Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 504: Ngoại truyện - Thiên kim thật giả 4
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:18
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi nhận tổ quy tông, Thẩm Tri Âm lập tức tống ngôi trường quý tộc , tính đến nay ngót nghét một tuần.
Trong suốt một tuần qua, mang danh con gái nuôi nhà họ Thẩm, cô nếm đủ đòn tẩy chay, những lời mỉa mai chua ngoa, thậm chí là vô trò chơi khăm ác ý.
Khỏi cần vắt óc suy nghĩ cũng dư sức mấy trò mèo là kiệt tác của ai.
Trong vụ ầm ĩ ở nhà họ Thẩm đợt , Thẩm Thanh cô tát cho sưng vù cả mặt, ruột thì hốt lên đồn cảnh sát uống . Thế nên cô ả dùng đầu ngón chân cũng nghĩ việc kích động đám bạn cùng lớp tìm cô báo thù khi trở trường.
chẳng , cô sẽ ăn miếng trả miếng sòng phẳng.
Khoác balo lên vai, Thẩm Tri Âm ung dung bước xuống từ chiếc xế hộp sang trọng của Quân Uyên.
"Thầy cô mà mời phụ thì cứ nhá máy cho , chỉ cần em đ.á.n.h c.h.ế.t , dư sức dọn dẹp hậu quả."
Dù đây cũng là xã hội pháp quyền, nhất đừng án mạng, hiện tại còn pháp lực để nhét hồn phách xác .
Thẩm Tri Âm giơ tay ký hiệu "OK" với .
Dĩ nhiên cô chừng mực mà.
Thế là, mới đặt chân đến cửa lớp, đẩy nhẹ cửa, cô liền phát hiện một xô đồ khả nghi chuẩn trút xuống đầu.
Chẳng thèm chớp mắt, Thẩm Tri Âm rút roẹt cây gậy bóng chày thủ sẵn trong balo .
"Vút!"
Ngay giây tiếp theo, một tiếng hét thất thanh x.é to.ạc bầu khí trong lớp học.
Cái xô đó chứa đầy một thứ nước đỏ au như máu.
vì tưới lên đầu Thẩm Tri Âm như kế hoạch, thứ nước đó dội thẳng kẻ bày trò.
Mấy tên con trai bục giảng định chờ xem kịch vui bỗng thét lên như lợn chọc tiết. Đám học sinh lớp cũng ngẩn tò te, há hốc mồm kinh ngạc.
Rõ ràng, đây là cái kết ngoài kịch bản của tất cả .
"Eo ôi, mùi kinh quá, tsk tsk tsk... oẹ~ cái mùi tởm lợm quá mất."
Cô lấy tay phẩy phẩy che mũi, vẻ mặt đầy ghê tởm lướt qua đám nam sinh đang nhếch nhác.
"Thẩm Tri Âm, mày c.h.ế.t !"
Tên cầm đầu nổi điên, vớ lấy cái ghế quăng thẳng Thẩm Tri Âm.
Cô nàng từ tốn nghiêng né đòn, tiện tay rút một cây roi da ngựa giấu trong ống tay áo đồng phục. "Vút" một tiếng chát chúa, cây roi quất thẳng tên con trai.
"Á á á! Đau quá, Thẩm Tri Âm, dừng tay mau!"
Tay cầm roi ngựa, Thẩm Tri Âm thong thả với đám học sinh đang trợn tròn mắt bên .
"Cả lớp cho kỹ nhé, hôm nay sẽ biểu diễn trực tiếp màn con thuần phục thú dữ cho xem."
"Cái thứ mặt xanh nanh vàng, dính đầy m.á.u me, thể thống gì , thuần phục nó thì dùng roi."
"Chát!"
Tiếng roi vun vút vang lên liên hồi, tên con trai đ.á.n.h chỉ ôm đầu thét la, chạy thục mạng.
Cả lớp học một phen chấn động, câm như hến.
"Thẩm Tri Âm, cô đang cái trò gì !!!"
Tất nhiên, giọng oán trách đầy đạo đức giả chỉ thể phát từ cô nàng thiên kim giả vạn mê của chúng .
"Mọi đều là bạn học, cô thể bắt nạt bạn bè dã man như !"
Thẩm Tri Âm khẽ , túm lấy tên nam sinh đầu bù tóc rối đầy m.á.u quăng thẳng về phía Thẩm Thanh.
"Bạn học của cô , cô bạn yêu quý ơi, ôm cho chặt nhé."
"Á á á!!!"
Thẩm Thanh đ.â.m sầm , cả vấy đầy m.á.u me, té nhào đất, hét lên chói lọi.
Trong tích tắc, cả lớp học loạn cào cào như cái chợ vỡ.
Đến khi giáo viên xuất hiện, hiện trường thể cứu vãn.
"Kẻ nào loạn!"
"Thưa cô, là do Thẩm Tri Âm gây hết ạ!"
"Thẩm Tri Âm ?!"
Thẩm Tri Âm , cô nàng đang ôm cái cặp sách lăn đất .
"C-cô ơi, em cần cấp cứu... em sắp... sắp tức c.h.ế.t ..."
Tất cả : "…………"
Trời đất quỷ thần ơi!!! Sao cô dám thế!
Thẩm Tri Âm chỉ dám , mà còn dám tố cáo ngược .
"Cô ơi, bàn của em bậy bạ, bọn họ còn định hất m.á.u ch.ó em nữa. May mà em phản ứng nhanh tránh , bọn họ tự tự chịu đấy ạ. Đứa trẻ ngoan nào mấy trò thất đức chứ.
Địa ngục thì trống rỗng, ác quỷ dạo chơi nhân gian, tổ tiên bọn họ chắc thất đức bốc khói mới đẻ cái loại con cháu bằng cầm thú . Em đắc tội gì với họ, tại tất cả đều bắt nạt em, chỉ vì em hiền lành dễ bắt nạt thôi ."
Mọi : ...Cô thấy đang gì ? Rốt cuộc là ai bắt nạt ai hả trời!
"Cô bớt diễn trò ! Tại bọn họ chỉ bắt nạt cô mà bắt nạt khác? Không lửa khói, cô chọc ghẹo bọn họ thì bọn họ kiếm chuyện với cô."
Giọng điệu và ánh mắt của giáo viên tràn ngập sự chán ghét.
Được, lắm, thích chơi trò đó đúng .
Thẩm Tri Âm hết giả vờ đau ốm, bật phắt dậy giáng cho cô giáo một cái tát trời giáng.
Cú tát khiến cả giáo viên lẫn học sinh đều c.h.ế.t lặng.
Thẩm Tri Âm mặt cô giáo, giọng điệu vô cùng chân thành:
"Cô giáo ơi, cô sai . Cô xem, một bàn tay của em tát mặt cô cũng vang lắm đấy chứ."
Cô giáo ngẩn mất vài giây mới hồn:
"Thẩm Tri Âm, em dám đ.á.n.h giáo viên."
Thẩm Tri Âm trở tay tát thêm một phát nữa:
"Cô giáo , cô nên tự kiểm điểm bản . Tại em chỉ đ.á.n.h cô mà đ.á.n.h những giáo viên khác? Rõ ràng đây là của cô ."
"Á á á!!! Em, em học ở trường nữa đúng !"
Thẩm Tri Âm mỉm : "Hay là cô thử xem ?"
Cô còn chơi mà, thể chứ.
Cô giáo với khuôn mặt méo mó, giận dữ vớ lấy thước kẻ định dạy dỗ Thẩm Tri Âm. Bất ngờ, cây gậy bóng chày trong ngăn bàn Thẩm Tri Âm rớt xuống đất.
Keng.
Nghe âm thanh là ngay gậy sắt đặc ruột .
Thẩm Tri Âm khom nhặt lên, nở một nụ "hiền từ" với cô giáo đang vung thước:
"Cô giáo định dạy dỗ em ?"
Vừa dứt lời, từ trong ống tay áo, một cây roi mềm dính m.á.u cũng trượt .
Cô khom lưng nhặt lên. Lần , từ ống tay áo bên rơi một chiếc bơm kim tiêm.
Loại dùng để tiêm cho trâu bò , chỉ riêng cái kim dài hơn cả ngón tay, bên trong còn chứa dung dịch gì đó.
Thẩm Tri Âm cầm lên lắc lắc nhẹ.
"May mà axit bên trong đổ ngoài."
Thật bên trong chỉ là nước lã thôi, cô đem dọa là chính.
Xùy...
Trong chớp mắt, tất cả đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.
Cả cô giáo ăn hai cái tát cũng Thẩm Tri Âm với ánh mắt kinh hoàng, bàn tay cầm thước kẻ run lẩy bẩy.
Thẩm Tri Âm cô giáo mỉm : "Cô giáo ơi, cái thước của cô định quật xuống thế? Dạo em bắt nạt nhiều quá nên tinh thần bất , dễ những hành động mất kiểm soát, cô đừng sợ nhé, thực em vẫn là một học sinh ngoan đấy."
Cô giáo run rẩy thụt tay :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-504-ngoai-truyen-thien-kim-that-gia-4.html.]
"K-, cần , cô việc bận ."
Nói xong, cô giáo lảo đảo bước ngoài, cứ sợ giây tiếp theo Thẩm Tri Âm sẽ rút d.a.o c.h.é.m g.i.ế.c .
Cô giáo rời , cả lớp học bỗng tĩnh lặng như tờ.
Thẩm Tri Âm quăng cái gậy bóng chày cái "keng" lên bàn. Những học sinh xung quanh sợ hãi ôm lấy , dám thở mạnh, chỉ mong cô đừng chú ý đến .
"Tên ngu nào dám để bút tích bàn ?"
Không một ai dám mở miệng, kể cả cô nàng tiểu tam giả mạo Thẩm Thanh.
Mặt cô ả vẫn còn đau rát, dính đầy thứ m.á.u tanh hôi bốc mùi.
Đến cả giáo viên mà Thẩm Tri Âm còn dám tay đánh, mang theo một đống vũ khí như thế, ai mà dám đối mặt trực tiếp với cô cơ chứ.
Không thấy ai lên tiếng, Thẩm Tri Âm tiện tay túm lấy một kẻ xui xẻo để tra hỏi.
"Ai thế?"
Tên xui xẻo sợ c.h.ế.t khiếp, bật òa lên như đứa trẻ.
" , thật sự gì hết, đừng hỏi mà."
Bộ dạng trông rõ thảm.
Thẩm Tri Âm: "…………"
chỉ hỏi thôi mà, lóc cái gì?
"Được , ai nhận tội ."
Ánh mắt cô chuyển sang Thẩm Thanh.
Không , sẽ xử lý từ gốc rễ.
Thẩm Thanh chằm chằm, khẽ run lên.
"C-cô, cô định..."
Thẩm Tri Âm bê chiếc bàn học chứa đầy rác rưởi cùng những lời lẽ thô tục sang chỗ Thẩm Thanh.
"Chào em gái yêu dấu."
Cô nhiệt tình cất tiếng chào.
"Cô bụng giúp đỡ khác thế , chắc phiền đổi bàn với nhỉ?"
Nói xong, chẳng thèm đợi cô đồng ý, Thẩm Tri Âm ép buộc đổi bàn luôn.
"Tuyệt lắm, bây giờ cái bàn , cùng cái ghế là của cô . Hãy từ từ mà chiêm ngưỡng tuyệt tác của bạn học nhé, xem những lời , mớ rác rưởi , hợp với cô bao."
Xong xuôi, cô bê chiếc bàn sạch bong kin kít của về chỗ cũ, nhét cặp sách ngăn bàn.
Mọi rõ mồn một tiếng kim loại va chạm lách cách phát từ trong cặp.
Rõ ràng bên trong giấu ít vũ khí.
Thẩm Thanh giận sôi máu, bao giờ cô sỉ nhục đến mức .
Cô đỏ hoe mắt, bật nức nở đầy đáng thương.
"Thẩm Tri Âm, cô thể đối xử với Thanh Thanh như !"
Cô bạn chí cốt của Thẩm Thanh dũng cảm bật dậy, trợn trừng mắt Thẩm Tri Âm.
Thẩm Tri Âm sang cô ả: "Cô mở miệng thì quên béng cô mất. Lần bôi keo ghế của , nhốt trong nhà vệ sinh, là cô đúng con ranh con."
Nói xong, cô xông tới túm tóc cô ả, vung tay giáng liên tiếp mấy cái tát "yêu thương".
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên.
Mục tiêu tiếp theo của Thẩm Tri Âm là cô gái bàn .
"Còn cô nữa."
Cô nhảy qua bàn học, tát ngã cô ả xuống đất, lục lọi cặp sách của cô ả.
"Cô xé bài tập của , hại phạt cả buổi sáng. Giờ nghĩ thấy ngu thật, lúc đó nhẫn nhịn chịu đựng."
Vừa , cô xé nát bộ vở bài tập và sách giáo khoa của cô thành từng mảnh nhỏ ngay mặt cô ả.
"Á á á! Thẩm Tri Âm điên , điên thật !!!"
Trong lúc đám học sinh đang nhốn nháo la hét chạy trốn, chủ nhiệm giáo d.ụ.c xuất hiện.
Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trong lớp học, mặt ông đen như đ.í.t nồi.
Thế là Thẩm Tri Âm "mời" lên phòng giám thị.
"Ra thể thống gì nữa, mời phụ cô đến đây ngay lập tức!"
Cô giáo chủ nhiệm Thẩm Tri Âm đ.á.n.h lúc nãy khoái chí mặt.
Bà thừa nhà họ Thẩm thiên vị Thẩm Thanh đến mức nào, Thẩm Tri Âm chắc chắn kết cục .
Thẩm Tri Âm tươi rói: "Ok, vấn đề gì thưa thầy, thầy em tự gọi điện thoại luôn ?"
Thế là cô nhiệt tình gọi điện thoại cho "phụ ".
Chưa đầy vài phút , Quân Uyên mặt.
Màn xuất hiện của gọi là hoành tráng, kéo theo cả một dàn vệ sĩ áo đen ngầu lòi.
Phòng giám thị bỗng chốc trở nên chật chội.
Đứng dàn vệ sĩ cao to lực lưỡng, hung tợn, thầy giám thị và cô giáo chủ nhiệm bỗng trông nhỏ bé như hạt cát.
Nụ rạng rỡ nở môi Thẩm Tri Âm, cô vội vàng sán gần Quân Uyên với dáng điệu nịnh nọt lấy lòng, diễn màn "cáo mượn oai hùm" vô cùng sinh động.
"Anh hai, đến nhanh ghê á."
Quân Uyên khẽ gật đầu, bàn tay to lớn, thon dài xoa xoa mái tóc bù xù của cô.
"Ừ, vẫn về mà."
Biết tỏng Thẩm Tri Âm kiểu gì cũng gây họa cần dọn dẹp tàn cuộc, nên thèm về, tạt một quán cà phê nhâm nhi, giao hết việc cho trợ lý xử lý.
Chỉ là ngờ cô nàng hành động nhanh nhẹn thế, hết một tiết học chuyện .
Quân Uyên cất giọng trầm ấm đầy uy quyền: "Nói xem, tiểu nha đầu nhà ?"
Giọng đầy uy lực của khiến tai Thẩm Tri Âm nóng ran.
Cái danh xưng "tiểu nha đầu" sến súa khiến Thẩm Tri Âm hổ đào lỗ chui xuống đất.
Thầy giám thị trợn tròn mắt: "Ng-ngài, ngài là Quân Tổng."
Có Quân Uyên mặt thì chuyện dễ như trở bàn tay.
Anh vung tay cái rẹt, quyên góp luôn mấy tòa nhà cho trường học.
Yêu cầu duy nhất là tống cổ cô giáo chủ nhiệm , đồng thời cho Thẩm Tri Âm "tự do" báo thù, lãnh đạo nhà trường cứ việc nhắm mắt ngơ. Phụ nào bức xúc vì con cái ăn đòn thì cứ việc bảo họ tới tìm .
"Lúc con bé ức h.i.ế.p các mắt nhắm mắt mở ngơ, thì bây giờ con bé tự báo thù, các cũng coi như mù thấy là ."
Kẻ mạnh bao giờ phàn nàn về cảnh, Thẩm Tri Âm tự tay cải tạo luôn cái môi trường khốn kiếp .
Quân Uyên rời trong sự cung kính tiễn đưa của hiệu trưởng và thầy giám thị.
Về phần Thẩm Tri Âm, cô nghênh ngang sải bước như chốn , ung dung trở lớp học.
Cả lớp Thẩm Tri Âm đều đinh ninh rằng cô ả chắc chắn sẽ nhận một bài học nhớ đời, thậm chí là đuổi học thẳng cổ.
, cô trở .
Đẩy cửa bước lớp, những ánh mắt kinh hãi tột độ của đám học sinh, Thẩm Tri Âm oai vệ bục giảng.
"Surprise, các bạn học yêu ơi, ngạc nhiên , bất ngờ ? Ma vương họ Thẩm đây trở . Gieo nhân nào gặt quả nấy, quả báo của các chính là đây. Những chuỗi ngày sắp tới sẽ cực kỳ đặc sắc đấy, nhớ từ từ quen nha~"
"Á á á!!! Tại cô về !!!"
Cả đám đồng thanh thét lên những tiếng t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.
Thẩm Tri Âm: Hahaha...
Nhìn các đau khổ là thấy hạnh phúc ~