, lao như một ngôi xẹt, mất kiểm soát bay tuốt về phía xa xăm.
Chúng thần tiên: "…………"
Cái quái gì mới bay vèo qua hả?
"Tê... cái thứ đó trông như con dày đáy Thao Thiết nhỉ."
"Hầu ca thấy thế nào?"
Tề Thiên Đại Thánh khoanh tay ngực: "Lão Tôn dùng Hỏa Nhãn Kim Tinh soi , chuẩn cmnr."
Nghe câu đó, ai là tin.
"Thao Thiết!!! Của nợ đó vẫn còn tồn tại đời á?"
"Mau mau phái truy xét xem nó bay , kẻ phi thăng là Thao Thiết cơ chứ, hạ giới nó gặm trụi chứ!"
"Hình như... nó lao thẳng về phía khu vực Cấm Khu Hư Không ."
"Ồ thì yên tâm . Đó là bãi tập kết rác thải, nó chui đó là hợp lý quá, dày to thế thì nhai rác , dù nó cũng chẳng kén ăn."
"Không , mau chóng xin chỉ thị của Ngọc Đế, cử đến đó thiết lập phong ấn chỉ . Tuyệt đối để con quái vật đó sổng ngoài, nhưng rác thì cứ tiếp tục xả đó."
"Kẻ phi thăng mà là con Thao Thiết á? Chuyện thật vô lý, sai quá sai ."
"Khoan , lão phu bấm ngón tay tính toán, đến !"
Quả nhiên là đến thật, Phi Thăng Đài bắt đầu rung lắc dữ dội. Mắt các vị thần tiên như rớt cả ngoài. là kẻ c.h.é.m mở đường phi thăng khác, sân cũng ồn ào khua chiêng gõ trống thế .
Giữa muôn vàn con mắt mong chờ, một cái đầu rồng đen ngòm, to như ngọn núi từ từ trồi lên khỏi Phi Thăng Đài.
Thẩm Tri Âm chễm chệ đỉnh đầu rồng, vô cùng oai phong lẫm liệt trừng mắt chư vị thần tiên.
Cảm nhận đầu tiên: là Thượng Giới, khí trong lành thật sự.
Cảm nhận thứ hai: Sao đông thần tiên thế nhỉ? Và tại ai nấy cũng dán mắt chằm chằm cô, quên, Quân Uyên như thấy ma .
Quân Uyên chui hẳn khỏi Phi Thăng Đài, bao nhiêu tọa kỵ uy vũ oai phong của đám thần tiên đều rụt rè bẹp dúm hết xuống đất, mất sạch cả phong thái.
Ai còn tưởng Thẩm Tri Âm mới là đại ca thứ thiệt của chốn Tiên Giới .
Các thần tiên mở to mắt con rồng đen trân trân.
"Hắn ... mà c.h.ế.t hả trời!"
Một tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết thốt .
Thẩm Tri Âm: "…………"
Ủa, thần tiên các chào hỏi bằng phong cách kỳ cục ?
Theo sát gót con Hắc Long là cả một bầy dị thú lốc nhốc bay lên, đáp xuống là phấn khích chạy nhảy tung tăng khắp nơi.
Bọn chúng khoái chỗ lắm, đất đai thênh thang tha hồ chạy!
Các thần tiên: "!!!"
Chuyện gì thế , lôi theo một đống dị thú gì chứ, cảnh tượng lúc thực sự trở thành cái chợ vỡ ồn ào.
Đám thiên binh thiên tướng chịu trách nhiệm bảo vệ Thiên Đình vội vã chia tóm lũ thú chạy rông.
Một thần tiên thì vẫn đực như tượng, vững như Thái Sơn, dù bắt thú cũng việc của họ.
Quân Uyên biến thành hình , sừng sững xuất hiện mặt , một tay ôm gọn lấy Thẩm Tri Âm đang nhảy xuống.
Hắn nhếch mép, liếc mắt một vòng chào hỏi: "Dô, chà chà, các vị vẫn chầu trời cơ ?"
Toàn bộ chư vị thần tiên mặt: "…………"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-497-thien-gioi-hoan.html.]
Dẫu , cũng vài bạo gan tò mò sáp gần.
Tỉ như Mỹ Hầu Vương, đúng là một chú khỉ lông vàng óng ánh cực kỳ tuấn mỹ.
Ông vác gậy Như Ý vòng quanh Quân Uyên ngắm nghía mấy vòng, điệu bộ nhảy nhót cực kỳ linh hoạt tiêu sái.
"Chà chà, đúng là tên nhóc nhà ngươi , ngươi vẫn nghẻo ?"
Quân Uyên lạnh nhạt nhắc khéo: "Đại Thánh, ngài vẫn còn nợ ba nghìn quả Đào tiên và một trăm quả Nhân sâm đấy."
Con khỉ lập tức ngừng nhảy, xoay toan bỏ chạy.
"Đùa thôi đùa thôi, chắc chắn là lão Tôn ảo giác ."
Vừa , Đại Thánh hì hì lùi phía .
Toang thật! Lâu lắm gặp con rồng , thông đạo hạ giới thì chặn tịt, ông cứ đinh ninh nó thăng thiên thật , nên Đào tiên và Nhân sâm tích cóp ông xơi tái sạch bách từ đời nào.
Thấy khỉ bỏ chạy, Quân Uyên cũng thèm ngăn cản, chỉ cất giọng với theo: "Hôm nào rảnh sẽ qua tìm ngài nhé Đại Thánh."
"Không nhà, nhà ! Lão Tôn công tác, đừng đến tìm!"
"Con rồng đen , cô nương là ai thế? Cậu xuống hạ giới tòm tem đẻ mụn con gái ?"
Giọng trong trẻo lảnh lót của thiếu niên cất lên, nhưng cách ăn mà ngang ngược thế nhỉ?
Thẩm Tri Âm đầu sang. Chà, nhân vật thì quá dễ nhận diện .
"Tam Thái Tử?"
Tóc búi hai củ tỏi, dải lụa đỏ bay phấp phới, vòng Càn Khôn vàng chóe, chân đạp hai bánh xe Phong Hỏa Luân.
"Cô ? Ở hạ giới vẫn còn nhớ tới ?"
Thẩm Tri Âm gật đầu đáp: "Chỉ là ngờ ngài cũng lớn thêm chút đỉnh, nhưng vẫn mang nét trẻ trâu thiếu niên thế ."
Tam Thái T.ử cảm thấy như chọc mấy đao ngực.
"Ai bảo lớn , chỉ vì cơ địa đặc thù nên phát triển chậm một xíu thôi nhé!"
Thẩm Tri Âm hờ hững "ồ" một tiếng: " là con gái ."
"Thế cô là gì của ?"
Vấn đề ai nấy cũng tò mò hóng.
Thẩm Tri Âm suýt nữa buột miệng : " là ba ."
May mà phanh kịp. Chậc... dạo lướt tóp tóp nhiều quá nên nhiễm mấy cái meme !
" là bạn của , với ... thông đạo phi thăng là do bổ đôi đấy."
"Thì là cô ."
Lúc mới đổ dồn ánh mắt Thẩm Tri Âm. Ừm, tu vi Nhân Tiên, quả thực là... khoan , cái gì cơ? Mới phi thăng mà nhảy vọt qua giai đoạn Tán Tiên luôn á!
Mặc kệ chấn kinh đến mức nào, tin tức thông đạo phi thăng khơi thông nhanh chóng lan truyền khắp ngóc ngách Thiên Giới. Đi kèm với đó là tin sét đánh: Quân Uyên c.h.ế.t mà trở về.
Đợi đám thần tiên hóng chuyện tản bớt, Thẩm Tri Âm mới thắc mắc hỏi tại dường như ai cũng khiếp sợ Quân Uyên đến .
Quân Uyên thủng thẳng đáp: "Bởi vì hầu hết thần tiên đây đều đang nợ đồ đạc. Trước khi thông đạo khóa , ngủ vùi một giấc quá dài ló mặt , nên chắc bọn họ tưởng nghẻo thật ."
Thẩm Tri Âm hiểu ngay vấn đề: Ồ, tự dưng thấy cái tên "chủ nợ" ngỡ chầu ông bà nay lù lù hiện về đòi tiền, hỏi ai mà vui cho nổi chứ.
Không lâu , Thẩm Tri Âm cùng Quân Uyên diện kiến đại ca của chốn - Ngọc Đế.
Ngọc Đế dĩ nhiên chuyện thông đạo phi thăng thông suốt, ha hả sảng khoái, còn tuyên bố sẽ tổ chức một bữa tiệc linh đình tẩy trần cho hai .
Tại buổi yến tiệc, Thẩm Tri Âm gặp vô vàn vị thần tiên lừng lẫy trong truyền thuyết mà cô từng tên đến mòn tai. Cô còn thưởng thức hương vị của Đào tiên cùng vô vàn loại tiên quả kỳ trân dị bảo khác.
Nhiều thần tiên cũng mang lòng hiếu kỳ vây quanh cô, hỏi han ríu rít về chuyện hạ giới.
Dù thông đạo phi thăng mở, bọn họ cũng phép tùy tiện nhảy xuống đó.
Thẩm Tri Âm kể sơ lược về tình hình hiện tại, còn vô tư lôi đủ loại đồ ăn vặt mang theo chia chác cho các vị tiên gia.
Mấy ông bà thần tiên c.h.ế.t dí đây lâu quá nên buồn chán tột độ. Vừa Thẩm Tri Âm nhắc tới di động, máy tính các kiểu, mắt ai nấy đều sáng rỡ lên, xắn tay áo hăm hở chỉ hận thể lập tức đáp xuống hạ giới cày game.
chuyện đó là thể. Khi Ngọc Đế lên tiếng phê chuẩn, ai dám hó hé bước qua thông đạo nửa bước?
Từ hôm đó trở , Thẩm Tri Âm chính thức bắt đầu những tháng ngày an nhàn chốn Thiên Giới.
Lên Thiên Giới, cô cô thế cô, nhà cửa cũng chẳng , lẽ tự đục núi xây động phủ cày cuốc ăn.
... ai bảo cô một cái đùi vàng bự chà bá để ôm cơ chứ.
Quân Uyên là một vị đại thần nhà cao cửa rộng Thiên Đình, sở hữu hẳn một tòa cung điện siêu cấp hoành tráng cơ mà.
Thế là Thẩm Tri Âm mặt dày vác balo dọn thẳng ở ké.
Chẳng những ở ké, cô còn lon ton theo chân Quân Uyên gõ cửa từng nhà đòi nợ khắp Tiên Giới.
Cứ mỗi khoản nợ đòi , Quân Uyên chia phần cho cô. Thẩm Tri Âm ôm đống bảo bối, híp mắt toe toét, cái đuôi cứ tí tởn bám dính lấy chẳng rời.
"Quân Uyên, Quân Uyên, mục tiêu tiếp theo của chúng là nhà nào ?"
"Tới Đông Hải Long Cung. Em thích long châu ?"
"Thích, siêu cấp thích luôn!!!"
A... Cái chuỗi ngày chống lưng, ăn no rửng mỡ chờ sung rụng ... chao ôi mà tuyệt vời đến thế!