Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 503: Ngoại truyện - Thiên kim thật giả 3

Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:17
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đang truy sát.

Chắc mẩm là do nhà họ Thẩm phái đến. Chẳng tên keo kiệt nào xót tiền mà tay tàn độc thế.

Tính cả hai đời, tuổi độc cũng lên tới mấy ngàn năm , mặc dù Thẩm Tri Âm chẳng mảy may nhớ gì về điều đó. Ấy mà, cô lén lút, rón rén như kẻ trộm lẻn một câu lạc bộ cao cấp hạng sang.

Đứng cửa, cô bỗng thắc mắc gãi đầu: "Kỳ lạ, tự dưng chui đây nhỉ."

sự băn khoăn chỉ lướt qua chớp nhoáng, một hai giây xõa bung lụa: "Đã đến thì xem thử."

"Đã thì gọi vài đào nam cho mùi đời."

Phải công nhận, chất lượng nam nhân ở đây đỉnh của chóp thật!

Tin vui là đầy một nốt nhạc, một trai lồng lộn bước phòng bao của cô.

Tin buồn là, tên đến để đoạt mạng cô.

Vừa đ.á.n.h thấy sát khí, cô lao ăn thua đủ với .

Trí nhớ tuy bốc sạch, nhưng thủ cơ bắp và phản xạ võ thuật vẫn còn y nguyên đó.

Bao nhiêu vỏ chai rượu bàn, cô vơ hết ném thẳng mặt .

"Kẻ nào sai mày đến?" Thẩm Tri Âm nhảy tót lên bàn, tay lăm lăm vỏ chai rượu bể, từ cao chĩa xuống tên sát thủ bằng ánh mắt khinh miệt.

Gã đàn ông buông lời c.h.ử.i thề tục tĩu, khuôn mặt đầm đìa m.á.u tươi trông càng thêm dữ tợn. Rồi thò tay rút một khẩu súng.

"Mẹ kiếp thằng khốn, mày chơi đúng luật giang hồ!"

Quăng nốt cái vỏ chai trong tay về phía , Thẩm Tri Âm ba chân bốn cẳng chuồn lẹ.

Tốc độ lẩn trốn của cô trơn tuột như lươn, đạn của tên sát thủ b.ắ.n trượt hết. Hắn đành ba chân bốn cẳng đuổi theo.

Trong bụng Thẩm Tri Âm chẳng tí gì sợ hãi, cùng lắm thì ngỏm củ tỏi thôi, mà sợ.

Mới chạy một quãng ngắn, cô đ.â.m sầm một .

Người đàn ông cao ráo, tỏa mùi rượu thơm nồng, quyến rũ.

Tên sát thủ phía vẫn đuổi kịp, Thẩm Tri Âm lùi một bước nhỏ, ngửa mặt .

"Soái ca, trông quen mắt ghê."

Nghe giống hệt câu thả thính quen thuộc, nhưng sự thật là, cô thấy quen mắt thật.

Quân Uyên nheo mắt cô gái đang chút nhếch nhác mặt: "Vào đây gì?"

Thẩm Tri Âm chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng điệu vô cùng thành khẩn: " đến ăn cơm."

"Ô kìa? Quý khách, chạy ngoài , mười đào nam cô gọi đến đây ." Tiếng viên quản lý câu lạc bộ eo éo vang lên từ phía .

Cùng với đó là màn xuất hiện vô cùng hoành tráng: Mười trai chân dài miên man, trai rụng rời xếp hàng ngang thẳng tắp bên cạnh quản lý.

Thẩm Tri Âm: "…………"

Cái tát mặt đến nhanh và bất ngờ quá.

khan "hờ hờ" hai tiếng.

Giây tiếp theo, cổ áo cô túm chặt, cả lôi xềnh xệch ngoài thương tiếc.

Thẩm Tri Âm: "!!!"

Cô vùng vẫy thoát thể nhúc nhích nổi!

"Khá khen cho bản lĩnh của em nhỉ!"

Thẩm Tri Âm gào toáng lên: "Không, là ai hả? Thả mau, nếu la lên sàm sỡ đấy đồ biến thái."

Đám trợ lý và vệ sĩ lẽo đẽo theo Quân Uyên đưa mắt khó hiểu.

Tổng tài nhà bọn họ hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c ?

Bị nhét tọt trong xe, Quân Uyên hằm hằm đè chặt cô : "Thẩm Tri Âm, em bản lĩnh gớm nhỉ, mới đến mấy ngày dám gọi đào nam!"

Giọng điệu nghiến răng nghiến lợi mà rợn tóc gáy.

Thẩm Tri Âm bướng bỉnh trừng mắt cãi : "Anh là ai cơ chứ?"

Anh đáp trả mà chuyển hướng: "Sao bỏ chạy?"

Câu hỏi tuy cộc lốc nhưng cô hiểu ngay ý : "Bị một tên sát thủ dí theo."

Quân Uyên lập tức lệnh cho đám vệ sĩ ngoài: "Đi tóm cổ tên đó ."

"Rõ."

"Về biệt thự."

Lần đầu tiên Thẩm Tri Âm bước chân câu lạc bộ cao cấp, bạo tay chi một tiền khủng gọi mười mỹ nam, nhưng kịp sờ lấy một ngón tay một đàn ông từ trời rơi xuống lôi về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-503-ngoai-truyen-thien-kim-that-gia-3.html.]

lôi tới một căn biệt thự to lớn, đồ sộ hơn cả nhà họ Thẩm.

Lại còn quản gia ân cần thái hoa quả tươi mang đến tận nơi.

Thẩm Tri Âm với tay lấy miếng xoài, hồn nhiên c.ắ.n một miếng to.

"Chúng quen lắm hả? Sao chẳng nhớ gì hết , mất trí nhớ?"

Nhìn chằm chằm khuôn mặt trai xuất chúng của Quân Uyên, Thẩm Tri Âm khẳng định chắc nịch: Nhan sắc mà cô gặp một thì nhớ đến già!

Quân Uyên gật đầu qua loa: ", em mất trí nhớ ."

Anh khoanh tay ngực. Nếu hối lộ chút đỉnh cho Ngọc Đế thì e rằng cũng rơi tình trạng mất trí nhớ như cô.

Lúc tin Thẩm Tri Âm chui thế giới kịch bản, lẳng lặng theo định tính sổ cô một trận trò.

Ai dè con nhóc tiêu diêu tự tại, hưởng thụ phết!

May mà món hối lộ của xiêu lòng Ngọc Đế. Dù phép dùng phép thuật, nhưng vẫn giữ ký ức trọn vẹn và phận ông trùm giới siêu giàu.

Nghe lời xác nhận của , hai mắt Thẩm Tri Âm sáng rực như đèn pha ô tô.

"Vậy quan hệ giữa hai chúng là gì?"

Quân Uyên thoáng chút ngập ngừng: "Khụ... Quan hệ bao nuôi."

Thẩm Tri Âm lập tức quỳ thụp xuống đất vô cùng thành thạo: "Ba!"

Chữ "Ba" thốt từ miệng cô như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến Quân Uyên suýt chút nữa bay màu.

Gương mặt nhăn nhúm : "Em năng luyên thuyên gì thế!"

Thẩm Tri Âm ngây thơ đáp: "Không ba khác m.á.u tanh lòng , thế chẳng lẽ..."

" gọi là ông nội? Nghe kỳ cục lắm, trông còn trẻ măng thế cơ mà."

Quân Uyên lạnh mặt, chỉ tay cửa: "Cút."

Thẩm Tri Âm lon ton chạy cạnh , dùng tay đ.ấ.m lưng bóp chân nịnh nọt:

"Đừng nóng, em giỡn chút thôi mà. Thế gọi bằng nhé."

"Anh trai, gia tài của nhà chúng khổng lồ cỡ nào?"

Quân Uyên liếc mắt sang: "Em định bày trò gì đây?"

Thẩm Tri Âm toe toét : "Em chỉ tò mò tí thôi, so với nhà họ Thẩm thì thế nào? Để em còn đường tính toán, nên khô m.á.u trực tiếp là lươn lẹo một chút."

Quân Uyên bật khinh khỉnh, hất mặt kiêu hãnh: "Tài sản của cái nhà họ Thẩm gom giỏi lắm cũng chỉ vài ba chục tỷ. Còn , tính tài sản công ty, tài sản cá nhân lên đến con hàng trăm tỷ. Em nghĩ ?"

Thẩm Tri Âm hai mắt sáng lấp lánh như ngôi xẹt qua.

"Thế còn em?"

"Em tự nhẩm tính xem?"

tạt gáo nước lạnh, nhưng Thẩm Tri Âm vẫn tự tin ngút ngàn.

"Anh trai , em thật với nhé. Em trường chắc chắn sẽ đám ngốc nhà họ Thẩm kiếm chuyện, đặc biệt là combo xanh Bích Loa Xuân kết hợp với tên mặt trắng yếu xìu của con thiên kim giả . Đừng hỏi tại em , em linh cảm mãnh liệt đó."

"Em còn đang lo cả trường bắt nạt đuổi học. giờ chống lưng thì em chẳng sợ gì sất. Anh nghĩ xem ngày mai em vác gậy bóng chày xách hai cục gạch tới trường thì hợp lý?"

Thẩm Tri Âm hỏi với vẻ vô cùng nghiêm túc.

Quân Uyên xoa cằm suy tính: "Anh thấy dùng cái gậy to bằng ngón tay quật đau hơn nhiều."

"Anh lý, chuẩn thêm cái đó nữa."

"Nếu em vác thì cứ mang hết , việc ở trường để lo."

Thẩm Tri Âm mừng quýnh nhào tới ôm : "Anh hai, đúng là ruột của em!"

Quân Uyên vòng tay đỡ lấy cô, vẻ mặt đắc ý: "Anh sẽ kêu trợ lý chuẩn cho em ngay."

" ruột của em nhé, bớt bớt cái màn nhận bừa bãi ."

Thẩm Tri Âm cứ thế ung dung dọn nhà Quân Uyên sống khỏe re, hăm hở chuẩn vũ khí chiến đấu cho ngày mai.

Phía bên nhà họ Thẩm, họ chẳng thèm màng đến việc cô về nhà. Cũng chẳng quan tâm.

Họ còn mong cô đừng về cho rảnh nợ, cái mặt sưng vù vì ăn đòn gì còn mặt mũi nào mà lết đường.

Trong căn phòng của Thẩm Thanh, cô nàng xinh nhu mì thường ngày bỗng trở nên dữ tợn, khuôn mặt méo xệch hằn học như ác quỷ.

"Đồ khốn nạn, con khốn Thẩm Tri Âm đó chịu c.h.ế.t !"

"Bên đó ăn kiểu gì mà thấy báo , lẽ hỏng bét ."

Thất bại cũng chẳng hề hấn gì, ngày mai vác mặt đến trường . Cô quyết cho Thẩm Tri Âm nếm mùi cả lớp cô lập, tẩy chay!

 

Loading...