Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói Được Cả Nhà Nâng Niu - Chương 506: Ngoại truyện - Thiên kim thật giả 6
Cập nhật lúc: 2026-08-26 01:37:21
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những kẻ rắp tâm gây khó dễ cho Thẩm Tri Âm cuối cùng "gậy ông đập lưng ông", chỉ gia đình phá sản mà bản cũng nhà trường đuổi học.
Lớp học của Thẩm Tri Âm thanh lọc .
Tuy phần lớn học sinh rõ "ô dù" của Thẩm Tri Âm là ai, nhưng họ đều nhận thức rõ một điều: Kẻ nào dám hó hé bắt nạt cô ả đều chuốc lấy kết cục thê thảm.
Tiếc , Thẩm Thanh thoát nạn đuổi học. Phải công nhận cô mưu mô xảo quyệt, hễ đối phó ai là từng tự tay, chỉ buông dăm ba câu bâng quơ đầy ẩn ý. Thế là đám "chó liếm", bạn , và những kẻ nịnh bợ tự động lao lên tuyến đầu bia đỡ đạn.
Ngay cả khi moi lịch sử trò chuyện của Thẩm Thanh, cũng chẳng thể dùng bằng chứng kết tội cô .
Gia đình họ Thẩm, ngoài chuyện u mê cưng chiều Thẩm Thanh đến mờ cả mắt, thì chẳng mắc tội tày trời nào. Có chút rắc rối về thuế má, nhưng khi đ.á.n.h thấy biến, họ mau chóng nộp phạt êm thấm.
Thẩm Tri Âm cũng chẳng lấy tiếc rẻ.
Cô vẫn còn khối trò vui để chơi với bọn họ.
Hôm đó, đến lớp tìm cô.
Thẩm Tri Âm ngoái , hóa là quen.
Có thể coi là "thanh mai trúc mã", cùng lớn lên trong cái hốc bà tó nào đó.
tên còn mang một phận khác, con trai ngoài giá thú của một gia tộc quyền thế.
Hồi cấp hai, tên rước về nhà giàu hưởng vinh hoa phú quý.
"Thẩm Tri Âm, cớ cô đối xử tàn nhẫn với Thẩm Thanh như ."
Vừa lôi cô ngoài, Triệu Phong Thừa hất hàm hỏi một câu rạch ròi.
Mặt Thẩm Tri Âm sa sầm: "Tưởng đến ôn chuyện xưa, ai dè đến để kiếm chuyện. Đừng ép vả cho mấy phát."
Triệu Phong Thừa trố mắt cô như thể thấy sinh vật lạ: "Cô... cô ăn kiểu đó."
Thẩm Tri Âm đảo mắt trắng dã: "Thế ? Gặp bao năm, vì cái con Thẩm Thanh mà đến chất vấn , thì đòi niềm nở với ? Sáng súc miệng mà chuyện ngu thế?"
Bị mắng thẳng mặt, Triệu Phong Thừa cứng họng phản bác .
Anh đành hạ giọng: "Xin , là của , nên gặp cư xử như . Tan học mời cô ăn nhé."
Thẩm Tri Âm dứt khoát: "Khỏi, nuốt trôi."
Thứ xui xẻo!
Triệu Phong Thừa cố nén giận, giữ bình tĩnh: "Cô đừng loạn nữa, xin cô còn gì nữa. Thẩm Thanh là một cô gái hiền lành, ngây thơ, lẽ cô hiểu lầm cô chuyện gì đó. Từ lúc bước chân nhà họ Triệu, cuộc sống khó khăn đủ bề, ai cũng tẩy chay, khinh thường , chỉ cô là động viên, kết bạn với ..."
Vừa , nở nụ cưng chiều, Thẩm Tri Âm liếc mà buồn nôn, gớm c.h.ế.t .
"Cô giống cô, tính cô vô tư lự, còn cô thì nhạy cảm, dễ tổn thương, cô..."
Thẩm Tri Âm bật chua chát: "À, ý là da mặt dày đ.â.m thủng c.h.é.m đứt chứ gì."
Triệu Phong Thừa nghẹn họng.
"Da mặt loại nào mà dày đến mức đấy, chắc lột da đắp lên cũng bằng."
"Xa mấy năm, ngờ tiến hóa thành chủng loài 'chó liếm' ?"
Triệu Phong Thừa tối mặt: "Chó l.i.ế.m cái gì, cô ăn văn hóa chút ?"
Thẩm Tri Âm: " đùa thôi mà, Thẩm Thanh vứt cho mấy khúc xương, thậm chí chỉ buông dăm ba câu là đuôi vẫy rối rít lao , đúng là loại ch.ó hoang từng ăn ngon."
"Cô!"
Ánh mắt Thẩm Tri Âm lóe lên tia nguy hiểm: "Thích đ.á.n.h ."
Triệu Phong Thừa gắt lên: "Tình nghĩa mấy năm trời của chúng , cô nhất định ầm lên thế ?"
"Chẳng cô thích ? đồng ý hẹn hò với cô, chỉ cần cô đừng bắt nạt Thẩm Thanh nữa, ?"
Bước khỏi phòng hiệu trưởng, định tìm Thẩm Tri Âm, Quân Uyên vặn câu , nụ môi lập tức tắt ngấm.
Anh nấp trong góc khuất ngoài hành lang, bước .
Anh tò mò xem con nhóc sẽ ứng phó thế nào.
Thẩm Tri Âm mặt giả vờ nôn khan.
"Lạy chúa, ai cho cái tự tin là thích ?"
Triệu Phong Thừa cứ ngỡ cô đang dỗi: "Ngày xưa cô chẳng bám đuôi suốt còn gì, đồ gì ngon kiếm núi cũng đem cho hết. Lúc , cô còn chạy theo xe sướt mướt nữa mà?"
Đó chẳng là bằng chứng cô thích ?
Quân Uyên: Dẫu đó là Thẩm Tri Âm thật, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cỗ bực tức vô cớ.
Thẩm Tri Âm mỉa: "Khoan , ảo tưởng sức mạnh ?"
"Hoàn cảnh nhà thế nào rõ mà?"
Triệu Phong Thừa tất nhiên là .
Thẩm Tri Âm tiếp tục "bóc phốt": "Hồi đó nhà nghèo rớt mồng tơi, miếng ăn còn . bám theo là vì là đứa sướng nhất làng, chẳng những no nê mà ngày nào cũng đồ ăn vặt.
hái trái cây núi cho là để đổi lấy đồ ăn ngon từ . Bà nội thấy hai đứa thiết cũng gọi qua ăn ké. nghĩ bụng ăn trực cũng no , cho mấy cái đồ đó cũng chẳng tiếc.
Lúc , bù lu bù loa là vì tiếc đứt ruột còn chỗ ăn chực, còn đồ ăn vặt nữa, vì chuyện đó mà buồn tận mấy ngày đấy."
Triệu Phong Thừa: Sét đ.á.n.h ngang tai.jpg
Khóe môi Quân Uyên khẽ nhếch lên, cả như tắm trong ánh hào quang rực rỡ.
Trợ lý cạnh: "…………"
Chướng mắt quá mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-duoc-ca-nha-nang-niu/chuong-506-ngoai-truyen-thien-kim-that-gia-6.html.]
"Cô, cô gạt ."
Anh thể tin nổi, thể tin rằng tất cả chỉ là do tự đa tình.
Thẩm Tri Âm trừng mắt : "Lại đây, thẳng mắt , thấy gì trong đó."
Đầu óc Triệu Phong Thừa ong ong, rối bời: "C-Có thấy gì ."
Thẩm Tri Âm lạnh lùng đáp: " , là tẩn ."
Cô tung một cước đá phăng : "Cút, đừng để thấy mặt nữa, thứ xui xẻo!"
Triệu Phong Thừa thất thểu lê bước rời .
Nấp trong góc khuất, sắc mặt Thẩm Thanh vô cùng khó coi, ánh mắt theo bóng lưng Triệu Phong Thừa trở nên u ám.
Cứ tưởng lợi dụng Triệu Phong Thừa, ai dè tên vô dụng đến thế.
Cô toan lẻn , chợt thấy một đàn ông khôi ngô, cao lớn bước .
Gương mặt , khí chất ngời ngời toát từ , cô từng gặp ai xuất chúng đến . Những gã đàn ông đây cô từng qua xách dép cũng bằng.
Thẩm Thanh ngẩn ngơ đắm đuối.
Rồi trơ mắt bước đến cạnh Thẩm Tri Âm.
"Anh đến lúc nào thế? Rình mò bao lâu ."
"Mới đây thôi, lắm, gặp mấy thể loại mặt dày vô liêm sỉ , thèm phí lời, cứ đ.á.n.h cho chạy mất dép là ."
"Đào hoa thối nát gì chứ, xứng ?"
Mối quan hệ thiết giữa hai khiến Thẩm Thanh ghen tức đến mức khuôn mặt méo mó.
Lúc rời , Quân Uyên lạnh lùng phóng ánh mắt sắc như d.a.o găm về phía chỗ Thẩm Thanh đang núp.
Thẩm Thanh trúng tim đập thình thịch, đàn ông quá đỗi đáng gờm, phận chắc chắn dạng , cô nhất định điều tra cho nhẽ.
Quân Uyên nán trường lâu, dẫu cũng học sinh.
Những ngày đó, Thẩm Thanh im lặng tiếng kiếm chuyện với Thẩm Tri Âm nữa, nhưng đột nhiên xuất hiện một tên con trai.
Nghe đồn tên hội tụ đủ tinh hoa: hot boy trường, học bá, thiếu gia con nhà giàu...
Một nhân vật hảo như , thế mà buông lời theo đuổi Thẩm Tri Âm.
Đáng nhất, tên chính là vị hôn phu danh chính ngôn thuận của Thẩm Thanh.
Tin hot boy theo đuổi Thẩm Tri Âm lan truyền chóng mặt, vô nữ sinh ghen tị đến mức điên cuồng, la hét ầm ĩ.
Thậm chí còn đến tìm cô gây sự.
Thẩm Tri Âm bẻ khớp tay kêu răng rắc. Nếu các tự vác xác đến nộp mạng, thì cũng khách sáo nữa.
Khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, Thẩm Tri Âm thẳng tay "dạy dỗ" đám nữ sinh kiếm chuyện đến mức lóc cầu xin. Lâu lâu cao hứng, cô còn chủ động tìm bọn họ "giao lưu tình cảm".
Phụ của đám học sinh chẳng dám ho he với Thẩm Tri Âm. Bài học nhãn tiền từ vụ các vị phụ đây tù tội, phá sản ê chề vẫn còn sờ sờ đó, ai dại gì mà rước họa .
Lực lượng nữ sinh mê mẩn hot boy trường rải rác khắp các khối lớp, và nhờ đó, Thẩm Tri Âm "mở mang bờ cõi", tẩn cho một trận tất thảy những nữ sinh dám bén mảng đến gây hấn ở khối lớp.
Danh xưng Đại ma vương họ Thẩm của cô ngày càng củng cố vững chắc.
Thế nhưng, bất chấp chuyện, hot boy vẫn chai mặt theo đuổi cô, rót tai cô những lời đường mật khen cô đặc biệt, cá tính, cuốn hút.
"Tán dương thì nhận, nhưng mà ... cút ."
Sắc mặt hot boy thoáng chút khó coi, nhưng nhanh lấy vẻ bình thản, ngày nào cũng kiên trì gửi hoa, gửi quà cho cô.
Thẩm Tri Âm lạnh lùng ném hoa sọt rác, đồ đạc thì quăng cho đám bạn ham ăn trong lớp.
Khỏi lãng phí.
Bản cô chỉ cần ăn đồ Quân Uyên gửi đến mỗi ngày là đủ.
Đang bực , tính tìm cơ hội trùm bao bố tên hot boy cảnh cáo một trận, thì hôm đó, vì học trễ trèo tường, cô tình cờ cuộc trò chuyện giữa Thẩm Thanh và tên hot boy.
"Thanh Thanh, theo đuổi cô nữa . Cô thật sự quá thô lỗ, trò chơi nhất thiết tiếp tục ?"
Giọng Thẩm Thanh nũng nịu cất lên: "Anh Hạo, em chịu ủy khuất, nhưng cũng tại em, ai bảo em chơi game thua gì. Lại còn bắt gánh hình phạt em, hu hu hu... Tất cả là của em."
Thẩm Tri Âm mà trợn trắng mắt.
Hai đó đang ôm ấp áp, cô kìm nén khao khát bay đá mỗi đứa một phát, lôi điện thoại , bật cả ghi âm lẫn video.
Chuyện gì cũng bình tĩnh, nắm thóp bằng chứng , từ từ tính sổ bọn chúng !
"Em đừng , đây là do tự nguyện. Anh sẽ tiếp tục theo đuổi Thẩm Tri Âm, đợi đến lúc cô gật đầu đồng ý, sẽ phũ phàng đá văng cô , thế là xong trò chơi."
Thẩm Thanh ôm chặt lấy : " em sợ lắm, từ lúc chị trở về, ngày càng nhiều yêu mến chị . Em sợ đến một ngày nào đó em cũng sẽ mất . Anh Hạo, là dừng , chỉ là một trò chơi thôi mà, em sẽ nhận thua với bọn họ, cùng lắm là nhạo thôi."
Tôn Vân Hạo vỗ về cô : "Anh sẽ bao giờ rời xa em. Trò chơi tiếp tục, sẽ mãi mãi bảo vệ em. Như cũng , cô từng bắt nạt em ? Đợi đến lúc cưa đổ cô , sẽ giúp em xả cục tức ."
"... thấy khó xử ?"
"Anh , em đừng nghĩ lung tung. Người yêu luôn là em, hôn ước giữa hai nhà chúng , cũng chỉ thừa nhận em thôi."
Thẩm Thanh cảm động rơi nước mắt, vùi mặt n.g.ự.c nức nở.
Thẩm Tri Âm nhăn nhó, mặt mày nhăn nhúm vì ghê tởm.
Phía cũng chẳng còn đoạn đối thoại nào đáng giá, Thẩm Tri Âm lặng lẽ rút lui.
Hừ... Trách cái tên khốn kiếp đó bỗng dưng xum xoe tán tỉnh cô.
Đã chơi đùa, bà cô đây sẽ phụng bồi các tới bến!