Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 501: Ngoại truyện - Thiên kim thật giả 1

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:15
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cùng một thời gian, xin xuống hạ giới nếm trải thể loại ngược luyến đời đầu.

Cũng xin vai cô tiểu thư nhà giàu đơn thuần, thằng nam chính phượng hoàng bòn rút tài sản, hãm hại đến nhà tan cửa nát, bỏ mạng oan uổng.

Lại thử cảm giác vai nhân vật phụ đám lụy tình đạp lên đầu lên cổ văng xa vạn dặm.

Tóm , lúc về Tiên Giới, sắc mặt ai nấy đều xám xịt khó coi.

Kẻ thì lóc t.h.ả.m thiết, thì hóa rồ c.h.ử.i thề ầm ĩ. Cả Thiên Đình bỗng chốc ồn ào như cái chợ vỡ, tiếng oán thán vang trời.

"Trên đời lấy một tấm chân tình ? Chắc chắn là do đường sinh mệnh thiết lập sai , thể nào ngu ngốc đến mức !"

Thế nhưng thực tế, vẫn tạo một kết cục khác biệt.

Tỉ như Tần Sương.

Kịch bản cô trải nghiệm chính là một vai phụ đám "não luyến ái" hại thê thảm: vị hôn thê môn đăng hộ đối của nam chính.

Lần đầu tiên nam chính vung tay tát chỉ vì bênh vực cô ả nữ chính ngốc nghếch, ngây thơ , Tần Sương chẳng hề nể nang mà tát thẳng mặt một cú trời giáng.

"Cái đồ ch.ó má nhà , bà đây là hôn thê của , vì cái loại não tàn dám đ.á.n.h ? Cho thể diện nên tới hả!"

Nam chính tát một cú trời giáng, choáng váng cả mặt mày, lập tức nổi điên:

"Là cô kiếm chuyện với cô ! Cô chỉ là một cô gái đơn thuần, hiểu chuyện đời, cô chọc ghẹo cô gì?"

Tần Sương giáng thêm một cái tát nữa.

" chọc ghẹo tổ tông nhà cô chắc? , vị hôn thê của , chỉ đến hỏi cho nhẽ cái cô ả chen chân giữa hai chúng , đồng thời cảnh cáo cô tránh xa . Thế mà cô ả mới thế lóc ỉ ôi, còn , gọi là vị hôn phu của , thèm tìm hiểu đầu đuôi câu chuyện xông dạy đời , ai cho cái quyền đó!"

Tần Sương nổi điên, vớ lấy ly nước hắt thẳng mặt hai bọn họ.

"Á! Tần Sương, cô điên !"

Tần Sương giận quá hóa : "Đồ chó, gia thế hai nhà chúng ngang ngửa , là hôn thê của chứ con hầu nhà , lấy cái giọng điệu đó chuyện với bà đây hả? Rời xa tìm đàn ông nào khác chắc."

"Tra nam tiện nữ tụi bây từ hôm nay chính thức khóa c.h.ế.t , nhất đừng lởn vởn mặt tao, thấy nào tao đ.á.n.h đó, xì, cái thứ não tàn!"

Cuối cùng, Tần Sương lạnh lùng gót bỏ , để nam nữ chính chôn chân tại chỗ với khuôn mặt tái mét. Cô quyết đoán hủy bỏ hôn ước, đó tự do tung hoành, b.a.o n.u.ô.i cả tá "tiểu v.ú em" lẫn "tiểu sói con", cuộc sống tươi đến mức tưởng.

Trước khi c.h.ế.t, cô còn cảm khái: "Hai mươi mấy năm thanh xuân lãng phí cho thằng ch.ó đó, đúng là lỗ vốn nặng!"

Lúc Tần Sương Thiên Giới, tinh thần vẫn còn lâng lâng thoát vai:

"Về sớm thế , còn chơi mà."

Những khác: "…………"

Chị gái đỉnh quá .

xem đoạn hồi ức trải nghiệm của Tần Sương thì thật sự hả hê.

Còn đám hành hạ lên bờ xuống ruộng , xem xong hồi ức của càng lóc t.h.ả.m thương hơn.

Tần Sương xem xong hồi ức của bọn họ, liền khẩy:

"Anh chị em ơi, trong đầu chứa cái thứ gì hả? Tìm đối tượng thì tìm yêu thương, che chở cho , chứ cái loại hãm tài vả cho mấy cái thì can tâm."

"Bất kể nam nữ, tự tôn tự ái thì cứ vứt quách mà tìm khác. Trai gái đời đầy rẫy đấy, chỉ cần lúc bên đối xử chân thành thì đó là tình yêu, nhưng cũng đòi hỏi đối phương đáp chân thành."

"Một khi thấy điềm là tát thẳng mặt nó, kiếm khác. Một thì kiếm mấy , vì một cái cây cong vẹo mà bỏ cả khu rừng, chỉ lũ ngu mới thế."

là phong cách vô cùng phóng khoáng, tiêu sái.

Thẩm Tri Âm c.ắ.n quả trái cây rào rạo, gật gù tán thành, kết quả ai đó búng một cái rõ đau trán.

"Em gật đầu cái gì, em yêu đương bao giờ hả?"

Quân Uyên bình thản rút tay về.

Thẩm Tri Âm ôm trán, phụng phịu phục:

"Tuy em yêu, nhưng em xem nhiều nhé! Cày bao nhiêu tiểu thuyết, xem bao nhiêu phim, kiến thức lý thuyết của em bao la bát ngát ! Với tư cách gì mà em, bản cũng là một lão ế vợ già khú đế còn gì."

Vẻ mặt Quân Uyên gượng gạo: "Em thì cái rắm gì, sống ngần năm, em dám chắc từng qua với ai?"

Thẩm Tri Âm đắc ý mặt: "Em hỏi Thiên Đạo nhé, ngài bảo vẫn còn là lão trai tân ha ha ha ha..."

Ợ...

Đắc ý quên cả hình tượng, giọng cô còn bô bô to, thế là mấy xung quanh hình như... đều thấy hết.

Một bầy thần tiên đồng loạt hướng ánh mắt chằm chằm về phía Quân Uyên.

"Ồ~~~"

Lão trai tân, còn là lão trai tân tồn kho từ thời Hồng Hoang đến nay, quả là "thiếu niên" đích thực~

"Không ngờ nha lão Uyên, thế mà ế chỏng gọng từ thời Hồng Hoang đến giờ. Nhìn trai xem, ổng sinh cả một đống con , thật sự là rồng đấy?"

Na Tra lượn lờ bay sượt qua .

Quân Uyên nghiến răng: "Cút, tư cách gì , cũng khác gì!"

Na Tra thở dài, xòe hai tay bất lực: " thì hết cách , dù đến giờ vẫn kẹt trong hình hài con nít, ai rảnh yêu đương với một đứa trẻ con cơ chứ."

Thẩm Tri Âm chột sờ mũi, rón rén định lủi .

"Đi đấy?"

Bị tóm gọn , phía vang lên giọng âm u lạnh lẽo của Quân Uyên.

Thẩm Tri Âm lập tức trưng vẻ mặt ngây thơ vô tội, ngoan ngoãn: "Em cố ý mà."

May mà lúc đó Ngọc Đế việc tìm Quân Uyên, Thẩm Tri Âm mới miễn cưỡng thoát nạn.

vì sợ Quân Uyên ghi thù tính sổ, cô đành xin Ngọc Đế một kịch bản chui tọt đó trốn.

Đó là một bộ tiểu thuyết thiên kim thật giả.

Mô típ thiên kim thật giả đời đầu, trong đó cô con gái nuôi (thiên kim giả) mới là cả nhà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Còn cô con gái ruột (thiên kim thật) biến thành nhân vật phản diện, vì ghen tị mà rắp tâm hãm hại thiên kim giả.

Từ các trai ruột của thiên kim thật cho đến vị hôn phu trong mộng của cô đều một lòng một hướng về thiên kim giả.

Chỉ cần thiên kim giả rơi một giọt nước mắt, tất thảy bọn họ đều sẵn sàng m.ó.c t.i.m moi gan dâng hiến cho cô ả.

Thời điểm Thẩm Tri Âm xuyên là lúc thiên kim thật đón về nhà.

Vừa bước thế giới , cô lập tức tước sạch ký ức của Thẩm Tri Âm ngoài đời. Những gì còn đọng trong đầu đều là ký ức của cô thiên kim thật, như thể cô sống ở thế giới từ thuở lọt lòng.

tính cách thì vẫn là tính cách nguyên bản của cô.

Để thế giới phát triển tự nhiên, Ngọc Đế chỉ thiết lập tính cách, bối cảnh và diễn biến chung cho từng nhân vật, còn lựa chọn cuối cùng là do họ tự quyết định.

Và khi họ nhập một vai diễn, tính cách của vai diễn đó sẽ tự động đồng hóa với tính cách thật của họ.

Không chuyện trùng sinh, cũng chẳng ký ức của xuyên sách, lúc , cô chính là cô thiên kim thật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-501-ngoai-truyen-thien-kim-that-gia-1.html.]

Vừa mới mở mắt khỏi cơn mơ màng, một cái tát vung thẳng xuống mặt cô.

Bản năng của Thẩm Tri Âm phản xạ cực nhanh, chộp ngay lấy bàn tay đang vung xuống, đồng thời vung tay trái tát ngược một cú trời giáng.

Chát...

Âm thanh giòn tan vang lên, cả phòng khách bỗng chốc im lặng như tờ.

"Thẩm Tri Âm!!!"

Tiếng rống giận dữ đinh tai nhức óc vang lên. Thẩm Tri Âm hé mắt sang.

Người đàn ông đối diện đang ôm lấy bên má, khuôn mặt tràn ngập sự bàng hoàng khó tin, những xung quanh cũng trợn tròn mắt kinh ngạc.

"Cô dám đ.á.n.h !"

Thẩm Tri Âm hất tay , khẩy: "Nực , vung tay định đ.á.n.h ?"

Gã đàn ông cả của cô, hiện tại chỉ vì một chuyện vặt vãnh mà dám xông lên đòi dạy dỗ cô.

Hắn nghĩ là cái thá gì!

"Là do cô ăn cắp sợi dây chuyền của Tiểu Thanh ! cả, đương nhiên trách nhiệm dạy dỗ cô!"

Thẩm Tri Âm khoanh tay, lạnh: "Anh cả? mới ăn nhờ ở đậu nhà các mấy hột cơm mà dám lên mặt dạy đời ?"

"Với , cái sợi dây chuyền rách nát đó ai mà thèm, một đống đá vụn vô giá trị."

Vừa , cô bĩu môi khinh bỉ.

Giọng nức nở của Thẩm Thanh vang lên: "Em chị từng thấy món đồ giá trị như , nhưng đó là món quà cả tặng em, trị giá những hai triệu tệ đấy."

"Cái gì!!! Anh bỏ hai triệu tệ để rước về một đống đá vụn á? Não đá tảng đè bẹp hóa đá luôn hả? Cái thứ rác rưởi trông chẳng gì mà đắt cắt cổ, lẽ lừa ngoạn mục thế mà còn , đồ ngu."

Nghe Thẩm Tri Âm cứ mở miệng là "đồ ngu", "đá vụn", khuôn mặt cả vặn vẹo, méo xệch vì tức giận.

"Cô..."

"Đừng chỉ tay mặt , trở mặt đấy."

"Thẩm Tri Âm, cô bớt cái thói vô ơn bạc nghĩa ! Chúng rủ lòng thương xót đưa cô về cái nhà là từ bi lắm , đừng hòng mượn cớ nổi điên để lấp l.i.ế.m chuyện ăn cắp!"

Tuyệt vời, kẻ ngoi lên là tên tư vô não.

Thẩm Tri Âm nheo mắt, bất thình lình tung một cú đá thẳng , bồi thêm một cú đ.ấ.m như búa tạ.

"Nổi điên hả? Được, hôm nay sẽ nổi điên cho các xem! Cho các tay, ai trong cái nhà sống yên ! Kẻ nào ăn cắp? Đứa nào ăn cắp? Khôn hồn thì giải thích rõ ràng cho , ai mới là đứa ăn cắp!"

Cô nhặt sợi dây chuyền đất lên, phớt lờ tiếng la hét chói tai của , thô bạo nhét tọt nó miệng tư, túm cổ áo gào lên:

"Nuốt xuống cho tao!"

"A a a!!! Thẩm Tri Âm, cô điên , mau buông tay, buông tay !"

Thẩm Tri Âm tả xung hữu đột, đ.á.n.h bật nhiều cùng lúc. Bị đám xúm kéo , cô hất mạnh tay, tát cho mỗi đứa một phát trượt phát nào, chẳng thèm xem kẻ ăn tát là ai.

Thẩm mẫu ăn trọn một cái tát, hét lên: "Cô điên !!!"

Thẩm Tri Âm vớ lấy cái ghế quăng thẳng về phía bà .

", điên đấy! Các lập tức điều tra xem ăn cắp đồ của cô ! Nếu điều tra lẽ, đừng hòng đứa nào sống yên !"

Cô sập mạnh cửa , xách ghế hẳn lên bàn, quát lớn: "Đi điều tra ngay!"

"Cô, cô..."

Mọi c.h.ế.t điếng, cô với ánh mắt thể tin nổi.

Thẩm Thanh mếu máo, nước mắt lưng tròng: "Chị ơi, chị bình tĩnh , chị ăn cắp, chị ăn cắp ?"

Thẩm Tri Âm vung chân đá luôn cái bình hoa .

"Mẹ kiếp, cô tưởng ngu chắc? Cái cần là bằng chứng rành rành, chứ dăm ba câu nước đôi nhăng nhít của cô!"

"Cô cái trò gì ! Sao cô dám đ.á.n.h Thanh Thanh!"

Ném cái bình hoa Thẩm Thanh, Thẩm Tri Âm coi như chọc thẳng tổ ong vò vẽ.

... cô chẳng thèm nể nang, đập nát cái tổ ong đó luôn.

Từ lớn nhỏ cho đến Thẩm mẫu, Thẩm phụ, một ai thoát khỏi trận đòn nhừ t.ử của cô.

"Bây giờ điều tra ?"

chễm chệ ghế, bắt chéo chân, mặt lạnh như tiền, quét ánh mắt khinh miệt cả gia đình.

Đám nhà họ Thẩm mặt mũi bầm dập, sưng vù, ấm ức nghiến răng gật đầu.

Thẩm Tri Âm khẩy: "Chưa điều tra rõ ràng thì hôm nay ai ăn cơm! Chừng nào chân tướng lộ diện, chừng đó các mới bước chân khỏi đây! Hôm nay quyết đóng cọc ở cái cửa !"

Bọn họ gán ghép tội ăn cắp cho cô, thì dựa bắt một kẻ vu oan như cô nai lưng giải thích, tìm bằng chứng?

Người nhà họ Thẩm uất ức nhưng dám hó hé, cuối cùng đành gọi mấy giúp việc, bảo mẫu đối chất.

Đám giúp việc lúc nãy còn vênh váo tự đắc mặt Thẩm Tri Âm, giờ đây đứa nào đứa nấy co rúm vì sợ hãi.

"Là bọn họ tận mắt thấy cô ăn cắp sợi dây chuyền!"

Thẩm Tri Âm nheo mắt nguy hiểm: "Ai ? Con mắt nào của các thấy?"

Cái điệu bộ đó như thể sẵn sàng móc đôi mắt của kẻ nào dám mở miệng .

Đám giúp việc sợ đến mức run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống đất.

Vị tiểu thư đến cả mấy trai ruột và bố mà còn dám đ.á.n.h tàn bạo, huống hồ gì là bọn họ.

", dối, thấy gì cả."

" cũng thấy."

", chỉ thấy đại tiểu thư phòng của nhị tiểu thư thôi. Sau đó... đó nhị tiểu thư kêu mất dây chuyền."

Thẩm Thanh trốn biệt lưng các trai và bố , cúi gằm mặt xuống. Trong đôi mắt cô xẹt qua một tia sợ hãi, pha lẫn sự căm hận sâu sắc.

"Nói mới nhớ, chính cô gọi phòng mà, Thẩm Thanh. Cô bảo đám ngu ngốc quà tặng cơ mà."

Thẩm Thanh c.ắ.n chặt môi, lí nhí: ", chỉ tạo dựng mối quan hệ với chị thôi."

Thẩm Tri Âm lạnh nhạt: "Thật trùng hợp ghê nhỉ. Mối quan hệ thấy lên, mà đồ của cô mất xong đổ rịt lên đầu một cách hợp lý đến mức hảo."

"Cô về cái là sợi dây chuyền của Thanh Thanh biến mất, cô lấy trộm thì chẳng lẽ Thanh Thanh vu oan cho cô ? Thanh Thanh trong sáng lương thiện như thế, thể chuyện đê tiện đó !"

Thẩm Tri Âm vớ cái ghế, ném thẳng não giữa tiếng la hét kinh hãi của .

"Bây giờ, cách mở miệng chuyện đàng hoàng ?"

Anh tư nhà họ Thẩm dài đất, đầu óc cuồng, thốt nổi nửa lời.

 

Loading...